Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 781: Ta không cần sĩ diện
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:26
Lượt xem: 154
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nội viện Thịnh phủ.
Lò đất đỏ nhỏ bên góc phòng đang sôi sùng sục, mùi t.h.u.ố.c bốc lên theo làn khói, lan thư phòng đúng lúc Thịnh Nhị bước .
Cố Trường Bình đặt bút xuống, hỏi: “Chuyện thế nào ?”
Thịnh Nhị trả lời: “Chu Minh Sơ ngục, tội danh phản quốc vẫn giữ nguyên.”
Cố Trường Bình che giấu nỗi ngổn ngang trong lòng: “Hôm nay là ngày thứ hai Từ gia quân trở về kinh, ngày mai dù thế nào đại quân cũng xuất chiến. Bây giờ còn tới giờ Ngọ, báo cho Tiền Tam Nhất và Cao Triều, đến lượt bọn họ lên sân khấu .”
“Được!” Thịnh Nhị ít lời, việc dứt khoát, xong bèn xoay rời .
“Ta thích nàng ở điểm đấy!”
Lão Kỳ đặt thảo d.ư.ợ.c trong tay xuống, bước đến cửa sổ đẩy : “Phụ nữ mà mở miệng là lắm lời thì hóa tầm thường . Chỉ là... chậc, dáng mỏng, tiền nhô hậu đẩy thì ôm mới tay.”
Cố Trường Bình vẫn cúi đầu thư, lạnh lùng trả lời: “Ngươi đừng quên, ngươi hết xài .”
Lão Kỳ: “...”
Viết xong nét bút cuối cùng, Cố Trường Bình thổi khô mực, nhét thư phong bì: “Đưa cho ám vệ, gửi tới chỗ Thập Nhị ngay!”
“Con nó họ Cố, ông đây gia nhân nhà ngươi, ngươi cái đồ ch.ó má...”
“Đã cá thì chịu thua!”
Lão Kỳ lập tức cứng họng, đành nuốt giận nhận thư, miệng nhưng lòng thầm rủa hai tiếng: “Cố ch.ó c.h.ế.t, Cố ch.ó c.h.ế.t!”
Lão , căn phòng lập tức trở yên tĩnh.
Cố Trường Bình vịn bàn dậy, bước tới cửa sổ, cụp mắt.
Nếu đoán sai thì đêm qua, e rằng Từ Thanh Sơn cả đêm ngủ .
Hoàng đế và Quốc công gia quả thật mài thanh kiếm đủ sắc, rút lập tức nhuốm máu, nhưng bọn họ quên mất một điều, đó là bản tính con .
Bản tính của Từ Thanh Sơn y như cha , khí khái của một thư sinh. Dùng đúng chỗ, khí khái thể khiến dũng mãnh vô địch, gì cản nổi.
triều đình luật lệ của triều đình, giang hồ quy củ của giang hồ.
Một vị tướng mang khí khái thư sinh, thể địch mưu mô chốn triều chính, địch sự đen tối của lòng ?
Hắn sẽ vượt qua chính .
Điểm ... giống hệt như Cố Trường Bình ở kiếp !
đến nước ... vẫn đủ!
Còn xa mới đủ!
Cố Trường Bình thở dài: Giờ thì xem hai tên nhóc diễn thế nào .
...
Giữa lúc gió thét còi sương, cổng thành Tứ Cửu đều đóng kín, mỗi ngày chỉ mở giờ Mão cho .
giờ Mão thì quá sớm, đám quan quý nhân ai thức nổi.
Nếu chuyện gấp cần ngoài, chỉ cần đưa đủ bạc, lính giữ cổng thành sẽ nhắm mắt ngơ.
hai kẻ mặt...
Phó tướng thủ cổng, Kiều Hoài Tín, ho một tiếng, : “Cao công tử, Tiền công tử, hạ quan giúp, mà là lệnh nghiêm, thật sự tiện thông báo.”
Tiền Tam Nhất đến sáng cả mặt: “Kiều phó tướng , trận sắp đ.á.n.h , một trường, bọn gặp đại tướng quân một . Dù đao kiếm mắt, nhỡ ... cũng xem như gặp cuối.”
Kiều phó tướng xong, lông tóc dựng ngược.
Gặp cuối?
Xí xí xí, miệng quạ!
Tiền Tam Nhất nghiến răng, run run lôi một tờ ngân phiếu.
“Kiều phó tướng, uống rượu suông thì gì vui, nào nào, kiếm vài cô nương xinh xắn, mấy ả kỹ nữ xứ Dương Châu giúp vui một bữa.”
Hai trăm lượng bạc?
Không ít!
so với cái mũ quan đầu, vẫn đủ nặng.
Kiều phó tướng đẩy ngân phiếu về, trưng mặt chính nghĩa: “Đừng khó hạ quan nữa, về nhà , bây giờ trong ngoài thành đều yên .”
“Bạc của khác thì ngươi nhận ngay tiếng nào, bạc của nhận, hả...”
Cao Triều nhếch môi, nhướng mày: “Xem thường bản thiếu gia đấy ?”
Câu tuy to, nhưng hề nhẹ, nhất là hai từ xem thường cực kỳ sỉ nhục khác, sắc mặt Kiều phó tướng lập tức sa sầm.
Nhận hối lộ vốn là chuyện ngầm hiểu với , đừng ai toạc nhất là thời điểm nhạy cảm thế , tức là rước họa .
“Ăn linh tinh gì đó! Người , đuổi bọn chúng !”
