Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 787: Không cần để nàng biết

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:32
Lượt xem: 154

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Muốn tổ chức tiệc thôi nôi, chỉ một con đường: thành thật cầu xin Hoàng đế.

Chủ tớ hai bàn bạc xong, Tô Uyển Nhi lập tức quỳ ngự thư phòng.

Vương Trung khi tiểu thái giám báo , hiểu thở dài nặng nề.

Chiến sự phía bất , trong cung cũng ngày càng lộn xộn, nếu là , phi tần nào dám quỳ ngoài ngự thư phòng xin Hoàng thượng điều gì.

Đến giờ Ngọ, nghị sự kết thúc, Hoàng đế giữ Tô Thái phó và Vương Tử Trừng cùng dùng cơm.

Vương Trung tranh thủ lúc cơ hội, tiến lên thì thầm vài câu bên tai Hoàng đế.

Lý Tòng Hậu liếc Tô Thái phó, hạ giọng : “Truyền lời với nàng, trẫm sẽ đến cung nàng dùng bữa trưa."

"Thần sẽ lập tức dặn ngự thiện phòng chuẩn ."

...

Khi Lý Tòng Hậu đến Thuỷ Tích điện, Tô Uyển Nhi mặc đồ vải thô quỳ điện, mắt ngân ngấn lệ.

Rõ ràng là điều cầu xin.

Lý Tòng Hậu bỗng thấy mất hứng, đỡ nàng dậy, hờ hững : “Nói , trẫm gì?"

"Thần cầu xin Hoàng thượng một ân điển."

Tô Uyển Nhi : “Ngày là sinh nhật tròn một năm của ca nhi, từ khi con đời, tròn tháng bỏ quên, lễ trăm ngày cũng . Nói là tủi thì đúng là tủi . Thần tổ chức một buổi tiệc nhỏ cho con."

Lý Tòng Hậu nhíu chặt mày.

Thời điểm mà tổ chức tiệc, đến việc lòng, e là bên quan ngôn luận cũng sẽ lời tiếng .

"Thần điều, cũng hiểu nỗi khổ của Hoàng thượng."

Tô Uyển Nhi giọng yếu như tơ: “Thần chỉ mời nhà cung một chuyến, chúc mừng sinh nhật cho ca nhi. Con lớn thế từng gặp ngoại tổ phụ, cữu cữu, ít nhất cũng nên xin một chiếc khoá trường mệnh chứ?"

Yêu cầu chỉ quá đáng, mà còn nhún nhường đến tận xương tủy.

Lý Tòng Hậu , chỉ động lòng mà còn dâng lên đôi chút áy náy với đứa con thứ.

"Đã mà chỉ mời mấy nhà đẻ thì lẻ loi quá." Hắn trầm ngâm : “Mẹ của Từ Tướng quân trẫm cũng lâu gặp, cũng nên mời cung luôn. Nàng trẫm chiêu đãi bà cho , an ủi vài câu."

Tại mời vị Phật sống ?

Tô Uyển Nhi trong lòng trăm điều : “Hoàng thượng, Chữ phu nhân còn đang chịu tang, e là tiện mời cung."

Sắc mặt Lý Tòng Hậu trầm xuống.

"Tướng quân hồi kinh mà cửa, vì trẫm chinh chiến nơi tiền tuyến, Chữ phu nhân ở nhà lo lắng suốt ngày. Trẫm qua miệng nàng, chút tình hình của tướng quân để bà yên tâm."

Tô Uyển Nhi sợ hỏng đại sự, vội vàng gật đầu đồng ý, đoán ý Hoàng thượng, thêm: “Thần sợ thất lễ với Chữ phu nhân, là mời Thám hoa lang đến bầu bạn nửa ngày, Hoàng thượng thấy ?"

"Chuyện nhỏ nhặt thế , nàng tự lo liệu ."

"Thần tạ ơn Hoàng thượng. Hoàng thượng, mời dùng bữa."

"Trẫm thấy đói, nàng ăn ."

Tô Uyển Nhi bóng lưng cô đơn của Hoàng đế, gương mặt dịu dàng bỗng hiện vẻ sắc bén.

...

Lý Tòng Hậu đói là thật.

Đại quân xuất chinh, nhận mật báo: lúc Từ Tướng quân lên ngựa, suýt nữa ngã xuống.

Một tướng quân ngay cả lên ngựa cũng nổi?

Đây điềm lành.

Trước giờ Ngọ, chiến báo đến: quân Bắc lui về trấn giữ núi Tứ Minh, bốn ngọn núi liền , dễ thủ khó công.

Quân Nam đành đóng trại, chờ thời cơ.

Than ôi!

Chuyện rõ ràng đang bào mòn sĩ khí!

Hai sự kiện cùng lúc xảy , Lý Tòng Hậu mới nảy ý định mời Chữ phu nhân cung.

Từ Thanh Sơn, trẫm nghi ngờ ngươi, nhưng trẫm thể nghi ngờ.

Cơ hội tác chiến tuyệt vời, ngươi lấy cớ " quân mệt chiến" mà trì hoãn mất.

Hiện giờ Cố Trường Bình đến tiền tuyến, cùng ngươi chơi trò tiến thoái, mưu kế ẩn hiện. Khi cần thiết, trẫm dùng biện pháp đặc biệt.

