Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 79: Quỳ trước Thánh nhân
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:51
Lượt xem: 228
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Dịch từ ngoài xông thẳng : “Chuyện của Giả Quý manh mối !”
Cố Trường Bình và Thẩm Trường Canh liếc , hiệu cho tiếp.
“Hôm qua, vợ của Giả Quý là Ninh thị treo cổ tự vẫn. Ninh thị một họ buôn bán đồ cổ, thường lui tới chốn quyền quý. Ta tra gần đây phủ của Tào Thủ phụ.”
Khóe môi Cố Trường Bình cong nhẹ, liếc Thẩm Trường Canh.
Sắc mặt Thẩm Trường Canh sa sầm: “Tào Minh Khang gì ? Gan cũng lớn quá !”
Cố Trường Bình khẽ : “Không gan lớn thì thể một , vạn ? Dựng chuyện tranh đấu giữa Thái tử và Hạo Vương, thể ngư ông đắc lợi. Biết , thứ nhắm tới... là ngôi cửu ngũ !”
Nghe , Thẩm Trường Canh sợ đến mức chân cũng mềm nhũn.
“Người !” Cố Trường Bình dậy: “Mài mực!”
Chuyện báo cho Thập Nhị lang một tiếng để mà liệu.
…
Mùi thịt nướng thơm ngào ngạt. Dùng d.a.o nhỏ chọc thì thấy lớp ngoài giòn tan, bên trong mềm mại. Đám sớm đói lả, chẳng thèm rót rượu nữa mà lập tức lao ăn thịt.
Cao công tử, đường đường là con trai Trưởng công chúa, phận tôn quý bậc nhất, lúc đang cầm đùi thỏ trong tay, c.ắ.n đến mức khóe miệng chảy cả dầu.
Tĩnh Bảo khẽ nếm một miếng, quả nhiên là mùi vị tuyệt hảo.
“Thật thịt nướng còn hai cách ăn khác, một là phết mật ong lên miếng thịt, nướng xong thì ngọt ngào mềm mại, đó là cách ăn của miền Nam. Cách thứ hai là rắc thì là và bột ớt, đó là kiểu ăn của Tây Bắc.”
Tĩnh Bảo hít mũi một cái: “ cách ngon nhất là lấy lá sen gói thịt , phủ thêm một lớp đất sét bên ngoài đem nướng. Khi thịt chín, đập lớp đất , bóc lớp lá sen, hương thơm thanh mát của lá sen sẽ thấm từng thớ thịt, béo mà ngấy, mềm tan trong miệng, là tuyệt phẩm nhân gian.”
Cao công tử: “…” Cứ tiếp tục c.h.é.m gió !
Tiền Tam Nhất: “…” Món chắc tốn ít bạc nhỉ?
Từ Thanh Sơn: “…” Miệng lưỡi tên ẻo lả đúng là khó chiều!
Uông Tần Sinh: “…” Muốn ăn quá, ở mới ?
Tĩnh Bảo toe toét với bọn họ: “Món gà chỉ ở Lầu Ngoại Lâu nhà chúng . ngày Đoan Ngọ, Lầu Ngoại Lâu sẽ khai trương chi nhánh ở kinh thành. Bốn vị đài, nếu nể mặt thì đến thưởng thức một bữa, bao!”
Uông Tần Sinh mừng rỡ: “Tốt, , nhất định đến!”
Cao công tử hừ một tiếng: “Bao đãi là giả, mượn danh tiếng của nền là thật chứ gì? Gan ngươi cũng to quá đó?”
Tiền Tam Nhất cũng : “Ta, Tiền Tam Nhất, dễ gì quảng bá cho ai . nếu bạc đủ thì thể cân nhắc. Từ Thanh Sơn, còn ngươi?”
Từ Thanh Sơn thẳng thừng đáp ba chữ: “Gia rảnh.”
“Thôi , coi như !” Tĩnh Bảo c.ắ.n một miếng thịt lớn, thè đầu lưỡi hồng hồng , l.i.ế.m cả hai bên khóe miệng.
Hành động khéo Từ Thanh Sơn thấy, khiến thở gấp. Đang định lên tiếng quát thì đột nhiên một giọng lạnh lẽo từ phía vang lên: “Ngươi thể coi như gì, nhưng thì thể giả vờ như thấy gì cả. Một, hai, ba, bốn, năm, lắm, một đứa cũng đừng hòng chạy thoát!”
Ầm!
Thế giới của Tĩnh Bảo như sụp đổ, trong đầu chỉ còn hai chữ: xong đời!
…
Một canh giờ .
Cố Trường Bình bước miếu Khổng Tử, Tịch Thái An vểnh ngược bộ râu, hằm hằm bước tới: “Loạn , loạn thật ! Lão Tịch dạy ở Quốc Tử Giám bao nhiêu năm nay, từng thấy đám nào vô như ! Cố đại nhân, mấy kẻ dám ăn uống trong đất Thánh, là x.úc p.hạ.m Thánh nhân! Phải đuổi, tất cả đều đuổi!”
