Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 771: Khôn quá hóa dại
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:16
Lượt xem: 154
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đây, Tĩnh Bảo mới chợt hiểu cái gọi là thiên tử mắt chẳng qua cũng chỉ là một đàn ông cô độc, bất lực.
Từ khoảnh khắc lên ngai vàng, mệnh đặt thế tiến thoái lưỡng nan.
Mà đưa đến bước , lẽ là tiên đế, cũng thể là Thái Tổ, hoặc giả... là định sẵn từ lúc chào đời.
“Trẫm còn đường sống, thì... Từ Tướng quân cũng đừng mong sống nổi.”
Giọng Lý Tòng Hậu đột nhiên đổi sắc, khiến sắc mặt Tĩnh Bảo lập tức tái nhợt.
“Số mệnh của và trẫm, giống gắn chặt với .”
Lý Tòng Hậu gương mặt trắng bệch như tờ giấy của nàng, nhạt.
“Người trẫm đối đầu là thúc phụ trẫm; đối đầu là của . Đây là một cuộc chiến một mất một còn: trẫm sống thì Hoàng thúc c.h.ế.t; tướng quân sống thì c.h.ế.t. Nếu Thám hoa lang thì hãy cầu Bồ Tát phù hộ cho Từ Tướng quân , dù ... ngươi cũng là nữ nhân của mà.”
Những lời như sóng lớn đập tim Tĩnh Bảo.
Mỗi một câu của thiên tử, tuyệt đối bao giờ là cho ẩn ý sâu xa, từng lời đều mang mục đích.
Hắn những lời ... rốt cuộc là ám chỉ điều gì?
Đột nhiên, một bàn tay đặt lên vai khiến Tĩnh Bảo giật b.ắ.n , suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Lý Tòng Hậu nhíu mày, giọng điệu từng nghiêm khắc đến : “Thám hoa lang hiểu ?”
Tĩnh Bảo cố kìm nén trái tim đang đập loạn: “Tâu Hoàng thượng, thần hiểu !”
“Thật ?”
Lý Tòng Hậu thu tay về, xoay , ngẩng đầu bầu trời xanh thăm thẳm, : “Trẫm thấy ngươi vẫn mơ hồ lắm!”
Tim Tĩnh Bảo như ngừng đập một nhịp.
...
“Nương nương!” Cung nữ vội vã bước lên : “Đã dò la , Thám hoa lang cung , đang an trí ở viện Thanh Hà. Hoàng thượng lệnh nàng mặc nam trang, việc trong thư phòng ngự tiền.”
“Bổn cung , lui xuống , phía viện Thanh Hà hãy để ý kỹ một chút.”
“Dạ!”
Đợi rời , Thẩm cô cô mới thấp giọng hỏi: “Hoàng thượng là vì ?”
“Là để đề phòng Từ Tướng quân.” Tô Uyển Nhi thẳng: “Chiến sự phía rõ, thắng bại đều định.”
Thẩm cô cô nhíu mày: “Vậy trực tiếp giam lỏng nàng ở thư phòng, như chẳng chắc chắn hơn ?”
“Cô cô hiểu .” Tô Uyển Nhi : “Làm việc ngự tiền, ai thắng ai bại, Thám hoa lang sẽ là đầu tiên . Dù trong lòng nàng ai nữa, ngày nào đêm nào cũng sống trong dằn vặt, chẳng mới là đáng sợ nhất ?”
Nói đến đây, nàng chợt : “Đợi đến lúc dằn vặt đủ , sợ nàng để lộ sơ hở. Hoàng thượng nước cờ thật độc.”
Thẩm cô cô dẫu từng trải đủ chuyện lớn, đến đây cũng rùng ớn lạnh.
Không cần thẩm vấn, cần tra xét, chỉ cần giữ bên cạnh, nếu Từ Thanh Sơn thắng, chuyện sẽ xem như từng xảy .
nếu Cố Trường Bình thắng...
Thẩm cô cô bỗng dám nghĩ tiếp, lặng lẽ liếc chủ tử.
Tô Uyển Nhi bà hiểu , mím môi : “Lần , Thám hoa lang quả thực là khôn quá hóa dại. Bổn cung xem mấy ngày tới nàng chịu đựng thế nào.”
...
Trong thư phòng ở ngoài ngự thư phòng.
Tĩnh Bảo nâng chén bên cạnh, nhấp một ngụm, dịu đôi môi khô nẻ.
Lòng rối như tơ vò, nôn nóng, bất an, thấp thỏm đủ điều.
Nàng cố gắng trấn tĩnh, định thần các bản địch báo ghi chép đại sự triều đình, thế nhưng từng chữ quen thuộc cứ nhảy múa mắt, thể đầu.
Chiến sự ở bờ sông Vị Thủy, thành đại quân phương Nam t.h.ả.m bại, Hoàng thúc công thành?
