Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 77: Thăng làm Thị lang
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:49
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lúc lâu , Tĩnh Bảo vẫn thể hồn nụ kinh hãi của Cố Trường Bình.
Chiều tối, A Man trở về khi dò la tin tức, rằng nhà họ Triệu thả Hỉ Nhi và những . Giờ họ đang cùng Đại gia thức đêm canh linh đường, vợ chồng song .
Nghe , Tĩnh Bảo an tâm dẫn Nguyên Cát đến Quốc Tử Giám học. Kế hoạch hành động trong đêm, nàng bàn tính với hai Sử Minh, Sử Lượng bao nhiêu .
Ba khắc giờ Tý sẽ bắt đầu hành động, đó là lúc con buồn ngủ nhất. Hỉ Nhi và những mượn cớ nhà xí để rời linh đường, Sử Minh và Sử Lượng mỗi cõng một , trèo tường rời khỏi Tĩnh phủ. Đại tỷ một căn nhà nhỏ hai dãy tại kinh thành, thể tạm thời ẩn náu ở đó. Trời sáng, xe ngựa sẽ chở họ rời khỏi kinh thành thẳng về phương Nam.
Khi Triệu thị phát hiện hai mất tích, ngoài việc ch.ó cùng rứt giậu thì cũng dám báo quan, vì một khi báo quan, sự việc sẽ thể giấu diếm . Huống hồ chiều tối hôm , nàng Quốc Tử Giám, thế nào cũng nghi ngờ.
Mộ tổ Tĩnh gia đặt tại phủ Lâm An. Đỗ thị là chính thất của Tĩnh gia, bảy ngày quàn linh sẽ do Tĩnh Vinh Tuyên hộ tống linh cữu về phủ Lâm An an táng. Đến lúc , Triệu thị cùng hai con trai và con dâu khác cũng theo về, nên chuyện hai a chắc chắn sẽ chìm quên lãng.
Bước cổng Quốc Tử Giám, Tĩnh Bảo ngoảnh đầu con đường , chỉ thấy bốn ngày dài đằng đẵng như thể bốn năm. Đấu đá chốn nội trạch chẳng khác gì đấu đá chốn triều đình, đều là gươm đao lóe sáng, kẻ sống c.h.ế.t.
Lúc , Quốc Tử Giám đúng giờ học buổi tối, đèn đuốc lấp lánh khiến lòng bình lặng hẳn. Tĩnh Bảo bảo Nguyên Cát thu xếp hành lý trong trai xá, còn thì đeo hộp bút mực, vội vã chạy đến chính đường để lên lớp. Mấy ngày nay nàng bỏ lỡ ít bài vở, tranh thủ giờ học tối mà bù .
Học trò trong Chính Nghĩa Đường chẳng ai tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy nàng trở , chỉ liếc nàng một cái ai việc nấy. Có mấy còn dứt khoát bò bàn ngủ gật, gặp Chu Công.
Tĩnh Bảo chỗ, đầu bắt gặp một đôi mắt hoa đào xinh , chủ nhân của đôi mắt đang cầm một quyển sách trong tay.
Nàng mỉm thi lễ: “Cao công tử, vẫn khỏe chứ?”
Cao Triều hừ một tiếng đầu , chẳng chẳng rằng.
Cảm giác quen thuộc lập tức ùa đến, Tĩnh Bảo lấy văn phòng tứ bảo, bắt đầu luyện chữ. Mấy hôm luyện, tay cứng, nhưng lực bút tiến bộ. Kết thúc giờ học tối, nàng năm trăm chữ.
Trống chuông vang lên, nàng mới thu dọn đồ đạc rời khỏi Chính Nghĩa Đường. Trăng lên, bóng cây in đầy mặt đất, thi thoảng còn thấy tiếng dế kêu rả rích.
Đầu hạ lặng lẽ đến.
Tĩnh Bảo thấy lòng chùng xuống. A Nghiễn đưa Đỗ thị về phủ Kim Lăng, nhanh nhất cũng nửa tháng mới . Lẽ cùng nàng đến trang suối nước nóng để tắm, giờ thì hỏng bét, nàng lén lút tắm rửa trong phòng giặt giũ.
Về đến trai xá, thấy nàng, Uông Tần Sinh vui mừng đến nỗi suýt ôm chầm lấy. Tĩnh Bảo lấy mứt mai xanh và nho sữa mời ăn. Uông Tần Sinh c.ắ.n một miếng, chua đến nỗi nhăn cả mày.
“Ngươi đến mấy ngày nay, xảy hai chuyện lớn. Chuyện thứ nhất là Lỗ Bình Định thôi học .”
Tĩnh Bảo kinh ngạc: “Sao thế?”
“Hắn theo cha nhậm chức nơi khác, cả nhà đều chuyển .”
Tĩnh Bảo chợt hiểu . Lỗ Bình Định là bạn của Thạch Thuấn. Thạch Thuấn c.h.ế.t , nhà họ Lỗ e rằng sợ nhà họ Thạch trả thù nên lánh .
