Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 795: Từ Thanh Sơn vây Hoàng cung
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:40
Lượt xem: 192
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế Lý Tòng Hậu cảnh hỗn loạn mắt, bỗng cảm thấy vô cùng nực và châm biếm.
Hắn , liếc mắt phụ nữ đang trong vũng m.á.u lấy một .
Nhìn thêm một cái cũng là vấy bẩn ánh mắt.
“Thái phó đại nhân, ?”
Tô Thái phó lệ rơi đầy mặt.
Ông bóng lưng cô độc của đế vương, cuối cùng cũng hiểu một điều.
Tại trong bao nhiêu học trò, chỉ dốc lòng vì ?
Vì bọn họ giống .
Vô tình.
Thiếu nghĩa.
...
Phủ công chúa.
Trưởng công chúa trừng mắt tiểu thái giám mặt: “Những lời ngươi , câu nào là thật?”
“Bẩm điện hạ, nô tài dám dối. Vương công công sợ tình hình đổi, mới mời mau chóng cung!”
“Công chúa, công chúa!”
Thị vệ trong phủ hớt hải xông , chẳng kịp hành lễ, hấp tấp : “Chuyện lớn ! Từ gia quân tạo phản!”
“Ngươi gì?!”
Trưởng công chúa bật dậy, m.á.u lạnh chạy thẳng lên đầu, mắt tối sầm . Nàng quát: “Ai tạo phản?”
“Từ gia quân!”
“Điện hạ, đúng như Vương công công liệu , mau thôi!” Tiểu thái giám sắp đến nơi.
Trưởng công chúa lặng lẽ phịch xuống ghế, thở càng lúc càng dồn dập: “Người , gọi phò mã tới!”
“Dạ!”
Cao phò mã tin, vội vàng chạy đến.
Ông bước sang tuổi trung niên, hình phát tướng, chạy quá gấp nên mồ hôi đầm đìa: “Công chúa, chuyện gì ?”
Trưởng công chúa bước lên phía , lấy khăn tay trong tay áo lau mồ hôi cho . Phò mã chẳng ngờ nàng sẽ , giật nảy lùi nửa bước.
Trưởng công chúa nhạt.
Đây là đàn ông của nàng, sợ nàng đến mức c.h.ế.t khiếp, nàng bảo đông, dám tây. Ngay cả chuyện giường chiếu, cũng uống rượu lấy can đảm.
“Ta nhờ một việc.”
“Công chúa cứ sai bảo!”
Trưởng công chúa rút thẻ bài bên hông : “Đi đón Triều Nhi về.”
Vừa là đón con trai, phò mã lập tức hăng hái hẳn lên.
Ông đòi ở Ngũ thành binh mã ti từ lâu , cái chốn quỷ quái gì thế? Con trai giam ở đó, ông còn thấy mất mặt !
“Ta ngay!”
“Khoan !”
Trưởng công chúa gọi giật ông , nhưng mắt sang tiểu thái giám: “Ngươi ngoài đợi . Ta vài lời dặn riêng với phò mã.”
“Dạ!”
Trong phòng chỉ còn hai vợ chồng. Trưởng công chúa phò mã hồi lâu, thở dài: “Chàng còn nhớ lúc tiên đế qua đời, gọi riêng chứ?”
Sao nhớ!
Kêu tận nửa canh giờ, ông ngoài chờ sốt ruột c.h.ế.t, chỉ sợ xảy chuyện gì.
Phò mã thấy nàng đột nhiên nhắc đến việc đó, bất an hỏi: “Tiên đế gì với nàng?”
“Tiên đế nắm tay , rằng Tòng Hậu là đứa quá mềm lòng, thích hợp nhất để Hoàng đế, nhưng ông thể phụ lòng tiên thái tử.”
Trưởng công chúa tiếp: “Ông bảo , bằng giá, giữ mạng sống cho Tòng Hậu.”
Phò mã thấy tim thắt : “Ý công chúa là... tiên đế đoán tình hình hôm nay?”
“Đoán phòng xa, cũng cần đoán nữa. Dù thì chuyện cũng đến nước .”
Trưởng công chúa phò mã, giọng đổi hẳn.
“Ta là hiếu thắng, với cũng khắt khe, với khác cũng . Bao năm nay nhẫn nhịn cũng dễ gì!”
“A Cẩm, nàng là ý gì?” Phò mã hoảng hốt.
A Cẩm là khuê danh của trưởng công chúa. Mấy năm đầu thành , hai còn mặn nồng, cái tên đó luôn ở bên miệng phò mã.
Đã bao lâu gọi?
Đôi mắt trưởng công chúa đen thẫm, long lanh như thấm nước: “Có vài chuyện cần . Nhà ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-795-tu-thanh-son-vay-hoang-cung.html.]
Nàng quanh xung quanh, trầm ngâm: “Có Triều Nhi thì sẽ đổ. Cũng đến lúc để nó gánh vác .”
Phò mã thấy như giữa hồ băng, từng chút chìm xuống.
“Nhất định đến bước đó ?” c.ắ.n răng hỏi.
