Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 780: Ta đang theo đuổi điều gì
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:25
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm vắng lặng.
Nặng nề, ngột ngạt, cam lòng... đủ cảm xúc lan tràn khắp doanh trại Từ gia quân.
Ai cũng chui từ kẽ đá, đều vợ con cha , tỷ , là nỗi vương vấn sâu sắc nhất trong một đời một kiếp của con .
Tướng quân trăm trận c.h.ế.t, tráng sĩ mười năm về.
C.h.ế.t trong trăm trận vì minh quân, cũng là để vì mà liều một phen cho khỏi áo cơm khốn khó. Bằng , ai cam lòng đem đầu buộc ngang thắt lưng?
Mười năm trở về, nhà thành quỷ đao của minh quân, thật chua chát, thật nực , càng thương tâm t.h.ả.m thiết.
Từ Thanh Sơn từng gương mặt giận dữ vây quanh , chợt cảm thấy điều , lập tức quả quyết hạ lệnh: “Thẩm Dịch!”
“Có thuộc hạ!”
“Truyền lệnh quân trở về doanh nghỉ ngơi.”
Thẩm Dịch vốn vô cùng ăn ý, Cố Dịch hỏi lớn: “Vậy còn tướng quân?”
“Ta lập tức dẫn Chu Minh Sơ cung diện thánh, xin Hoàng thượng vì nhà họ Chu mà sửa oan khuất.”
Trong mắt binh lính, ánh sáng như vụt sáng lên một thoáng.
...
Cổng thành mở vội;
Cổng cung mở vội;
Đèn ngự thư phòng bừng sáng.
Lý Tòng Hậu Chu Minh Sơ như khúc gỗ ngã gục đất, trong lòng lạnh buốt đến tận xương.
Sao trở về?
“Việc xảy là như .”
Từ Thanh Sơn khom : “Xin Hoàng thượng trả trong sạch và công bằng cho Chu tướng quân.”
Trả trong sạch và công bằng cho Chu Minh Sơ… chẳng là trẫm trong sạch, công bằng?
Thể diện của hoàng gia còn cần ?
Uy nghiêm của thiên tử còn giữ ?
Lý Tòng Hậu Từ Thanh Sơn, chỉ xoay nắp chén , trầm mặc hồi lâu, cùng mới đau lòng lên tiếng: “Sáng mai lâm triều, trẫm sẽ lệnh tam ti xét khẩu cung của Chu đại nhân một lượt. Nếu đúng là oan, trẫm nhất định cho thiên hạ và Chu đại nhân một lời công đạo.”
Từ Thanh Sơn thầm thở phào: “Hoàng thượng minh.”
“Binh sĩ nghỉ ngơi thế nào ?”
“Tâu Hoàng thượng, gần như . Thần dự định ngày xuất quân.”
“Ừ.”
Lý Tòng Hậu gật đầu: “Vương Trung.”
“Lão nô mặt.”
“Trước mắt hãy sắp xếp Chu đại nhân trong cung, truyền Thái y viện đến trị thương, ngàn vạn lơ là.”
“Dạ!”
Từ Thanh Sơn lúc mới yên tâm, khom cáo lui.
Vương Trung cũng chẳng dám chậm trễ, lập tức thu xếp cho Chu Minh Sơ, một phen bận rộn, trở ngự thư phòng bẩm báo.
“Hoàng thượng, Chu đại nhân sắp xếp thỏa, Thái y cũng...”
Lời nghẹn nơi cổ họng, ánh mắt Hoàng đế khiến Vương Trung rùng .
Đó là ánh mắt thế nào?
Sát khí sâu thẳm như băng!
Lý Tòng Hậu chống bàn dậy, giọng lạnh như băng: “Kẻ cứu Chu Minh Sơ ?”
“Hoàng thượng, đó đang quỳ chờ ngoài cửa.”
Lý Tòng Hậu nhạt, dùng giọng nặng nề từng , đau lòng : “Vương Trung , trẫm là cửu ngũ chí tôn, là thiên tử. Lời thiên tử thể đùa, là như đinh đóng cột.”
Vương Trung chấn động.
“Vậy nên, dẫu trẫm sai, dẫu nhà họ Chu c.h.ế.t oan, cũng chỉ thể để cái sai tiếp tục. Tuyệt đối thể từ đầu!”
Sấm mưa đều là ân vua ban xuống.
Chu Minh Sơ , đừng trách trẫm. Trẫm cũng khổ lắm.
“Nghĩ cách bảo gã thị vệ đổi lời khai!”
“Hoàng thượng, còn Từ tướng quân thì ...”
“Vương công công.” Lý Tòng Hậu lạnh lùng y: “Việc , thì thưởng; xong, trẫm sẽ lột da ngươi!”
Vương Trung sợ đến mức lập tức quỳ rạp: “Xin Hoàng thượng yên tâm, lão nô nhất định tận lực.”
...
Bảo một đổi lời khai, thực là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhà thị vệ ở ?
Có vợ con ?
Nếu thì dễ .
