Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 768: Oán niệm của Lý Tòng Hậu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:12
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc trong hoàng cung, khí như ngập tràn nỗi hoang mang bất an.
“Các ngươi , Hạo Vương sắp đ.á.n.h tới kinh thành !”
“Sao thể ? Từ Tướng quân chẳng mới thắng trận đó ?”
“Sao thể? Không thấy , mười hai vệ quân của Kinh Kỳ đều kéo đến cả .”
“Thật sự đ.á.n.h đến nơi thì... thì chúng ?”
“Ai mà !”
“Trên cao thần tiên đ.á.n.h , kẻ xui xẻo là lũ tiểu quỷ tụi . Ta thì đỡ, cô hồn dã quỷ một một , chứ các ngươi ai nấy đều nhà cửa...”
“Mỗi đứa lo việc, tụ tập ở đây xàm ngôn loạn ngữ cái gì?”
Giọng của Vương Trung vang lên lưng đám cung nhân: “Muốn c.h.ế.t hả? Để tiễn các ngươi một đoạn xem ?”
“Công công tha mạng!”
Mấy nọ vội quỳ xuống cầu xin: “Công công tha mạng!”
“Còn dám nhăng cuội nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t tha. Còn mau cút hết ?”
“Dạ, , !”
Vương Trung theo dáng vẻ hoảng hốt của bọn họ, trong lòng đầy phẫn uất mà chẳng chỗ trút, đành nén xuống đáy lòng, về ngự thư phòng hầu hạ.
Vừa tới cửa, chỉ trong thư phòng vang lên tiếng chén bát va đập loảng xoảng, khiến tim Vương Trung suýt nhảy khỏi lồng ngực. Hắn vội hỏi tâm phúc bên cạnh: “Tô Thái phó đến ?”
Tâm phúc chỉ bên trong: “Đã .”
Một nghẹn ngang cổ họng Vương Trung, lên nổi xuống xong, khó chịu đến mức thể tả.
Tô Thái phó đến, mà Hoàng thượng vẫn còn đập đồ, đủ thấy cục diện chiến sự quả thật ...
Trong thư phòng
Lý Tòng Hậu chỉ mũi Vương Tử Trừng mắng lớn: “Lý Quân Tiện giờ ở ? Quân Nam hiện đang nơi nào? Từ Thanh Sơn hiện đang nơi nào? Trẫm bảo ngươi tra, tra suốt nửa ngày ngươi tra cái gì?”
Vương Tử Trừng “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống: “Hoàng thượng, từ kinh thành đến sông Vị Thủy, dù nghỉ ngơi chút nào cũng mất năm sáu ngày. Thần trong lòng cũng nóng ruột, nhưng việc ...”
Dám cãi nữa !
Lý Tòng Hậu tung một cước đá tới: “Trẫm nuôi lũ phế vật vô dụng các ngươi để gì?!”
Một cước trúng ngay n.g.ự.c Vương Tử Trừng, đừng kêu đau, đến cả rên cũng dám rên nửa tiếng.
Lần đầu tiên đám thống lĩnh mười hai vệ quân chứng kiến Hoàng đế nổi giận dữ đến , ai nấy dám thở mạnh.
Tình hình chiến sự ở Vị Thủy xảy quá đột ngột.
Đừng Hoàng thượng tức giận, ngay cả bọn họ cũng chẳng hiểu nổi vì Hạo Vương và Túc Vương thể vượt mặt Quân Nam, đ.á.n.h thẳng đến kinh thành?
“Hoàng thượng!” Tô Thái phó nghiêm nghị : “Lão thần tin rằng Từ Tướng quân ắt hẳn đối sách, giờ đang đường hồi kinh cũng nên.”
“Đối sách cái gì? Nếu thật sự đối sách, Lý Quân Tiện còn thể đ.á.n.h kinh thành !”
