Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 789: Đã đến thì an tâm ở lại
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:34
Lượt xem: 159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa bước điện Thủy Tịch, Thẩm cô cô mỉm đón .
“Nương nương đang áo quần, cô nương nghỉ , uống tách nhé.”
“Cô cô cứ bận việc, cần để ý đến .”
“Vậy lão nô cửa điện nghênh đón Chữ phu nhân.”
Tĩnh Bảo một động tác “tùy ý”, đợi rời lập tức giả vờ ngắm nghía, thong thả dạo trong điện.
Cơ hội thế , còn mau tới?
Không đến thì chẳng còn cơ hội nữa !
đến là Chữ phu nhân vận áo quần màu nhạt.
Vẫn như , đầu một chiếc trâm ngọc, mặt son phấn, nếp nhăn nơi khóe mắt, vết hằn nơi khóe miệng đều hiện rõ ràng.
Tĩnh Bảo chợt nhớ tới đêm hôm ở linh đường, Chữ phu nhân chờ giữa đường.
Khi nàng chỉ một lòng nghĩ cách khuyên nhủ Từ Thanh Sơn, từng thật sự kỹ Chữ phu nhân. Nay , chỉ cảm thấy bà toát một vẻ bình thản khó thành lời.
Vẻ bình thản , nàng chỉ từng thấy ở Cố Trường Bình.
“Phu nhân!”
Tĩnh Bảo dậy hành lễ: “Lâu gặp, sức khỏe phu nhân vẫn chứ ạ?”
Khóe môi Chữ Dung mang theo ý hờ hững, ánh mắt hiền hậu vô ngần.
Tĩnh Bảo thật .
Khí độ cũng .
Từng cử chỉ đều toát lên khí chất thư sinh, chỉ là... gầy quá!
“Đa tạ cô nương quan tâm, sự đều cả.”
Trái tim Tĩnh Bảo chợt nhói lên một cái, như bừng tỉnh trong khoảnh khắc, vẻ bình thản là từ mà !
Phu quân bệnh mất, em chồng và cha chồng c.h.ế.t trận, đứa con trai duy nhất vẫn đang liều nơi chiến trường.
Rõ ràng trong lòng rách nát, tàn tro vương vãi đầy đất, nhưng mặt khác vẫn nở một nụ .
Nếu từng trải qua bao nhiêu sinh ly tử biệt, bao nhiêu vui buồn hợp tan, thể giấu hết thảy sâu trong lòng?
“Phu nhân, mời !”
Tĩnh Bảo thật lòng kính trọng phụ nữ như , đích nhận tách từ tay cung nữ, đưa đến mặt Chữ Dung.
Chữ Dung cũng khách sáo, đón lấy , nhấp một ngụm: “Nằm mơ cũng ngờ , đỗ Thám hoa là cô nương. Như thì đại phòng nhà xem như cũng nối dõi .”
Tĩnh Bảo mỉm , thêm gì, ngoan ngoãn xuống bên cạnh, trong lòng bắt đầu thấp thỏm.
Cố Trường Bình sắp xếp để Chữ phu nhân nhập cung, lẽ nào chỉ đơn giản là cung?
“Tĩnh cô nương.”
“Dạ?”
“Có vẻ như ngươi đang thất thần?”
“Vâng.”
Tĩnh Bảo gượng : “Không giấu gì phu nhân, một canh giờ , hai bên đ.á.n.h . Phu nhân từng trải, thể giữ bình tĩnh. thì .”
Chữ Dung nhẹ giọng: “Thực cũng chẳng bình tĩnh gì. Chỉ là giữ thể diện, để khác chê . Ta diễn giống thật ?”
Tĩnh Bảo: “...”
“Đêm đó ngươi hỏi , chỉ một đứa con trai là Thanh Sơn, nỡ ?”
Chữ Dung : “Khi đáp ‘Chuyện nên để Thất gia hỏi’, là vì Thất gia khi đó là ngoài. Giờ thì... ngươi câu trả lời thật lòng của ?”
“Muốn !”
“Có nào mà nỡ? Đời cũng sẽ c.h.ế.t, chỉ là sớm muộn. đó, chẳng vẫn sống cho sống ?”
Chữ Dung lắc đầu: “Có chuyện cũng vô ích, nghĩ nhiều cũng vô ích. Đời ngắn lắm, một ngày vui thì quyết buồn một ngày. Như yến tiệc hôm nay , đến thì an tâm ở .”
Lời dứt, trong mắt Tĩnh Bảo bùng lên một ngọn lửa rực sáng.
Nếu ở trong cung, nếu bao ánh , nàng thật sự quỳ sụp xuống mặt Chữ Dung.
Người phụ nữ như thế , cần gì nhan sắc? Quan tâm gì đến nếp nhăn?
Chỉ khí độ và hàm dưỡng thôi cũng đủ khiến tất cả khuất phục.
Kể cả một Thám hoa lang như nàng.
“Tô phi nương nương giá lâm!”
Tô Uyển Nhi vận cung trang lộng lẫy, sự vây quanh của cung nữ, tiến . Cả đại điện như bừng sáng lên vài phần vì nàng .
“Làm quý khách đợi lâu !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-789-da-den-thi-an-tam-o-lai.html.]