Cố Trường Bình vỗ vai ông, hiệu ông bình tĩnh , đó quét ánh mắt lạnh lùng qua năm khuôn mặt mặt. Bốn đang quỳ, còn một vẫn kiêu căng đó, thậm chí còn ngang nhiên liếc một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-79-quy-truoc-thanh-nhan.html.]
Sắc mặt Cố Trường Bình trầm xuống, đá mạnh một cước kheo chân Cao Triều. Chưa dùng hết ba phần lực, mà Cao Triều kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết, đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống.
Giọng Cố Trường Bình lạnh lẽo hiếm thấy: “Ai bày trò ?”
“Ta!” Từ Thanh Sơn ưỡn n.g.ự.c trả lời.
Cố Trường Bình thèm lấy một cái: “Ta hỏi nữa, ai là chủ mưu?”
“Là !” Cao Triều ngẩng cao đầu.
Ánh mắt Cố Trường Bình sắc bén như d.a.o cắt. Cao Triều đối diện với ánh mắt , thoáng ngẩn , hồi lâu mới cúi đầu: “Tiên sinh, sai !”
Lúc Cố Trường Bình mới thu ánh mắt về, bước đến mặt Tịch Thái An, hạ giọng : “Cao công tử nhận sai , mong Tịch đại nhân cũng nhường một bước.”
Bộ râu Tịch Thái An dựng , mắt trừng như chuông đồng: “Sao hả? Ngươi còn bao che cho bọn chúng ?”
“Không cần đuổi nữa, nhưng trừng phạt thì nghiêm khắc. Không cần nể mặt Trưởng công chúa Định Bắc hầu. Trừng thế nào, phạt , do Tịch đại nhân định đoạt.”
Lời để trấn an Tịch Thái An, ngầm nhắc nhở ông: trong năm , ba bối cảnh lớn, còn một kẻ dính dáng đến Trưởng công chúa. Chuyện nếu lớn, hậu quả e rằng khó thu dọn.
Tịch Thái An lớn tuổi, há hiểu nặng nhẹ? Cân nhắc một lúc, ông nghiến răng : “Vậy thì cứ để bọn chúng quỳ tượng Thánh nhân, hối cho đàng hoàng!”
Cố Trường Bình gật đầu tán thưởng: “Vậy thì… quỳ ba ngày ba đêm!”
Ba ngày ba đêm? E rằng quỳ đến c.h.ế.t mất thôi!
Tịch Thái An quát: “Một ngày một đêm là đủ ! Ngoài , chép Tứ Thư năm mươi !”
“Nghe rõ ? Còn mau tạ ơn Tịch đại nhân?”
Cả năm đồng loạt xoay , cúi lạy về phía Tịch Thái An. Tịch đại nhân hừ một tiếng phất tay áo bỏ .
Tĩnh Bảo rạp đất, nước mắt sắp trào , vẻ mặt buồn bã tủi ...
Quỳ một ngày một đêm? Ta thật sự vô tội mà!
…
Tề Lâm ngọn đèn trong phòng: “Gia, nghỉ ngơi thôi, khuya .”
Cố Trường Bình đặt sách xuống, hỏi: “Giờ là canh mấy?”
“Sắp đến canh tư .”
“Bọn họ quỳ bao lâu?”
“Chưa đến hai canh giờ.”
Cố Trường Bình khẽ nhíu mày. Tảng đá xanh lạnh cứng. Bốn là nam nhi, da dày thịt béo , chỉ sợ …
Sao đó lớn gan đến thế? Rõ ràng phận bình thường mà vẫn chạy theo bọn họ ăn uống linh tinh, chẳng lẽ chán sống ?
Cố Trường Bình siết chặt tay, sắc mặt nặng nề.
Tề Lâm lắng tai hồi lâu, thấy trong phòng động tĩnh gì, bèn dựa tình nghĩa hầu hạ từ nhỏ mà lầu bầu: “Không tính Cao công tử, mấy tài cán gì mà khiến gia bận lòng?”
Có tài cán gì? Cố Trường Bình nheo mắt.
Đời , Tiền Tam Nhất đỗ trạng nguyên, hoàng thượng ban chỉ Hàn Lâm viện, ba năm kế nghiệp cha Hộ bộ. Kẻ nổi tiếng keo kiệt, tính toán chi li, chuyên moi bạc từ khác chứ ai moi của dù chỉ một đồng, đến cả hoàng đế cũng . Người gọi là “kê sắt thép”. Sau khi nắm giữ Hộ bộ, quốc khố dồi dào, lương thực đầy đủ, thực sự là giữ vận mệnh tài chính quốc gia.
Từ Thanh Sơn càng vượt trội hơn cha . Thi đỗ khoa cử, tiền phong doanh, khi cha mất thì kế nhiệm, dần dần thăng đến chức đại tướng quân. Đêm Thập Nhị lang công thành, một đao một ngựa, giữ vững cổng thành, với khí thế một trấn giữ vạn quân thể tiến. Chiến bại của Thập Nhị lang, thể kể đến sự dũng mãnh của .
Còn về phần Cao Triều… Ánh mắt Cố Trường Bình vụt qua một tia lạnh thấu xương.