Lý Tòng Hậu nghiến răng gằn giọng: “Trẫm trao cho tất cả vinh hoa rực rỡ, quyền thế ngút trời...”
“Hoàng thượng!” Tô Thái phó bỗng cắt lời, quỳ xuống lớn tiếng: “Tổ tông nhà họ Từ bao đời trung quân ái quốc, từng phản trắc. Chiến trường biến hóa khôn lường, thắng bại khó đoán. Việc cấp bách bây giờ là bố trí phòng thủ kinh kỳ, ứng phó với Quân Bắc.”
Chứ ở đây nghi thần nghi quỷ, những lời oán thán!
Lý Tòng Hậu khuôn mặt Tô Thái phó đang mang vẻ giận lạnh, lúc mới phát hiện do quá nóng nảy mà buông mấy lời quá đà.
Hắn dịu giọng : “Về việc bố trí phòng thủ kinh kỳ, Thái phó cao kiến gì?”
Tô Thái phó lập tức trình bày bộ suy nghĩ trong lòng: “Bốn cửa thành, mỗi nơi bố trí ba vệ quân trấn giữ. Cấm quân bảo vệ hoàng thành, bảo vệ trong ngoài hai vòng.
Hoàng thượng cần lập tức hạ chiếu cho thiên hạ, tuyên bố nghịch tặc Lý Quân Tiện hành vi phản loạn, mưu đồ cướp ngôi. Truyền triệu bộ binh vệ trong thiên hạ tiến kinh bảo giá, bắt giặc nghịch vương.
Công thần quyền quý trong kinh đều vệ binh tín trong nhà, đều giao nộp hết cho Vương đại nhân. Ai giao nộp, lấy tội mưu nghịch luận xử.
Ngoài , bên Diệp tướng quân ngoài Biên Sa, lập tức truyền lệnh tám trăm dặm gấp báo, bảo điều nửa binh lực đến hỗ trợ kinh thành.”
Mọi đến đây, khỏi âm thầm đ.á.n.h giá Tô Thái phó. Một loạt kế sách ứng phó , gần như tính toán chu mặt.
Lý Tòng Hậu xoa xoa ấn đường: “Thượng thư đại nhân, khanh thấy thế nào?”
Vương Tử Trừng vội trả lời: “Hoàng thượng, bố trí của Tô Thái phó cực kỳ chu đáo, thần dị nghị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-768-oan-niem-cua-ly-tong-hau.html.]
“Vậy cứ theo lời Thái phó mà .”
Lý Tòng Hậu cao giọng gọi: “Mật Thư đài?”
Ngoài cửa, vị quan trực lập tức cúi bước : “Hoàng thượng!”
“Hoàng thượng, chiếu thư , để lão thần tự thảo!” Tô Thái phó tranh lời: “Người , mang giấy bút đến!”
Vương Trung ngoài cửa rõ mồn một, bèn vội hô: “Mau, mau mang giấy bút cho lão đại nhân!”
Lý Tòng Hậu Tô Thái phó run rẩy dậy khỏi mặt đất, trong lòng chua xót, hất tay áo bước khỏi ngự thư phòng khiến nghẹt thở khó chịu .
Bầu trời bên ngoài cổng son âm u nặng nề.
u ám hơn cả là nỗi lòng của Lý Tòng Hậu lúc .
Đường đường một đấng quân vương, con trời chọn, mà giờ rơi cảnh khác công thành đoạt đầu, sai điều gì?
Ngai vị là tiên đế truyền cho , việc phế bỏ phiên vương cũng là sách lược tiên đế định từ .
Quá đáng thật !
Thật sự là quá đáng!
Lý Tòng Hậu nghiến răng trong lòng thầm mắng.
“Hoàng thượng!”
Từ xa, Tô Uyển Nhi vén váy chạy đến.
Lý Tòng Hậu lúc gặp bất kỳ ai, càng chuyện gì liên quan đến hậu cung, bèn bảo Vương Trung: “Bảo nàng về!”