Tô Uyển Nhi mỉm chủ vị: “Phu nhân trông vẫn khỏe, chỉ là Tĩnh cô nương dường như vẫn còn chút bệnh sắc. Lát nữa bảo Thẩm cô cô đưa ít tổ yến đến cho.”
“Dân nữ tạ ơn nương nương!”
Tĩnh Bảo vòng đỡ Chữ Dung dậy, cùng bước lên hành lễ với Tô Uyển Nhi.
Tô Uyển Nhi Chữ Dung mỉm : “Phu nhân , vị con dâu tương lai của bà học vấn, hiếu thuận, thật khiến hâm mộ.”
Chữ Dung: “Là phúc phận tổ tiên nhà họ Từ tích .”
“Cũng thể là phúc phận của Tĩnh cô nương.”
Tô Uyển Nhi liếc Tĩnh Bảo, giọng đầy hàm ý: “Sau gả cửa thì nên an phận thủ thường, hiếu thuận với phu nhân, đừng để phu nhân và tướng quân phiền lòng.”
An phận thủ thường?
Câu chẳng khác nào chỉ mặt Tĩnh Bảo mà mắng nàng lăng nhăng!
Tĩnh Bảo nhạt trong lòng, đang định phản bác thì Chữ Dung trả lời: “Nương nương, Tĩnh cô nương là sách, cần giữ mấy lễ nghi khuê môn đó. Cứ sinh cho nhà họ Từ vài đứa con mập mạp là .”
Sắc mặt Tô Uyển Nhi đổi mấy lượt.
Thôi , chấp cái bà hồ đồ . Tưởng con dâu tương lai của bà là thứ trong sạch ?
Nếu trong sạch, cùng lúc dây dưa với hai đàn ông!
Tĩnh Bảo giờ mới hiểu, Tô Uyển Nhi mời nàng đến bạn thực chất là dụng ý, dùng Chữ phu nhân, chuyện gì để đ.â.m lòng nàng một dao!
Cứ đ.â.m !
Tim của Thất gia nếu thật sự để ngươi đ.â.m thấu thì Thất gia đổi họ theo ngươi!
Thật hiểu Cố Trường Bình trúng đàn bà ở điểm nào?
Đến cả hầu xách giày cho Chữ phu nhân còn xứng!
Đang nghĩ thì bên ngoài xướng: “Đại gia, đại thiếu phu nhân, đại thiếu gia Tô phủ đến!”
Ba nhà họ Tô cùng bước điện.
Ánh mắt Tô Uyển Nhi đảo qua, nụ mặt lập tức đông cứng .
Người đàn bà đó... đang mang thai?
Thẩm cô cô thấy sắc mặt nương nương , vội vàng hoà giải: “Lần đến Tô phủ, đại thiếu phu nhân mang thai. Hôm nay là ngày , song hỷ lâm môn, nương nương thấy đúng ?”
Tô Uyển Nhi nhắc, vội gượng gạo nở nụ : “ là song hỷ lâm môn.”
Ba bước lên hành lễ với Tô Uyển Nhi.
“Đều là nhà cả, ca ca, tẩu tẩu mau dậy.”
Lời chẳng ai dám tin là thật, ba đồng loạt dập đầu, ngay ngắn chỉnh tề.
Lúc dậy, hiểu thể Tạ Lan loạng choạng, Tô Niệm Mai vội vàng đỡ lấy: “Mẹ, ?”
Mẹ?
Hắn, ... gọi nàng là ?
Toàn Tô Uyển Nhi run lên vì ghen tỵ, ánh mắt run rẩy về phía Tô Bỉnh Văn.
Chỉ thấy Tô Bỉnh Văn ôm lấy Tạ Lan, đỡ nàng ghế, đầu lo lắng với nàng: “Nương nương, mau cho mang ít điểm tâm lên. Nàng mà đói là sẽ choáng đầu.”
“Không cần !” Tạ Lan e thẹn với nam nhân: “Là đứa nghịch ngợm trong bụng mới đạp một cái.”
“Haha, nghịch !”
Tô Niệm Mai rạng rỡ: “Mẹ, cho con sờ một cái!”
“Lại đây!”
Tô Niệm Mai bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Tạ Lan, mặt căng thẳng như đang thực hiện nghi lễ nào đó.
Người đàn ông bên cạnh, mỉm lặng lẽ , như thể cảnh tượng mắt là chuyện đỗi bình thường.
“Mẹ, nhúc nhích nữa!”
Tạ Lan xoa đầu tiểu Niệm Mai: “Chắc ngủ .”
“Sao con đến là ngủ chứ!”
Tô Niệm Mai phụng phịu thu tay về, ngoan ngoãn xuống cạnh Tạ Lan. Nhìn thấy cha vẫn , bèn hỏi: “Cha, ?”
“Cha là nam nhân, điện ngoài .”
“Vậy... con cũng thế!”
“Con còn nhỏ, cha chăm sóc con nhé!”
Tô Bỉnh Văn xong lập tức cúi chào Chữ phu nhân rời khỏi nội điện.
Tô Uyển Nhi chỉ cảm thấy tim như d.a.o cứa từng nhát một.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt đại ca từng dừng nơi nàng dù chỉ một .