“Vậy chuyện thứ hai là gì?”
“Là một tin vui. Cố đại nhân thăng quan .”
Tĩnh Bảo càng ngạc nhiên: “Thăng chức gì?”
Uông Tần Sinh đáp: “Hữu Thị lang Hộ bộ, là một chức béo bở đó.”
Tĩnh Bảo hỏi tiếp: “Thế còn Quốc Tử Giám bên , chẳng bỏ bê ?”
Uông Tần Sinh: “Không rõ nữa, chiếu thư mới hạ sáng nay.”
Tĩnh Bảo: “Đại nhân tài văn chương như thế, Hộ bộ? Rõ ràng Lễ bộ mới là nơi phù hợp.”
Một giọng điệu uốn éo vang lên: “Ôi chao, ngươi lo lắng cũng nhiều thật đấy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-77-thang-lam-thi-lang.html.]
Cao mỹ nhân uốn éo bước , mắt liếc ngang: “Hóa , Cố Trường Bình còn bàn bạc với ngươi ?”
Tĩnh Bảo: “Ta ý đó?!”
Cao mỹ nhân: “Thế ý ngươi là gì?”
Tĩnh Bảo: “Ngươi kiếm chuyện ?”
Cao mỹ nhân : “Cũng gần thế!”
Mấy ngày tên về nhà, trong trai xá yên tĩnh đến lạ. Tên Uông Tần Sinh ngốc nghếch, gặp chỉ rụt rè, nín thở dám thở mạnh. Vẫn là Tĩnh Thất thú vị hơn.
Cao Triều nghĩ đến đây, bỗng giật : Ta đúng là tự ngược, tự tìm chọc tức giận…
“Xin hỏi, ngươi gây chuyện xong ?” Tĩnh Bảo hỏi.
“Ngươi đoán xem?”
Đoán cái đầu ngươi !
Tĩnh Bảo chẳng đôi co, bèn lườm một cái, xách chậu gỗ, vòng qua mà ngoài.
Cao mỹ nhân cũng ngăn, tiện tay nhón một quả mứt mai ném miệng, nhai rôm rốp, chua đến mức khiến Uông Tần Sinh cũng ê cả răng.
Uông Tần Sinh hỏi: “Cao công tử, ngươi cũng thích ăn thứ ?”
Cao mỹ nhân trưng bộ mặt kế: “Liên quan gì tới ngươi?” nhưng trong lòng nghĩ: Trừ Từ Thanh Sơn và Tiền Tam Nhất, Tĩnh Thất là đầu tiên dám lườm . Giỏi thật đấy!
Tĩnh Bảo bước phòng giặt, múc nước nóng rửa mặt rửa tay. Tuy kỳ nguyệt sự qua, nhưng đại tỷ dặn, dù trời nóng đến mấy cũng dùng nước lạnh.
Đang rửa dở thì tiếng bước chân vang lên. Nàng tưởng là Uông Tần Sinh nên ngẩng đầu mà : “Tần Sinh, nước nóng sắp hết , mau múc , muộn là còn .”
Không ai đáp . Nàng ngẩng đầu khỏi chậu nước mới phát hiện đến là Từ Thanh Sơn.
Tên ý gì đây? Rõ ràng bên võ sinh cũng nước, thế mà cứ thích chạy sang chỗ văn sinh tắm, cố tình chọc tức chắc?
Từ Thanh Sơn cứ thản nhiên tới hai chum nước, nước lạnh nước nóng, nhúng chậu chum lạnh, múc đầy dội từ đầu xuống.
Trời nóng thế mà còn dùng nước nóng rửa mặt, chỉ mấy tên ẻo lả mới .
Nước ào ào chảy xuống, b.ắ.n ướt cả Tĩnh Bảo. Nàng giận đến nghiến răng, lườm hai cái, bê chậu bước rèm, tránh xa tên thần kinh .
Từ Thanh Sơn thấy nàng né thì đắc ý: “Biết né là !”
Sau rèm, Tĩnh Bảo tăng tốc rửa mặt, sợ lát nữa cởi trần xông .
Lúc , tiếng bước chân khác vang lên, là Tiền Tam Nhất. Hắn lén lút chạy tới bên Từ Thanh Sơn, tặc lưỡi mấy cái hạ giọng: “Bắt hai con thỏ hoang và hai con gà, lát nữa nướng ăn, thế nào?”
Từ Thanh Sơn cau mày: “Ai bắt ?”
Tiền Tam Nhất hì hì: “Còn ai nữa, chứ ai.”
Từ Thanh Sơn hỏi: “Nướng ở ?”
“Đương nhiên là chỗ cũ !” Tiền Tam Nhất đẩy một cái: “Mau quần áo sạch , còn hai vò rượu hoa điêu ủ lâu năm đấy. Làm một chén rượu, ăn miếng thịt, ôi chao, thơm lắm luôn! Nhanh lên, đừng lề mề nữa!”
Từ Thanh Sơn do dự: “Nếu khác phát hiện thì ?”