Vương Trung vội chạy ngăn , còn kịp mở lời, chỉ Tô nương nương cao giọng: “Hoàng thượng, thần việc khẩn về Cố Trường Bình bẩm báo!”
Lý Tòng Hậu ba chữ “Cố Trường Bình”, sắc mặt lập tức đổi: “Để nàng đây!”
“Dạ!”
Vương Trung liếc Hoàng thượng, sang Tô nương nương, rốt cuộc vẫn nhắc một câu: “Hoàng thượng đang nổi giận, nương nương nên nhẹ lời mà .”
Tô Uyển Nhi chẳng buồn liếc Vương Trung lấy một cái, thẳng đến mặt Hoàng đế, ghé sát tai thì thầm vài câu.
Vương Trung rõ nàng gì, nhưng chỉ thấy sắc mặt Hoàng đế từ trắng chuyển sang xanh, từ xanh sang tím, trong lòng khỏi giật một cái.
“Vương Trung!”
“Lão nô mặt!”
“Ngươi đích tới Tĩnh phủ, mời Thám hoa lang tiến cung.”
Trong lòng Vương Trung đến hàng trăm, hàng ngàn câu “tại ” hỏi, nhưng đối diện với gương mặt xanh tím lẫn lộn của Hoàng thượng, nào dám hỏi lấy nửa câu!
Bóng dáng béo tròn của Vương Trung khuất khỏi tầm mắt, Lý Tòng Hậu nhắm mắt, giấu cơn giận ngập trời sâu đáy lòng.
Một hồi lâu.
Hắn mở mắt hỏi: “Tô phi, tin tức nàng từ ?”
Tô Uyển Nhi quỳ xuống, hàng mi dài run rẩy thôi, hiển nhiên là sợ hãi.
“Trẫm miễn tội cho nàng, cứ thật lòng !”
“Hôm đó Tạ Thái y đến bắt mạch cho thần , thần nhớ đến chuyện cũ trong lãnh cung, trong lòng phục, nên mới gặng hỏi Tạ Thái y.”
Nước mắt của Tô Uyển Nhi rơi xuống như chuỗi ngọc đứt chỉ.
“Tạ Thái y ép hỏi, mới chuyện khi quỳ gối Hoàng hậu là để xin nàng giúp đỡ, vài lời cho con gái và con rể của .
Người bày mưu là Thám hoa lang, mà Thám hoa lang mặt là vì nhận lời nhờ cậy của Cố Trường Bình. Hắn tên họ Cố nhớ đến ân tình đây Tô gia từng cưu mang .
Thần lúc cũng nghĩ nhiều. Ca ca và tẩu tẩu tên họ Cố liên lụy mà ngục, Hoàng hậu nương nương chịu mặt giúp nhà thần , thần vô cùng cảm kích.
Cho đến hôm nay Lý Quân Tiện dẫn binh kinh, thần hoảng sợ đến tim đập thình thịch, mới nghĩ đến việc liệu cách nào giúp Hoàng thượng lui binh. Nghĩ nghĩ thế nào nghĩ đến Thám hoa lang.”
Tô Uyển Nhi ngẩng đôi mắt lệ nhòa, giọng đầy chân thành tha thiết: “Thần nghĩ mãi cũng hiểu, vì Thám hoa lang giúp Cố Trường Bình? Dù là tình thầy trò, nhưng dốc cả tính mạng để giúp thì tình nghĩa phần quá mức.
Giặc đang mặt, giữ một phần cảnh giác thì vẫn hơn. Dù Thám hoa lang vẫn dính dáng đến Từ Tướng quân ở tiền tuyến, nên thần mới cả gan đến bẩm báo với Hoàng thượng.”
Trời đầu thu, Lý Tòng Hậu chỉ cảm thấy một luồng hàn khí thổi tới, lạnh lẽo bao phủ cõi lòng.