Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 78: Ăn thịt nướng
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:50
Lượt xem: 222
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền Tam Nhất ngẩn , cứ ngỡ nhầm, bèn tức quá hóa : “Ngươi , , Cao Triều , thì ai chứ?”
Từ phía rèm, Từ Thanh Sơn giơ tay chỉ một cái: “Hắn!”
“Ra đây!”
Tĩnh Bảo đành mặt dày bước , c.ắ.n răng với Tiền Tam Nhất: “Ta sẽ .”
Tiền Tam Nhất ngờ là nàng, sững một thoáng bật , bước lên kéo nàng : “Ta còn tưởng là ai, hóa là ngươi! Đi nào, thì cùng luôn!”
Ai cùng các ngươi chứ!
Tĩnh Bảo bám chặt hai chân xuống đất, sống c.h.ế.t nhúc nhích: “Buông ! Ta còn về phòng ôn bài!”
Từ Thanh Sơn thong thả : “Ngày , từng bí mật của Cao Triều... Tiền Tam Nhất, đó nhỉ?”
Tiền Tam Nhất động tác cắt ngang cổ.
Từ Thanh Sơn: “Thật đáng tiếc!”
Tiền Tam Nhất: “Tiếc cái gì? Kẻ bí mật... sống lâu ?”
Tĩnh Bảo sợ đến mặt tái mét... Ba các ngươi... đúng là đồ tể vô nhân tính!
Tĩnh Bảo run rẩy Uông Tần Sinh, Uông Tần Sinh cũng run rẩy Tiền Tam Nhất. Hai thỉnh thoảng liếc bằng ánh mắt oán thán.
Trên đời ép kỹ nữ, bức lên Lương Sơn, nhưng từng thấy ai nửa đêm nửa hôm ép … ăn thịt!
Dẫn đầu là Cao mỹ nhân, theo là Từ Thanh Sơn tay trái xách thỏ, tay xách gà, còn Tiền Tam Nhất ôm hai vò rượu Hoa Điêu. Cả ba bước nhịp nhàng, trông như một tổ đội chuyên nghiệp. Tới cổng, Cao mỹ nhân móc hai lượng bạc ném cho gác đêm. Người gác nhận bạc, vứt cho họ hai cái lồng đèn.
Tĩnh Bảo trố mắt... Trời ơi, bọn họ còn hối lộ canh cổng nữa!
“Các ngươi cầm đèn!” Cao mỹ nhân lệnh.
Tĩnh Bảo và Uông Tần Sinh đành mỗi xách một cái. Đi thêm một đoạn, Cao mỹ nhân bỗng dừng , chỉ tay: “Tới , nơi đây , bắt đầu nướng thịt!”
Tĩnh Bảo ngẩng đầu , suýt thì ngất xỉu. Cái nơi Cao mỹ nhân chỉ là một dãy bia mộ lổn nhổn.
là sỉ nhục bậc hiền nhân! Đây là bia mộ của thánh nhân đó!
Từ Thanh Sơn nhóm lửa, Tiền Tam Nhất dựng giá nướng, Cao mỹ nhân dùng d.a.o rạch bụng thỏ và gà phết dầu lên. Tĩnh Bảo và Uông Tần Sinh ngây như hai con chim cút điểm huyệt. Ba đúng là lão luyện, tay nghề quá thuần thục!
“Còn ngẩn gì, rót rượu !”
Cao mỹ nhân móc từ trong áo rộng năm chiếc chén rượu bằng bạch ngọc. Tĩnh Bảo thầm nghĩ, lấy năm chén vàng, tiện cho giấu một cái đem bán.
Rượu rót xong, thịt cũng nướng lên. Lửa hơ thịt kêu “xì xèo”, lâu thơm ngào ngạt, khiến thèm nhỏ dãi. Ba nhắm đậu phộng uống rượu, còn chơi trò oẳn tù tì. Tiền Tam Nhất xảo quyệt, thua ván nào, chỉ Từ Thanh Sơn với Cao mỹ nhân thua.
Cao mỹ nhân tức quá ném cả chén rượu, leo lên vai Tiền Tam Nhất, giơ tay đ.ấ.m túi bụi khiến Tiền Tam Nhất đ.á.n.h đến gào oai oái. khi oẳn tù tì tiếp, vẫn thắng.
Cao mỹ nhân càng gào dữ hơn, sai Từ Thanh Sơn đ.á.n.h . Từ Thanh Sơn uể oải nhúc nhích, Cao mỹ nhân bèn trút giận lên , xông đến bóp cổ. Tiền Tam Nhất bên đến nghiêng ngả, Từ Thanh Sơn với Cao mỹ nhân bèn cùng dừng , đầu .
Chớp mắt , hai nắm đ.ấ.m cùng lúc giáng lên Tiền Tam Nhất…
Tĩnh Bảo một lúc, bất giác nhớ lúc ba chị còn ở nhà, thường phòng nàng quậy phá đùa giỡn. Quậy chán , nàng sẽ lòng đại tỷ, nhị tỷ quạt mát cho nàng, còn tam tỷ xoa bụng, sung sướng bao.