“Ê, cái thằng mất dạy , gan to bằng trời , dám chuyện với gia gia như thế?”
Cao Triều là ai?
Hoàng quốc thích đấy!
Dù bây giờ thất thế, nhưng trong thành Tứ Cửu, trừ Hoàng đế , ai dám đuổi ?
Giữa thanh thiên bạch nhật mắng mỏ như , chẳng lẽ Cao gia cần sĩ diện? Phủ Trưởng công chúa cần sĩ diện?
Cao Triều lửa giận bùng lên, khí thế cũng dâng theo: “Cửa thành hôm nay, gia nhất định ! Biết điều thì mở cửa ngoan ngoãn, thì... g.i.ế.c ngươi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-781-ta-khong-can-si-dien.html.]
Cuồng!
là điên cuồng!
Sắc mặt Kiều phó tướng đen như đáy nồi.
Mấy tên công tử bột , bản sự thì , nhưng giỏi đè đầu cưỡi cổ kẻ khác giờ còn dám g.i.ế.c?
Nếu là ngày thường, thôi thì nhịn, nhưng hôm nay...
Nhóc con!
Trên lệnh cấm ngươi ngoài, mà cứ cố đ.â.m đầu , dạy dỗ ngươi, chẳng lẽ uổng công cha sinh thành?
Kiều Hoài Tín nghiến răng, quát lớn: “Còn ngây đó gì? Đuổi chúng !”
Cấp dứt lời, lính giữ cổng lập tức ào lên, đẩy đẩy kéo kéo Cao Tiền hai .
“Ha, đúng là bọn sợ!”
Cao Triều kéo Tiền Tam Nhất phía , giận tím mặt: “Dám động của Cao gia gia , còn sinh ! Tiểu Thất, Tiểu Cửu, đ.á.n.h cho !”
Kiều phó tướng thấy hai tên nhóc con còn dám đ.á.n.h trả, nhạt: “Động thủ ! Trời sập, ông đây gánh cho các ngươi!”
Câu đầy khí thế, chỉ tiếc là... thực lực đủ.
Tiểu Thất và Tiểu Cửu là ai chứ? Thân thủ phi phàm, đến nửa chén , lính giữ cổng đều rên rỉ đất.
Cao Triều đạp mạnh lên mặt Kiều phó tướng, xoay chân mấy cái, ngông cuồng : “Thằng ranh, đừng điều! Ngươi lên tận mặt vua tố cáo, Cao gia gia cũng chẳng sợ, ai bảo đầu thai chứ!”
Kiều phó tướng căm hận nghiến răng.
“Tiểu Thất, mở cửa thành!”
“Rõ!”
Cửa thành nặng nề phát tiếng két, mở .
Cao Triều phất tay áo, cùng Tiền Tam Nhất nghênh ngang bước ngoài.
Sau lưng.
Kiều phó tướng bò dậy, phun một ngụm đờm bóng lưng hai , phi ngựa như bay, thẳng hướng hoàng cung.
...
“Tướng quân, Cao công tử và Tiền công tử chờ ngoài doanh, là lo lắng cho ngài, đến thăm một chút.”
Từ Thanh Sơn bật dậy, mặt đen như sấm: “Loạn hết cả !”
Thẩm Dịch thấy quầng thâm mắt , vội đỡ lời: “Giận gì chứ, là thật lòng nhớ ngài mà.”
“Huynh như thế, đúng là tình nghĩa!”
“Tướng quân, gặp họ !” Từ Thanh Sơn trầm ngâm một lát, : “Các ngươi tiếp tục bàn bạc, định giờ Dần một khắc xuất binh, tiền trạm tăng cường thêm .”
“Rõ!”
Cổng doanh cách đại trướng còn một đoạn, Từ Thanh Sơn bèn cưỡi ngựa , Mạch Tử lo lắng cũng bám theo.
Còn đến cổng doanh, từ xa tiếng đ.á.n.h .
Ngay ngoài doanh trại dám gây sự?
Chán sống ?!
Từ Thanh Sơn ghì chặt dây cương, phóng ngựa lao tới.
Đột nhiên, giật cương dừng , sắc mặt biến đổi đột ngột.
***
Tác giả: Có bạn để lời nhắn rằng: cảnh đ.á.n.h trận do Di Nhiên trông khó coi quá.
Thật sự là !
Vì trận chiến ... vốn trong kế hoạch.
Ngay từ đầu, khi mở bút truyện , phận của Từ Thanh Sơn định sẵn. Tên của là “Thanh Sơn”, gợi lên điềm báo: Khắp núi xanh chôn cốt trung thần.
Vậy nên, mới dành cho nhiều bút mực ngay từ những chương đầu.
Niềm tin từng hề lay chuyển cho đến khi thấy từng lời nhắn, từng tin nhắn riêng của các bạn.
lúc đó, bắt đầu nảy sinh sự đồng cảm sâu sắc với nhân vật Từ Thanh Sơn.
Thế là c.h.ế.t ư.
Nếu sửa thì bộ mạch truyện hết.
Nếu sửa, các bạn chắc chắn sẽ gửi d.a.o lam tới nhà .
Thời gian thật sự đau đầu, suốt ba tháng trời, cứ lặp vòng xoay sinh tử giữa sống c.h.ế.t của Từ Thanh Sơn.
Hắn trong truyện đau khổ, ở ngoài cũng khổ theo.
Sau bảo : “Đời khổ lắm , gì đó viên mãn một chút .”
Vận mệnh của Thanh Sơn từ đó... đổi.
mà một khi đổi...
Vấn đề xuất hiện ở phía .