Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 772: Ta muốn bảo vệ hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:17
Lượt xem: 169
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chạng vạng, một cỗ xe ngựa dừng cổng Tô phủ, đ.á.n.h xe đưa lên một tấm thiệp.
Chưa đầy nửa khắc .
Tô Bỉnh Văn Cao Triều, : “Sao ngươi đến đây?
Thật , Tô Bỉnh Văn chỉ quen thuộc một chút với Cao Triều.
Từ nhỏ, nhóc con thích theo chân Cố Trường Bình chạy tới Tô phủ.
Cố Trường Bình gọi là “Bỉnh Văn”, cũng lớn nhỏ mà gọi theo, Cố Trường Bình dạy dỗ mấy , mới chịu đổi cách xưng gọi thành “Tô đại ca”.
Về vì chuyện của Uyển Nhi, mới dần dần đến Tô phủ nữa.
“Tô đại ca, Tĩnh Thất triệu cung .”
Toàn Tô Bỉnh Văn lập tức nổi da gà.
Một hồi lâu , mới hồn: “Là vì chuyện đó ?”
“Mười phần thì hết chín là .”
Cao Triều : “Tô đại ca thể kể kỹ một chút , trong cung đến là ai, những gì?”
Chuyện quá lớn, Tô Bỉnh Văn hề do dự, bèn kể hết chuyện Thẩm cô cô đến Tô phủ hỏi chuyện thế nào.
Nghe xong, Cao Triều vẫn đầy nghi ngờ.
Nếu Tô đại ca kín miệng như , thì trong cung tìm nhóc con Tĩnh Thất ?
Quái lạ thật!
Thấy Cao Triều chau mày, Tô Bỉnh Văn c.ắ.n răng: “Ngươi chờ ở đây, dò ý cha thử xem.”
Cao Triều bật dậy, nghiêm túc hành lễ với Tô Bỉnh Văn: “Tô đại ca, chữ “cảm ơn” cần , tất cả đều ghi lòng tạc .”
Tô Bỉnh Văn khựng .
Nhóc con từ khi nào lễ độ đến ?
Hắn khỏi, tiền sảnh lặng ngắt như tờ, Cao Triều ôm đầy tâm sự, đến cũng buồn uống một ngụm.
Lúc , quản gia dẫn theo một bước .
Quản gia hiển nhiên ngờ trong sảnh : “Cao công tử, đại gia nhà ?”
“Đi đến thư phòng của lão gia nhà ngươi .”
Cao Triều liếc mắt : “Ồ, Tạ thái y , ngài đến đây?”
Tạ thái y trong lòng nóng như lửa đốt, qua loa trả lời: “Đến thăm con gái và con rể một chút.”
Cao Triều thiết lắm với , cũng lười xã giao, bèn dậy : “Tô đại ca sắp về , ngoài đón một chút.”
Quản sự : “Cao công tử, để cho dẫn đường.”
“Không cần, cần, Tô phủ các ngươi quen lắm .”
Cao Triều đoán sai, Tô Bỉnh Văn đang đường về, thấy xung quanh ai, bèn thấp giọng : “Không moi gì, kín như bưng.”
Cao Triều đầy thất vọng, nhưng cũng hiểu tính tình của Tô Thái phó, là kiểu đó: “Tô đại ca, Trạng nguyên lang vẫn đang đợi bên ngoài, đây.
“Để tiễn ngươi.”
“Thôi khỏi, nhạc phụ ngươi đến , mau tiếp đón . Cáo từ!”
“Chờ , bảo hạ nhân soi đường cho .”
“Đa tạ!”
Trời tối hẳn, Cao Triều theo hạ nhân ngoài.
Đi một đoạn, bỗng dừng : “Ngươi ở đây chờ , còn mấy lời với đại gia nhà ngươi.”
Đường bên Tô Thái phó bế tắc, chẳng vẫn còn Tô Uyển Nhi ?
Bảo nàng đưa một phong thư cung, âm thầm để ý một chút cũng là .
Dù ưa đàn bà , nhưng vì Tĩnh Thất...
Thôi !
Lại cầu xin Tô đại ca !
Cao Triều vội vã chạy về tiền sảnh, đến cổng viện bên trong giọng Tạ thái y gấp gáp: “Bỉnh Văn, hôm nương nương triệu đến chẩn bệnh, một câu e sai ...”
...
“Ý ngươi là Tô Uyển Nhi tố giác?”
“Không ý, là chắc chắn! Con đàn bà đó ghen tỵ vì Tĩnh Thất và Cố Trường Bình là một đôi, ả còn hết tâm tư với Cố Trường Bình , tiện nhân!”
“Còn ngươi, hết ?”
“Ta...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-772-ta-muon-bao-ve-han.html.]
Cao Triều nghẹn lời, tóm lấy cổ áo Tiền Tam Nhất, mắng: “Mẹ kiếp, ngươi thể nghiêm túc chút ? Giờ là lúc nào mà còn gài bẫy thật, Tĩnh Thất đang nguy hiểm!”
Tiền Tam Nhất mặt đổi sắc: “Chỉ một cách, tìm tổ phụ ngươi, dọa c.h.ế.t cũng ép gửi thư cho Tĩnh Thất, nhắc nàng cẩn thận Tô Uyển Nhi, còn thì chúng bất lực.”
