Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 764: Thất gia mới là người khó khăn nhất

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:08
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nương nương?”

“Nương nương?”

“A...!”

Tô Uyển Nhi Bảo chợt bừng tỉnh: “Chuyện gì ?”

“Vừa Tạ Thái y rời , nương nương lập tức như mất hồn, đang nghĩ gì.”

Thẩm cô cô bưng chén t.h.u.ố.c tới: “Tới giờ uống t.h.u.ố.c .”

“Ra ngoài hết , lệnh của bổn cung, ai cũng .”

“Vâng!”

Đám cung nữ lui ngoài, Tô Uyển Nhi vươn ngón tay trắng ngần như ngọc, kéo lấy tay áo Thẩm cô cô: “Cô cô, thấy gì đó !”

“Không chỗ nào?”

“Giữa Thám hoa lang và Cố Trường Bình điều gì đó đúng.”

Câu khiến Thẩm cô cô giật b.ắ.n : “Nương nương xin đừng bừa, lời thể tùy tiện .”

“Ngươi còn nhớ lúc đầu Thám hoa lang Mật Thư đài như thế nào ?”

“Sao nhớ? Đại gia nhờ gửi lời nhắn, nương nương thuận miệng một câu mặt lão gia, mới thành chuyện đó.”

“Hồi đó ca ca sẽ giúp trong tiền triều, ai ngờ, Mật Thư đài mà chẳng giúp chút gì.” Tô Uyển Nhi cau mày: “Ta đoán nàng thật sự giúp là Cố Trường Bình. Bởi chỉ Mật Thư Đài, mới dò động tĩnh trong triều đình.”

“Chuyện ... chuyện ...” Mặt Thẩm cô cô tái mét.

“Cố Trường Bình Hạo Vương phi vạch tội, họ Tô cũng vì thế mà dính líu, rơi tay Cẩm Y vệ. Nhà họ Tô chẳng liên quan gì đến Thám hoa lang, nàng mạo hiểm cầu đến Tạ Thái y, là vì cớ gì?”

Tô Uyển Nhi hừ một tiếng: “Cố Trường Bình năm đồ , trừ Từ Thanh Sơn và Uông Tần Sinh đang ở Giang Nam, trong kinh chỉ còn Tiền Tam Nhất và Cao Triều. Vậy mà Cố Trường Bình chẳng dặn ai, chỉ giao chuyện khó khăn nhất cho Tĩnh Văn Nhược. Ngươi xem, giữa họ chỉ đơn thuần là thầy trò thôi ?”

“Nương nương...” Thẩm cô cô l.i.ế.m môi, nổi nửa lời.

“Chắc chắn !” Tô Uyển Nhi bật nhạt lẽo: “Cô cô, dự cảm, Tĩnh Văn Nhược thích là Từ Thanh Sơn, mà là Cố Trường Bình. Nàng là nhân tình bí mật của Cố Trường Bình.”

Khoác da nam nhân nhưng bản chất chẳng vẫn là nữ tử?

Nữ giả nam trang vốn nên giấu giếm cẩn thật, lấy dũng khí Mật Thư Đài, ở ngay mí mắt thiên tử?

Chỉ một khả năng: vì trong lòng!

Phàm là nữ nhân, đều thoát nổi một chữ tình!

Bất chợt.

Tô Uyển Nhi nghĩ đến một việc.

Mấy năm , thái độ của Cố Trường Bình với nàng đổi hẳn, còn chút lưu luyến xưa cũ. Nàng từng nghi ngờ bên cạnh nữ nhân, nhưng điều tra mãi vẫn là ai.

Nàng nhớ rõ, năm đó là năm đầu tiên Tĩnh Văn Nhược và Cao Triều Quốc Tử Giám.

Lẽ nào...

Khi Cố Trường Bình nàng giả trai, bèn động tâm từ dạo đó?

“Nương nương, những chuyện đều chứng cứ. Uống t.h.u.ố.c thôi, t.h.u.ố.c nguội cả .”

“Cô cô tin ?”