Hôm , triều sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-780-ta-dang-theo-duoi-dieu-gi.html.]
Văn võ bá quan tin Chu Minh Sơ còn sống trở về, ai nấy tim đập thình thịch.
Hoàng đế lập tức hạ chỉ cho Hình bộ, Đại lý tự, Đô sát viện cùng thẩm tra vụ án Chu Minh Sơ thông địch, hạn một canh giờ tra rõ đầu đuôi, trả sự thật cho thiên hạ, trả trong sạch cho nhà họ Chu.
Lúc , tam ti nào dám chậm trễ, lập tức thẩm vấn Chu Minh Sơ và thuộc hạ.
Một canh giờ , kết quả dâng lên long án.
...
Ngoài thành, một con tuấn mã phóng nhanh doanh trại.
Mạch Tử nhảy xuống ngựa, lao đại trướng.
“Tướng quân, kết quả tam ti hội thẩm !”
Vài vị thống lĩnh trong trướng, sắc mặt còn lo lắng hơn cả Từ Thanh Sơn. Có giành : “Mau , minh oan ?”
Mạch Tử liếc chủ tử , c.ắ.n răng : “Không minh oan. Gã thị vệ ...”
Gã thị vệ đột ngột đổi lời, giấu Chu Minh Sơ bất tỉnh trong giếng cạn, mà cùng đầu hàng Quân Bắc.
Vì Hạo Vương phi cầu xin, Quân Bắc mới tha cho Chu Minh Sơ một mạng.
Chu Minh Sơ vì sợ tội khi trở về, nên ép thị vệ dối, cả hai diễn một màn kịch đáng thương.
“Chu Minh Sơ giờ ở ?”
“Bẩm tướng quân, Chu Minh Sơ nhốt đại lao, đợi đến mùa thu xử trảm.”
“Còn thị vệ?”
“Thị vệ vì lập công tố cáo, miễn c.h.ế.t, khi trị thương sẽ đuổi khỏi kinh thành.”
Lời dứt, trong trướng lặng ngắt như tờ.
Tất cả ánh mắt đều về phía tướng quân.
Từ Thanh Sơn cố gắng đến cực hạn để giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng bàn tay lưng siết chặt thành quyền, gân xanh nổi rõ từng đường.
Đây là cái thư là "công đạo" ?
Ngụm m.á.u thể nuốt trôi , chẳng thể nào là giả;
Dòng lệ m.á.u tuôn từ hốc mắt, chẳng thể nào là giả;
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết "g.i.ế.c ", chẳng thể nào là giả.
Sự thật ở ? Chẳng lẽ đều lời dối trá che lấp cả ?
Trọn vẹn tám trăm sáu mươi hai mạng !
Từ Thanh Sơn khép mắt , trong ánh ngỡ ngàng của bao , bèn phất tay áo bước khỏi đại trướng.
“Tướng quân ngài... Ai!”
“Đừng tướng quân, tim cũng đau như cắt!”
“Mẹ kiếp, thành thế ?”
“Còn với chả , thiên tử thì là thôi!”
“Mỗi bớt một câu !”
Thẩm Dịch mặt mày nghiêm trọng: “Ta xem tướng quân thế nào!”
Bóng lưng cô độc xa. Thẩm Dịch vội đuổi theo, nhưng đến gần , gì.
Lừa khác thì dễ, lừa chính thì khó...
“Thẩm Dịch.”
Từ Thanh Sơn bỗng mở lời: “Ngươi , mai sử xanh sẽ ghi gì về Chu Minh Sơ?”
Thẩm Dịch suy nghĩ cẩn trọng, từng chữ từng câu: “Bất trung bất tín, hàng địch phản quân, c.h.ế.t cũng hết tội.”
“Hay cho một câu c.h.ế.t hết tội.” Từ Thanh Sơn bỗng nổi giận: “Vậy tám trăm sáu mươi hai mạng cũng là c.h.ế.t hết tội ?”
Thẩm Dịch thở dài: “Tướng quân, quân vương thần c.h.ế.t, thần thể c.h.ế.t. Oan khuất để trong bụng, ấm ức để trong bụng, xưa nay đều là như cả.”
Đều là như ?
Không nên là như !
Ánh mắt Từ Thanh Sơn lộ vẻ mờ mịt.
Họ minh oan, di thể an táng tử tế, mời cao tăng đạo sĩ tụng kinh tám mươi mốt ngày...
Vì thể đối xử tử tế với họ?
Sao thể?
Cũng chỉ là tám trăm sáu mươi hai vong hồn cô đơn nơi nương tựa thôi mà!
Từ Thanh Sơn Thẩm Dịch đầy hoảng hốt, thở gấp từng hồi, há miệng, gập nôn khan.
Lần đầu tiên trong đời, nhận cái gọi là “kiếp ” của , trống rỗng đến .
Ta đ.á.n.h giặc vì điều gì?
Ta đang theo đuổi điều gì?
Tấm bọc da ngựa , rốt cuộc mang ý nghĩa gì?
Còn nữa...
Ai sẽ là nhà họ Chu tiếp theo?