“Hy vọng là .” Trưởng công chúa ngừng một lát, : “Dù đến bước đó, cũng hối tiếc gì nữa. Với tiên đế, với Đại Tần, coi như lời giải thích!”
“Thế còn ?” Phò mã đột nhiên hỏi như một đứa trẻ.
“Chàng cứ tiếp tục uống rượu, ăn thịt của . Mấy bên ngoài cứ đưa về phủ, bảo là cho. Con trai dám gì .”
Trưởng công chúa vòng bụng , chán ghét : “Chỉ là đừng béo thêm nữa.”
Sắc mặt phò mã lập tức đổi.
“Chuyện hôn sự của Triều Nhi, cũng đừng quản. Thành hôn cũng , thành cũng , cưới nam nữ cũng thế, cứ mắt nhắm mắt mở là xong.”
Trưởng công chúa hiện rõ nét hiền từ: “Ta chỉ một đứa con trai . Đến cả giang sơn cũng dám đảo lộn, còn gì là lâu dài mãi mãi ? Không trông mong nó nối dõi, chỉ cần sống đời là đủ .”
“Thật đúng là con...”
“Con hư tại !” Trưởng công chúa bước từng bước nhẹ nhàng cửa, đến ngưỡng cửa thì buông một câu: “Thì ?”
...
“Bẩm tướng quân, mười hai vệ binh đều khống chế!”
“Tướng quân, bốn cổng thành đều bằng Từ gia quân!”
“Tướng quân, cần phá cửa cung ?”
Từ Thanh Sơn trả lời.
Sao đến nước ?
Trong lòng ngừng tự hỏi chính .
Hoàng thành cổ xưa từng là nơi Từ gia quân liều c.h.ế.t gìn giữ; những trong cung từng là bầu trời đầu Từ gia quân.
Từ Thanh Sơn hít sâu một , nhắm mắt mở .
“Phá!”
“Rõ!”
Lệnh dứt, cánh cổng son dày nặng bỗng phát một tiếng “két” mở .
Tô Thái phó từ bên trong bước : “Từ Tướng quân, Chữ phu nhân cứu kịp, qua đời !”
Đôi mắt Từ Thanh Sơn đỏ ngầu ông: “Ai hạ độc?”
“Giao đây!”
“Giao đây!”
Các binh sĩ Từ gia vung đao hét lớn, tiếng gọi rung chuyển trời đất.
Giữa tiếng gọi đó, Thẩm cô cô đè quỳ cửa cung.
“Là con gái !” Tô thái phó : “Nó vốn định đầu độc chị dâu , nhưng trời xui đất khiến thế nào Chữ phu nhân trúng độc... Con bé đập đầu tự vẫn. Kẻ chủ mưu là nó, tướng quân g.i.ế.c chém, cứ tùy ý!”
Từ Thanh Sơn hỏi: “Ả vì hạ độc chị dâu?”
Tô thái phó nghiến răng: “Nghiệt nữ đó sinh lòng tà niệm.”
Từ Thanh Sơn bật nhạt: “Tô thái phó, ông đưa lý do nực thế, tưởng sẽ tin ?”
Tô thái phó bước lên đối diện, nét mặt đường hoàng: “Từ Tướng quân, là gần đất xa trời, chẳng lý do gì để dối. Huống chi...”
Ông thảm.
“Người sách tranh là tiếng thơm và khi c.h.ế.t. Đại cục đang sáng sủa thế , vì con gái mà đổi cục diện, sử sách sẽ gì về ? Ta sống trong sạch cả đời, cuối cùng đến danh tiếng cũng mất, còn lừa tướng quân gì?”
“Vì mời cung?”
Ánh mắt Từ Thanh Sơn và Tô thái phó chạm , né cũng , tránh cũng xong, đành c.ắ.n răng trả lời: “Tướng quân cũng , bao đời nay, hễ tướng quân trận thì nhà đều ở kinh thành. Hoàng thượng mời Chữ phu nhân cung là sợ tướng quân phản chiến. Chuyện giấu!”
Câu chọc giận Từ Thanh Sơn.
“Quốc sự đến mức , chiến sự cũng đến mức , mà các còn rảnh chơi mấy trò đó ?!”
“Tướng quân, ở ngôi vị đó thì hiểu nỗi khó xử. Xin tướng quân lượng thứ cho Hoàng thượng!”
“Vậy ai hiểu cho tướng quân?”
“Xảy chuyện, đem một đàn bà chịu tội, tưởng chúng ai cũng ngu cả ?”
“Nàng là của Hoàng đế, tất nhiên sẽ vì Hoàng đế mà việc!”
Tiếng gào thét nổi lên khắp nơi, như nuốt chửng cả hoàng thành.
Bên trong cung, Lý Tòng Hậu vận long bào, đài cao phía xa, lúc mới thật sự thấu hiểu câu trong sách: “Nước thể chở thuyền, cũng thể lật thuyền.”
“Mong Từ Tướng quân bình tĩnh. Chuyện tự đào mộ chôn , Hoàng thượng chứ?!”
Một giọng trong trẻo, dịu dàng vang lên giữa tiếng gào thét ngập trời.