Giờ đây, ba tỷ đều xuất giá, lo cho chồng con, cho gia đình chồng. Còn nàng, đứa “em trai” mà họ từng yêu thương nhất, trở thành một kẻ cô độc nơi đất khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-78-an-thit-nuong.html.]
Từ Thanh Sơn xoay đầu , thấy “tên ẻo lả” ngơ ngẩn ánh lửa. Môi đỏ khẽ hé, mắt hạnh má phấn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ vì rượu, trông như miếng thịt nướng xong, nhỏ dầu, tỏa hương, đầy mê hoặc.
Hắn lập tức đầu , đưa tay xoa n.g.ự.c đang đập loạn. Tên tiểu yêu tinh đúng là yêu nghiệt, ngay cả sợi tóc cũng mang theo mị lực dụ .
Cố Trường Bình từ kiệu bước xuống, Tề Lâm vội đón, khẽ bẩm: “Gia, Lỗ đại nhân cầu kiến, chờ nãy giờ.”
“Đêm khuya khoắt tới gặp gì? Con trai chẳng đuổi học ?”
Tề Lâm lắc đầu, ý bảo rõ. Cố Trường Bình nghĩ một chốc, : “Đưa từ cửa , tránh mặt thiên hạ.”
Tề Lâm: “Dạ!”
Lỗ Duẫn bước chính đường, ngẩng đầu thấy Cố Trường Bình ghế thái sư chậm rãi uống , áo quan mới tinh vẫn cởi. Hắn thăng chức, còn bản thì ép rời khỏi kinh. Chốn quan trường xưa nay luôn là kẻ vui buồn.
Lỗ Duẫn bước lên hành lễ, định mở miệng, thì Cố Trường Bình ung dung cất tiếng: “Thi Thu, Thi Xuân là đại sự của Đại Tần, dù là thiên tử cũng thể nhúng tay , huống chi là Thạch thượng thư. Lỗ đại nhân cứ yên tâm.”
Mắt Lỗ Duẫn đỏ lên. Người Cố Tế tửu là bậc đại trí, giờ xem quả đúng sai. Hắn còn kịp mở lời, đối phương đoán dụng ý.
“Vậy thì đa tạ đại nhân!”
“Về nhà, với Lỗ Sinh một câu: ôm đùi ai cũng bằng dựa chính , đặt tâm tư đúng chỗ.”
Lỗ Duẫn đỏ mặt tía tai, vội vàng tạ ơn liên tục. Cố Trường Bình cũng giữ , phất tay bảo .
Người , Thẩm Trường Canh từ bình phong bước .
“Gã Lỗ Duẫn cũng khôn ngoan thật, rõ Thạch Thuấn chẳng thứ lành, mà vì kết giao, đồng ý cho con cận . Giờ xảy chuyện, ai nhanh chân thì chạy , còn mò đến đây dò la tin tức!”
“Không khôn, quan?”
“Tên giỏi gió xoay chiều, nhất định sẽ trở .”
Cố Trường Bình phản bác. Thẩm Trường Canh bề ngoài là đồng liêu, thực chất là bằng hữu kiêm mưu sĩ. Tuy tính tình phần bất kham, nhưng một điểm khiến khâm phục là nhãn lực cực , chuẩn, sai nhiều nhất cũng chỉ một hai phần.
“Ngươi thăng quan , chuyện Quốc Tử Giám định đây?” Thẩm Trường Canh nhấp ngụm hỏi.
Sắc mặt Cố Trường Bình vẫn điềm tĩnh như thường: “Tào Minh Khang giúp chọn nhân tài, e là còn lưu một thời gian, chắc sẽ kiêm nhiệm cả hai bên, cho đến khi tìm thích hợp Tế tửu.”
Thẩm Trường Canh vuốt râu trầm ngâm: “Trong đám học sinh , Từ Thanh Sơn, Tiền Tam Nhất, Tĩnh Bảo đều là những kẻ xuất sắc.”
“Tĩnh Bảo , bằng Cao Triều.”
Thẩm Trường Canh giận đến nỗi râu dựng cả lên: “Ngươi với Tĩnh sinh thù sâu đến thế nào ?”
“Tào Minh Khang đang nắm Lại Bộ, giờ chuyển qua Hộ Bộ, hai bộ đều trong tay , thế lực như mặt trời ban trưa. Nếu những đều về tay , thì khác gì thiên tử?” Cố Trường Bình chậm rãi : “Cho nên mấy đó, nhờ ngươi trông coi giúp .”
Thẩm Trường Canh liếc một cái: “Công cao át chủ, là điềm báo của họa lớn.”
Cố Trường Bình nhạt: “Người trong cuộc thì mù mờ, chỉ kẻ ngoài cuộc mới rõ.”
Thẩm Trường Canh: “Nếu ngoài cuộc rõ, thì Thái tử ắt cũng thấy rõ.”
Cố Trường Bình gõ ngón tay lên bàn: “Nếu là Thái tử, giờ nên tìm liên minh mới .”
“Gia, về !”