Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 765: Bước qua xác ta rồi nói

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:09
Lượt xem: 144

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nương nương, bên ngoài tin tức đưa về, sáng nay khi Đại thiếu phu nhân đến y quán, vòng qua lầu Ngoại Lâu .”

“Rồi nữa?”

“Sau đó bếp trưởng của lầu Ngoại Lâu lập tức đến Tĩnh phủ.”

“Ta sai !” Tô Uyển Nhi nhạt: “Hắn tuyệt đối sẽ giấu nàng.”

, Thẩm cô cô vẫn tin.

Vị Thám hoa lang đó bà từng thấy từ xa, dáng vẻ và tướng mạo đều tệ, chỉ là cử chỉ hành vi mang phong thái nam tử quá rõ ràng, khá chướng mắt.

Cố Trường Bình sẽ thích một như ?

“Nương nương, chuyện liên quan đến Đại gia và Đại thiếu phu nhân, chúng nhất nên mắt nhắm mắt mở, cứ coi như...”

“Ả tính là cái gì mà ‘Đại thiếu phu nhân’ chứ?” Tô Uyển Nhi đột nhiên giận dữ, giọng sắc bén: “Trong mắt nàng ? Có Tô gia ? Có Đại Tần ?”

Thẩm cô cô mà khó hiểu vô cùng.

Chuyện thì liên quan gì đến Đại thiếu phu nhân? Sao đổ hết tội lên đầu nàng ?

“Người vợ hiền chồng ít họa, to gan lớn mật như bây giờ!”

Tô Uyển Nhi nghiêm mặt : “Trên , nàng chẳng khác nào ông bố phản bội của .”

“Nương nương!” Thẩm cô cô thật sự chịu nổi nữa, cầu khẩn: “Xin , chuyện coi như từng thấy, gì hết. Biết tâm ý của Thám hoa lang giờ đặt ở Từ Tướng quân .”

“Vậy ?” Tô Uyển Nhi lộ một nụ khó hiểu: “Vì ngay cả khi sinh con cho thì lòng vẫn từng đổi?”

Rầm rầm rầm!

Mười tám tiếng sấm như nổ vang bên tai Thẩm cô cô.

Trong đôi mắt đục ngầu của bà giấu nổi sự sợ hãi tột độ.

...

Người đang sợ hãi lúc còn A Nghiễn.

“Gia, nếu thì về phủ Lâm An , đừng ở kinh thành nữa, nguy hiểm lắm .”

Tĩnh Bảo cúi đầu, khóe môi lộ một nụ bất đắc dĩ: “Phủ Lâm An thì an chắc? Nếu thực sự tới nước đó thì dù chân trời góc bể cũng chẳng còn chốn yên .”

“Gia?”

“Nghe hết .” Tĩnh Bảo : “Trong kinh thành, quan hệ với Cố Trường Bình, ngoài vợ chồng Tô Đại gia thì chỉ Mỹ Nhân và Tam Nhất. Mỹ Nhân và Tam Nhất tuyệt đối sẽ bán , còn vợ chồng Tô Đại gia nếu ý đó, chẳng gửi tin đến. Huống hồ...” Tĩnh Bảo nhạt một tiếng: “Bây giờ là hôn thê của Từ Thanh Sơn, ai dám động đến ?”

A Nghiễn ngẩn , một lúc lâu mới gật đầu.

“Vậy thì cứ đóng cửa mà sống yên .”

Tĩnh Bảo xuống chiếc ghế trúc, cầm quyển sách bên cạnh lên.

A Nghiễn ngây một lúc, lặng lẽ rời khỏi thư phòng. nỗi chua xót trong lòng, từng lớp dâng trào, mãi thể kiềm chế .

Sống yên cũng .

Hôm qua là Tết Trung Thu, gia chỉ chan nước ăn cơm, ăn mấy miếng buông đũa, đến cả bánh trung thu nhân thịt yêu thích nhất cũng đụng .

Sống kiểu gì chứ? Rõ ràng là sống cho qua ngày thôi.

Cuộc chiến , đ.á.n.h tới khi nào mới kết thúc đây?

...

Cuộc chiến , đ.á.n.h tới khi nào mới là hồi kết?

Đó là tiếng lòng của tất cả tướng sĩ trong và ngoài thành Đông Xương.

Rằm tháng tám trăng tròn mười sáu.

Lúc , chẳng ai còn tâm trí ngước lên ngắm trăng. Ai nấy đều về doanh trại chuẩn cho trận chiến ngày mai, tranh thủ hưởng thụ bữa tối và giấc ngủ mà thể là cuối cùng trong đời.

Từ Thanh Sơn cuối cùng.

Trận chiến đ.á.n.h thật kỳ quái, đội hình, hàng ngũ, bên đông bên tây lộn xộn, gần như thương vong.

Tựa như Quân Bắc hề định tiêu diệt họ, mà là... đang đùa giỡn với họ!

“Tướng quân!”

Ngô Chính Tuấn và Thẩm Dịch đang chờ bên vệ đường.

Từ Thanh Sơn vội bước lên: “Có chuyện gì?”

Ngô Chính Tuấn nhíu mày: “Ta và Thẩm đều cảm thấy trận đúng, giống như đang đùa giỡn.”

Trong mắt Từ Thanh Sơn bừng lên một tia sáng: “Ta cũng cảm thấy như .”

Thẩm Dịch: “Có cần ban đêm phái thăm dò thêm ?”

Từ Thanh Sơn: “Đi.”