“Tiểu Thất, lập tức đến nhà Vương Trung!”
“Dạ!”
Chờ xe ngựa đầu, Cao Triều lạnh lùng liếc Tiền Tam Nhất: “Tiền Tam Nhất, nếu Tĩnh Thất xảy chuyện gì, ông đây nhất định g.i.ế.c con tiện nhân đó!”
Tiền Tam Nhất: “Ta phụ ngươi, , g.i.ế.c thế nào?”
Cao Triều lật trắng mắt: “Chưa nghĩ !”
...
Giờ khắc tại vương phủ, một chiếc kiệu nhỏ khiêng từ cổng .
Kiệu thẳng một mạch đến sân viện thư phòng mới dừng .
Một bàn tay trắng như ngọc vén màn kiệu, Vương Trung vội vàng tiến lên một bước, đỡ xuống.
Sau khi phòng định, Vương Trung tự tay dâng , quỳ xuống dập đầu ba cái thật kêu với đó.
“Mau dậy , già còn khom lưng quỳ gối gì.”
“Dù già, lễ nghi cũng thể thiếu.”
Vương Trung lên, yên lặng cạnh : “Điện hạ đến đây, là điều gì sai bảo lão nô?”
Có thể xưng là “điện hạ”, trong Đại Tần chỉ một vị Trưởng công chúa.
Trên mặt Trưởng công chúa lộ vẻ u sầu: “Không ngờ đến nước .”
Vương Trung im lặng hồi lâu, chỉ đành khổ: “Lão nô cũng ngờ.”
“Hắn vẫn quá nóng vội.”
Trưởng công chúa hồi tưởng: “Tiên đế năm xưa do dự cũng là vì thói đó của . Có chí lớn mà năng lực, cứ để khác dắt mũi. Thảo nào Lý Quân Tiện ép buộc đến như .”
Lời , dù cho Vương Trung gan trời, cũng dám tiếp lời, chỉ khổ liên hồi.
“Nếu năm xưa tiên đế theo lời bổn cung, giữ nghiệt chủng họ Cố thì cũng đến nước . Giờ gì cũng muộn, đều là mệnh cả.”
Trưởng công chúa thở dài, dậy đến bên cạnh Vương Trung, thẳng mắt ông: “Dù thế nào nữa, nhất định bảo vệ .”
Vương Trung lập tức đỏ hoe mắt: “Điện hạ...”
“Ta đến đây là để cho ngươi hiểu rõ tình hình.” Khóe môi Trưởng công chúa trầm xuống: “Cố hết sức, mệnh trời. Tiên đế trời linh thiêng, nhất định sẽ phù hộ.”
Vương Trung: “Điện hạ .”
“Lão gia!”
Tiếng quản gia vang lên ngoài cửa: “Cao công tử đang ở bên ngoài, gặp lão gia.”
Vương Trung lập tức về phía Trưởng công chúa, chỉ thấy mặt nàng chợt trầm xuống: “Ngươi đến vì chuyện gì ?”
Vương Trung dám giấu giếm: “Lão nô đoán, lẽ là vì Thám hoa lang.”
“Thám hoa lang ?”
“Hoàng thượng triệu nàng cung, bảo giúp xử lý một vài việc lặt vặt. lão nô cảm thấy...” Vương Trung bước lên nửa bước: “Có lẽ còn liên quan đến chuyện khác.”
“Giờ là thời khắc nhạy cảm, thêm một chuyện bằng bớt một chuyện.” Trưởng công chúa trầm ngâm hồi lâu: “Từ giờ trở , ngươi đừng gặp nữa, cũng đừng tay giúp .”
Vương Trung cung kính trả lời: “Tuân mệnh!”
Dường như nhớ tới chuyện gì, Trưởng công chúa lạnh lùng một tiếng: “Lá gan của vị Thám hoa lang , xem cũng nhỏ!”
...
Lá gan của Tĩnh Bảo quả thực lớn.
Ăn cơm xong, nàng lấy cớ ăn no quá, ngoài dạo tiêu cơm.
Thái giám quản sự thấy ngay cả lão thái giám Vương Trung phận cao quý cũng cung kính với Thám hoa lang như , dám ngăn cản, chỉ hiệu cho hai tiểu thái giám theo sát từng bước.
Vừa một đoạn, thấy phía tới.
Tô Uyển Nhi ngờ sẽ gặp Thám hoa lang ở đây, sững , vươn tay chặn nàng : “Thám hoa lang định ?
Tĩnh Bảo hành lễ, cung kính trả lời: “Bẩm nương nương, thần chỉ tùy tiện dạo một chút để tiêu cơm thôi.”
“Thần?”
Tô Uyển Nhi cách ăn mặc chẳng nam cũng chẳng nữ của nàng, trong lòng khẩy, bao nhiêu khinh thường đều hóa thành lạnh lùng.
“Vẫn nên an phận một chút thì hơn, trong cung giống nơi khác, quy củ của nó.”
Tĩnh Bảo .
“Kính xin nương nương dạy bảo, trong cung những quy củ gì ?”