Giang sơn là do tiên đế để , trẫm thể để xảy bất cứ sơ suất nào!

...

"Tĩnh cô nương, Thẩm cô cô từ Thuỷ Tích điện đến."

"Mời cô cô !"

Thẩm cô cô phòng, nụ còn rạng rỡ hơn : “Tĩnh cô nương dạo thế nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-787-khong-can-de-nang-biet.html.]

Vẻ mặt Tĩnh Bảo thản nhiên: “Không gì nghiêm trọng, nghỉ ngơi mấy hôm là ."

"Ta đến là mệnh nương nương, mang đến cho cô nương vài lạng tổ yến. Con gái thì nuôi dưỡng bằng những thứ mới ."

Thẩm cô cô đưa gói giấy cho cung nữ, tiếp lời: “Còn một việc báo cho cô nương, ngày là sinh nhật tròn một tuổi của ca nhi, Hoàng thượng ban ân, cho phép nương nương tổ chức tiệc mừng."

Lúc gương mặt Tĩnh Bảo mới hiện chút ngạc nhiên.

Thẩm cô cô hiểu nàng đang ngạc nhiên điều gì, : “Cũng tiệc lớn gì, chỉ mời trong nhà thôi. Đây là thiệp của nương nương gửi cô nương."

Tĩnh Bảo nhận lấy: “Đã là trong nhà nương nương, thì hơn."

"Tĩnh cô nương, nương nương còn mời cả của Từ Tướng quân đấy."

Thân thể Tĩnh Bảo run lên, đầu cúi gập xuống.

Thẩm cô cô chỉ nghĩ nàng hổ, bèn : “Có câu 'dâu cũng gặp chồng', cô nương nên cùng thôi!"

Một lúc , Tĩnh Bảo mới gật đầu.

Thẩm cô cô thấy đạt mục đích, bèn cáo từ.

Trong phòng còn ai khác.

Tĩnh Bảo vén chăn bật dậy, qua trong phòng, gương mặt xưa nay luôn bình tĩnh giờ đây ửng đỏ vì kích động.

Tự khiến bệnh là bộ nội dung mảnh giấy đó.

nàng phơi gió suốt đêm, cuối cùng cũng khiến đổ bệnh như ý. ngờ, việc nàng bệnh khiến Chữ phu nhân cung.

Mà Chữ phu nhân liên quan đến Thanh Sơn!

Vậy bước tiếp theo, Cố Trường Bình nàng gì?

Tĩnh Bảo lập tức ép bản bình tĩnh , vén chăn chui , đầu cúi rũ xuống, khuôn mặt trở về vẻ ốm yếu.

Không vội!

Không thể vội!

Nhất định sẽ tin gửi đến cho nàng!

...

Tại Thịnh phủ.

Cửa đẩy từ bên ngoài, Cố Trường Bình ngẩng đầu tới: “Đã nội thị đến nhà họ Từ ?"

Thịnh Nhị ngẩn , rõ ràng còn gì!

"Làm ngài ?"

"Khoé miệng ngươi nhếch lên, bước chân nhanh hơn thường lệ ba phần, tám phần là tin ."

Cáo già!

Thịnh Nhị âm thầm mắng một câu, gật đầu: “Bị ngài đoán trúng , một khắc đúng là nội thị đến nhà họ Từ."

Cố Trường Bình tuy vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng tay cầm bút run.

Tất cả những điều đây chỉ là chuẩn , giờ mới là màn kịch chính thức bắt đầu.

Thành bại, chỉ dựa !

Thịnh Nhị thấy im lặng, tò mò hỏi: “Có nên gửi tin cho Thất gia ?"

Cố Trường Bình lắc đầu: “Không gửi."

Sắc mặt Thịnh Nhị thoắt cái biến đổi, lão Kỳ bên cạnh cũng bật dậy như điện giật, hai ánh mắt cùng chằm chằm Cố Trường Bình.

"Thất gia còn bước tiếp theo gì mà?" Thịnh Nhị giữ bình tĩnh.

Cố Trường Bình vẫn yên, : “Nàng thì càng . Diễn bằng bản tính thật mới là diễn xuất chân thật."

" gì, ngay cả nữ nhân của cũng dám lợi dụng!"

Lão Kỳ như sống , bật dậy chửi: “Đồ đàn ông khốn kiếp!"

Thịnh Nhị như hiểu điều gì: “Ngài... sợ khác nghi ngờ nàng?"

Cố Trường Bình dậy, Thịnh Nhị bước đến bên cửa sổ, giọng gợn chút cảm xúc: “Lòng dễ đổi, thể tính hết chi tiết. Muốn bảo vệ nàng, chỉ cách để nàng gì."

Thịnh Nhị: "..."

Lão Kỳ: "..." Chửi “đồ khốn” chút sớm !

Cố Trường Bình , nhíu mày: “Nhị gia, phiền ngươi đến y quán nhà họ Tạ một chuyến."

Lúc , trong mắt Thịnh Nhị, đàn ông mặt như cây cột trụ giữa biển lớn.

"Nói , chuyện gì?"

"Gửi lời nhắn đến Đại phu nhân!"

Cố Trường Bình hít sâu một : “Ngày cung, xin nàng nhất định cẩn thận, cẩn thận, thật cẩn thận!"

 

Loading...