Lời dứt, Mạch Tử tiến đến: “Gia, Mã thống lĩnh đưa về kinh nữa , xe ngựa chuẩn sẵn .”

Từ Thanh Sơn: “Đưa, lập tức lên đường.”

Thẩm Dịch: “Để đưa !”

Ngô Chính Tuấn: “Ta cũng đưa Mã một đoạn!”

Ba rẽ lều của Mã Thành, đang bất tỉnh giường, mắt Thẩm Dịch từ từ đỏ hoe.

“Huynh , chuyến về kinh , là một canh bạc, sống c.h.ế.t thế nào, tùy xem mạng ngươi cứng đến !”

Nói xong, Thẩm Dịch cúi định bế dậy, bất ngờ Từ Thanh Sơn chặn tay .

“Vừa ngươi gì?”

Giọng điệu nghiêm khắc của Từ Thanh Sơn khiến Thẩm Dịch giật .

Hắn gì nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-765-buoc-qua-xac-ta-roi-noi.html.]

!

“Nói là xem mạng lớn ...”

“Phía ?”

“Đi kinh thành, là canh bạc một sống một còn!”

Cạch!

Từ Thanh Sơn rõ ràng thấy sợi dây đang căng trong đầu đứt đoạn, gãy đôi.

“Ta sai ở !” Giọng gấp gáp, khàn khàn: “Cố Dịch là thị vệ cận của Cố Trường Bình, vốn nên dẫn quân trận.”

“Điều đó nghĩa là gì?” Thẩm Dịch mù mờ.

Từ Thanh Sơn trả lời mà hỏi : “Túc Vương Lý Quân Thành ? Vì thấy bóng dáng ?”

Ngô Chính Tuấn và Thẩm Dịch .

Ngô Chính Tuấn đột nhiên tỉnh ngộ: “Tướng quân là, Lý Quân Thành ở trong thành Đông Xương?”

Từ Thanh Sơn: “Ta đoán là .”

Thẩm Dịch: “Vậy ?”

Ngô Chính Tuấn đập trán, ánh mắt kinh hãi đối diện với Từ Thanh Sơn: “Lẽ nào ...”

“Nam hạ tấn công thành Tứ Cửu*!”

Từ Thanh Sơn nghiến răng từng chữ: “Một trận đ.á.n.h sống còn!”

Thẩm Dịch mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Là lúc nào? Hắn lẻn từ ?”

Sắc mặt Từ Thanh Sơn tối sầm: “Nếu đoán lầm, là tối hôm qua, từ cổng Bắc!”

Cổng Đông và Tây mở , tiếp theo là Cố Trường Bình từ cổng Nam dẫn quân xuất kích. Hắn dám sơ suất, điều hết binh lực đến ba cửa thành .

Còn cổng Bắc phòng thủ.

Ngô Chính Tuấn: “Giờ trong kinh còn bao nhiêu binh lực.”

Thẩm Dịch: “Nếu như chiếm kinh thành, bắt sống Hoàng thượng...”

Lời đến đây, trong phòng chợt trở nên tĩnh lặng như c.h.ế.t.

Hàn khí từ tận xương sống ba rần rần lan .

Nếu chiếm kinh thành, bắt Hoàng thượng thì trận chiến cần đ.á.n.h nữa, thiên hạ sẽ thuộc về Hạo Vương!

Từ Thanh Sơn c.ắ.n mạnh đầu lưỡi, tay siết chặt lòng bàn tay, lúc để hối hận kinh hãi!

“Ngô Chính Tuấn!”

“Có mạt tướng!”

“Ngươi hai việc, việc đầu tiên: truyền tin khẩn cấp tám trăm dặm, báo về kinh thành; việc thứ hai: lập tức vây chặt thành Đông Xương.”

“Rõ!”

“Thẩm Dịch!”

“Mạt tướng mặt!”

“Dẫn hai vạn Từ gia quân, cùng đuổi theo!”

“Rõ!”

...

Trăng sáng treo cao, từng con tuấn mã phóng như tên bắn.

Ngựa chạy càng nhanh, lòng Từ Thanh Sơn càng cuống cuồng.

Cố Trường Bình là thông minh.

Dùng chính để thu hút sự chú ý của , âm thầm tung một đòn chí mạng.

Không đúng!

E rằng chỉ Lý Quân Thành dẫn đại quân nam tiến tấn công thành, mà Lý Quân Tiện cũng đang đường tiến về phía Nam. Nếu ...

Nếu , quả ngọt chẳng sẽ rơi tay Lý Quân Thành ?

Kinh thành nguy !

“Các Từ gia quân, mau!”

Nhanh!

Nhanh nữa!

Nhanh hơn nữa!

Đại quân qua sông Vị Thủy, bỗng mấy tiếng rên rỉ vang lên, vài binh sĩ ngã ngựa, đều một mũi tên xuyên thẳng ngực.

“Có mai phục!”

Từ Thanh Sơn ghìm cương ngựa: “Dàn trận!”

Từ gia quân vốn đang tản lập tức di chuyển với tốc độ kinh , từng tấm khiên dựng lên, từng cây cung giương .

Bóng ngựa mờ ảo xuất hiện từ xa.

Từ Thanh Sơn rút ống dòm , tim như xé thành năm mảnh.

Cố Trường Bình mặc chiến giáp, cưỡi ngựa sừng sững.

Chỉ thấy y từ từ rút trường kiếm lưng, nhẹ nhàng chỉ về phía Từ Thanh Sơn đang , nét mặt lạnh lùng như đang :

Muốn đuổi theo bọn họ thì bước qua xác !

 

Loading...