Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 791: Phu nhân trúng độc trong cung

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:36
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến tiệc tổ chức tại Thủy Tích điện.

Cả một bàn tiệc cũng đầy, nên chia khách nam khách nữ.

Thẩm cô cô đích rót rượu.

Lúc rót cho Tạ Lan, Tô Bỉnh Văn lập tức sai dọn chén rượu của nàng xuống: “Làm phiền cô cô cho nàng một chén nhạt.”

“Ta cũng uống rượu!” Chữ Dung đẩy bình rượu : “Đang chịu tang, cho chén .”

Thẩm cô cô mỉm : “Vậy Tĩnh cô nương uống một chén chứ?”

Tĩnh Bảo nào tâm trí uống rượu, lắc đầu trả lời: “Ta vẫn đang uống thuốc, cũng xin thôi.”

Vừa dứt lời, cổ tay nàng ba ngón tay của Tạ Lan nắm lấy.

“Đại thiếu phu nhân?”

“Đừng gì cả.” Tạ Lan chuyên chú bắt mạch, buông tay , : “Do lo nghĩ quá độ, khiến tà phong xâm nhập. Bệnh cách nào khác, chỉ thể buông lỏng tâm trí. Trời sập cũng , nếu sập thật đủ sức gánh.”

Tĩnh Bảo lời hàm ý gì, chỉ nghĩ nàng đang an ủi , bèn gật đầu khổ.

“Ta giúp phu nhân bắt mạch một chút.” Không đợi Chữ phu nhân mở miệng, Tạ Lan đặt tay lên.

Chữ Dung và Tạ Lan xưa nay giao tình, nhưng nàng khí thế bức , giống thuở trẻ, trong lòng bỗng nảy sinh vài phần thiện cảm.

“Phu nhân mắc chứng hàn cung, kinh nguyệt thông, bệnh cũng khá nặng.”

“Là di chứng để khi ở biên cương.”

“Sau sẽ sai đưa mấy thang t.h.u.ố.c qua, cứ uống một liệu trình .”

“Vậy cảm tạ đại thiếu phu nhân!”

“Đừng cảm ơn khách sáo như thế!”

Tạ Lan sang Tô Uyển Nhi: “Ta thích kiểu nữ nhân như phu nhân, thẳng thắn, kiên cường, giả tạo.”

Tô Uyển Nhi đối mặt với sự khiêu khích của nàng, chỉ hờ hững liếc Thẩm cô cô một cái.

Món ăn dọn lên, cũng rót, buổi tiệc chính thức bắt đầu.

Tô Bỉnh Văn cùng bàn với nữ quyến, ít nhiều chút gò bó, thỉnh thoảng ánh mắt dừng Thất gia, như đang ngẫm nghĩ điều gì đó.

Từ khi thành hôn với Tạ Lan, y còn mất ngủ. từ lúc Thất gia triệu tiến cung, đêm nào y cũng trằn trọc yên, vì tiểu nha đầu mà canh cánh trong lòng.

Sự việc đến nước , nàng để rút lui vẹn?

Liệu thể rút lui ?

“Đại ca cứ Tĩnh cô nương hoài gì thế?” Tô Uyển Nhi hỏi.

Lại là một câu khiến tất cả tim đập chân run.

Với Tạ Lan, chồng nữ nhân khác là vì mê sắc.

Với Tĩnh Bảo, chằm chằm là vì ngượng ngùng.

Với Chữ Dung, đàn ông cứ con dâu , là vì dụ dỗ!

Tô Bỉnh Văn điềm nhiên : “Người khác rõ, nhưng nương nương hẳn hiểu, Thất gia là vì trong lòng thấy áy náy.”

Nghe những lời , thật sự vô cùng sắc bén.

Gọi “Thất gia” tức là xem nàng như nữ nhân.

Cảm thấy “áy náy”, bởi vì nàng tiến cung là do ngươi, mà ngươi , cũng mang họ Tô, nên thấy hổ thẹn.

Đến lúc , Tĩnh Bảo mới hiểu: Đại gia nhà họ Tô hạng trầm lặng vô tích sự, mà là tâm cơ sâu lắng!

Tô Uyển Nhi lúc cảm thấy như ai đó tát cho một bạt tai đau điếng, mặt nóng bừng.

Một bàn tay đặt lên vai nàng, nàng đầu , là Thẩm cô cô.

Thẩm cô cô khi nãy còn đôi phần thiện cảm với Tạ Lan, giờ vì một câu của Tô Bỉnh Văn, bộ đều tan biến.

Nữ nhân tên Tạ Lan thật sự thể giữ !

Từ nhỏ đến lớn, Đại gia từng nặng một lời với nương nương!

“Vương công công giá đáo!”

Vương Trung vội vàng bước , hết quỳ xuống dập đầu ba cái với Nhị hoàng tử, đó sai mang một bình rượu đến.

“Hoàng thượng bận chính sự, sai lão nô đến mời Chữ phu nhân một chén.”

Vương Trung tới mặt Chữ Dung, mỉm : “Phu nhân, đại chiến bắt đầu. Tướng quân thần linh phù hộ, nhất định sẽ thắng trở về.”

Chữ Dung định lấy , Tĩnh Bảo nhanh tay dâng chén mặt nàng lên: “Phu nhân!”