Mười vạn đại quân Từ gia đến nỗi yếu thế như !
Nàng từng Biên Sa, tận mắt thấy bọn họ đều là những chiến sĩ sắt thép, sợ c.h.ế.t!
Rốt cuộc xảy chuyện gì?
Còn bên phía ... nàng cũng chẳng thể đoán .
Rốt cuộc Hoàng đế vì đưa nàng cung?
Là vì Cố Trường Bình, là vì Từ Thanh Sơn?
Còn những lời thâm ý sâu xa đó, rốt cuộc bao nhiêu tầng nghĩa?
Tiếp theo, Hoàng đế sẽ gì nàng?
Chính lúc , Tĩnh Bảo mới chân chính hiểu cái gọi là lòng rối như tơ vò, yên, thế nào.
Nàng c.ắ.n chặt răng, đến mức cả hàm đều đau, nhưng lòng vẫn như gió xoáy cuốn .
A Bảo, ngươi vững vàng!
Ta... nó chứ, vững nổi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-771-khon-qua-hoa-dai.html.]
Không vững nổi thì thắt cổ ! C.h.ế.t là vững nhất!
Khốn kiếp!
Tĩnh Bảo nghiến răng, cấu mạnh tay .
Chưa đủ.
Lại cấu thêm một nữa.
Cơn đau nhói truyền đến, đè xuống cơn nóng giận trong .
Tại thắt cổ? Không!
Ta đây, dù là vì ai thì ít nhất mắt cũng đến mức mất mạng.
Ta là nhược điểm của Từ Thanh Sơn, cũng là nhược điểm của Cố Trường Bình.
Khi thế cục rõ ràng, Hoàng đế sẽ dám và cũng thể tay với .
Ý nghĩ thoáng lướt qua đầu, cả Tĩnh Bảo chợt run lên.
Phải , giờ c.h.ế.t !
Vậy thì...
Ta sợ cái gì chứ?
Lo cái gì chứ?
Hoàng đế hồ đồ, chẳng lẽ thể thông minh cho xem ?
Ta là Thám hoa lang mà, từng năm dùi mài sách vở chẳng lẽ là vô ích?
Khi đó tình thế khó khăn đến , còn tính toán giữ mạng cho Cố Trường Bình, giờ thì ?
Tiên sinh và Từ Thanh Sơn đều đang giữa chiến trường khốc liệt, từng bước như băng mỏng, mà định yên ở nhà, chờ nhặt xác một trong hai họ?
Sao thể mưu tính một cuối cùng cho mạng sống của cả hai?
Ta ba tuổi học chữ, bảy tuổi học đường, mười lăm Quốc Tử Giám, mười chín đỗ Thám hoa, Hàn Lâm Viện...
Hai mươi hai tuổi, cuộc đời mới bao xa, cớ gì giam hãm ở đây, để sinh tử do khác quyết định?
Cớ gì thể sống , sống trọn vẹn?!
Tĩnh Bảo nặng nề đặt chén lên bàn, khóe môi nở một nụ nhạt đầy giễu cợt.
Thất gia cầu Bồ Tát!
Chẳng cầu ai hết!
Chỉ cầu chính !
Ta cũng vì mưu tính một !
Khi hạ quyết tâm, tất thảy phiền muộn xung quanh lập tức nhạt , trong mắt chỉ còn những chữ nghĩa bản địch báo...
Nàng nhận , ngoài cửa sổ, một đôi mắt u ám đang dõi theo.
Sắc mặt Lý Tòng Hậu biến đổi.
Vì vẻ mặt nàng dần dần bình tĩnh trở ?
Vì nàng còn thể tập trung xem địch báo?
Nàng sợ, run, hoảng loạn ?!
Lý Tòng Hậu phất tay áo rời , ngự án, lạnh lùng cất tiếng: “Thám hoa lang?”
“Thần mặt!”
“Qua đây!”
Tĩnh Bảo đặt địch báo xuống, chỉnh trang áo quần, thong thả uống thêm một ngụm , mới bước ngự thư phòng.
“Hoàng thượng điều chi dặn dò?”
“Mắt trẫm kém, ngươi mấy bức chiến báo đó cho trẫm .”
“Thần tuân lệnh!”
Tĩnh Bảo chồng chiến báo long án, cau mày hỏi: “Hoàng thượng, nhiều thế , bức nào ?”
Lý Tòng Hậu khẩy: “Đọc bức Lăng Nguy tử trận .”
Tĩnh Bảo rút một bức, hắng giọng bắt đầu .
Mỗi một trận chiến, từng dòng chiến báo đều đầy m.á.u và mạng sống, đến cả thiên tử khi xong cũng khỏi tim đập dồn dập.
Còn Thám hoa lang thì ?
Giọng điệu bình tĩnh, xong còn mỉm ngẩng đầu Hoàng đế.
“Hoàng thượng, tiếp theo bức nào?”