Chữ Dung mỉm đón lấy, giơ cao: “Tạ ơn Hoàng thượng thương xót. Nguyện trời phù hộ Đại Tần, phù hộ sinh linh!”

Một uống rượu, một uống , cùng cạn chén.

Vương Trung lau khóe miệng, : “Nếu phu nhân tin chiến sự sớm nhất, chi bằng ở trong cung, lão nô sẽ đích hầu hạ...”

Vương Trung đột nhiên trừng mắt, sắc mặt còn khó coi hơn cả quỷ.

Hắn thấy gì?

Chỉ thấy một dòng m.á.u mảnh như tơ chảy từ khóe miệng Chữ Dung, mang theo sắc đen ghê .

“Phu nhân, ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-791-phu-nhan-trung-doc-trong-cung.html.]

Choang!

Chén sứ Thanh Hoa vỡ nát đất, sắc mặt Chữ Dung tái nhợt, run lẩy bẩy như lá rụng trong gió rét, hổn hển thở vài , cố gắng nghiến răng thốt một câu: “Trong độc!”

Chữ cuối dứt, miệng bà há to, phun một ngụm m.á.u đen, thể ngã vật xuống.

Ngụm m.á.u đó b.ắ.n thẳng n.g.ự.c Vương Trung.

Hắn hét to hoảng loạn: “Mau, mau bẩm báo Hoàng thượng, truyền thái y, phong tỏa tin tức... mau lên!”

...

“Nhị gia, Nhị gia!”

Tên ăn mày nhỏ lao đến cổng phủ Thịnh gia, quanh một lượt, thấp giọng : “Vừa hơn chục kỵ mã rời cung, chia tản .”

“Có hỏi bọn họ vội ?”

“Nói là tìm thái y!”

Thành công !

Thịnh Nhị rút mười lượng bạc, đưa cho : “Mau rời .”

Tên ăn mày nhét bạc lòng: “Đa tạ Nhị gia, chuyện thế , đừng quên tìm !”

Thịnh Nhị vội phủ, khép cửa thật mạnh huýt sáo.

Một con chim ưng từ cao lao xuống, Thịnh Nhị buộc mẩu giấy chuẩn sẵn chân nó.

“Đi!”

Chim ưng vỗ cánh bay , chẳng mấy chốc đáp xuống vai một nam tử trong rừng núi ngoài thành.

Nam tử xem xong mẩu giấy, nhét miệng nhai ngấu nghiến, đồng thời lấy hỏa tập .

Một quả pháo hiệu bay vút lên trời...

Dưới chân núi Tứ Minh, tiếng hô g.i.ế.c vang dậy trời đất.

Từ Thanh Sơn chống đao xuống đất, thở hổn hển.

Quân Bắc tổng lực áp sát, trận đ.á.n.h suốt hai canh giờ, m.á.u thấm đẫm ba thước đất chân.

Họ tận mắt chứng kiến ngã xuống mặt . Khoảnh khắc họ ngã xuống, gương mặt là yếu ớt, đau đớn, bất lực, vùng vẫy, phẫn nộ...

Mà thiết mã cuồng đao, tên bay như mưa vẫn dừng .

Tan nát!

Người tan nát!

Ngựa tan nát!

Sơn hà tan nát!

Thê t.h.ả.m bao?

Đau khổ bao?

Từ Thanh Sơn thấy trong lòng từng tiếng kêu gào yếu ớt:

Đừng đ.á.n.h nữa... đừng đ.á.n.h nữa... tất cả hãy dừng tay ...

Ngôi vị đó thật sự đáng giá như ?

Để quân chẳng quân, thần chẳng thần, cha chẳng cha, con chẳng con...

Một luồng gió sắc như đao lướt qua.

“Tướng quân, cẩn thận!”

Một binh sĩ gần đó lao đến, ôm lấy lăn sang bên. Từ Thanh Sơn giữ vững , , binh sĩ n.g.ự.c m.á.u loang đỏ.

Mũi tên xuyên qua tim .

“Tướng... quân, ngài... ngẩn ...”

Máu trào từ miệng binh sĩ, cố nắm chặt lấy tay Từ Thanh Sơn: “Tiểu nhân... tên là Hạ Xuân Thu, là dạy học... đặt cho cái tên đó... họ ... là... cái tên... ... Tướng quân... đừng ngẩn ... sẽ... mất mạng... đó...”

Đầu rũ xuống.

Từ Thanh Sơn nhúc nhích, như đang chờ tiếp...

Nhà sáu .

Cha đều còn sống.

Tướng quân, từng uống rượu với ngài, ngài còn nhớ ?

Từ Thanh Sơn đặt xuống, khó nhọc nhặt lấy đại đao, khóe môi hé nụ kỳ dị.

Tổ phụ, mũi tên năm xưa b.ắ.n , là để chặn đường lui của Nhị thúc ?

Nếu đúng thì họ Từ chỉ còn một con đường, c.h.ế.t nơi sa trường.

Vậy thì c.h.ế.t !

Từ Thanh Sơn ôm quyết tâm tử chiến, tránh né nữa, biến đại đao thành mâu, lấy khiên, xông thẳng lên.

đúng lúc , Mạch Tử giữa biển m.á.u giáo gươm chạy xông đến, hét lớn như xé ruột gan: “Tướng quân! Phu nhân trúng độc trong cung, sống c.h.ế.t rõ!”

 

Loading...