“Không tin, chỉ là nàng thích ai, là của ai, liên quan gì đến chúng .” Thẩm cô cô khuyên nhủ: “Nương nương khổ lắm mới cơ hội trở ngày hôm nay, nên sống yên , dạy dỗ hoàng tử gia cho , cớ gì bận lòng vì những chuyện chẳng liên can?”

“Ngươi hiểu. Nếu nàng thật sự là của Cố Trường Bình thì chuyện liên quan lớn đến chúng .”

Tô Uyển Nhi nhướng mày: “Nhỡ nàng khuyên Từ Thanh Sơn quy hàng thì ?”

Thẩm cô cô cảm thấy nàng như thể ma ám: “Nương nương, Từ Tướng quân thể hàng?”

“Cho dù Từ Thanh Sơn hàng, nhưng lỡ như thua trận thì ? Lỡ như Cố Trường Bình kéo quân đến sát thành thì ?”

“Choang!”

Chén t.h.u.ố.c trong tay Thẩm cô cô rơi xuống đất, mồ hôi lạnh túa ào ạt.

“Có của Cố Trường Bình , chỉ cần thăm dò ca ca !”

Ánh mắt Tô Uyển Nhi sâu thẳm lạnh lẽo cô cô, nhạt một tiếng: “Cố Trường Bình thể giấu tất cả , nhưng tuyệt đối sẽ giấu ca ca .”

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-764-that-gia-moi-la-nguoi-kho-khan-nhat.html.]

Tô phủ

Dù gọi là bữa cơm đoàn viên nhưng bàn chỉ ba , Tô Thái phó đãđược triệu cung dự yến.

“Đại gia, Thẩm cô cô trong cung tới!”

Sao bà đến?

Tô Bỉnh Văn vội vàng dặn vợ con: “Ta ngoài một lát về.”

Tạ Lan cũng dậy theo: “Có cần cùng ?”

“Không cần!”

Tô Bỉnh Văn xót vợ đang mang thai, nỡ để nàng lên cúi xuống: “Cua tính hàn, nàng ăn ít thôi.”

Vào chính sảnh, khi hành lễ, Thẩm cô cô chỉ rổ cua đặt đất: “Cua từ phương Nam đưa tới, béo ngon. Nương nương nhớ tiểu thiếu gia Niệm Mai thích ăn, nên sai lão nô mang đến.”

Tô Bỉnh Văn lập tức vén áo quỳ xuống tạ ơn.

“Dạo nương nương thế nào?” Hắn dậy hỏi.

“Nhờ phúc của lão gia, sự vẫn . Nương nương còn vài lời nhờ lão nô hỏi Đại gia một câu.”

Ánh mắt Thẩm cô cô lướt nhẹ qua căn phòng, tiếp nữa.

Đám hạ nhân thức thời lui xuống.

Tô Bỉnh Văn : “Có gì, cô cô cứ hỏi.”

Thẩm cô cô bước lên một bước, hạ giọng thật thấp: “Nương nương hỏi, trong kinh còn ai là quan trọng với Cố Trường Bình ?”

Nụ hiền hòa mặt Tô Bỉnh Văn chợt tắt: “Nàng gì?”

“Nương nương chỉ là nữ nhi thường tình, thể gì chứ? Chỉ là Hoàng thượng hỏi một câu. Đại gia nếu thì , nếu , nương nương tự sẽ che chở cho .”

Nghe thế, lòng Tô Bỉnh Văn mới vơi một chút bất an.

“Ngươi về với nương nương, và Cố Trường Bình đoạn tuyệt quan hệ, chuyện của , gì cả!”

“Vậy mới đúng!” Thẩm cô cô cũng thêm gì: “Chẳng mấy chốc cửa cung sẽ đóng, lão nô xin cáo lui.”

Tô Bỉnh Văn âm thầm thở phào nhẹ nhõm: “Để tiễn cô cô.”

...

Trở bàn ăn, chỉ còn một Tạ Lan.

“Niệm Mai ?” Tô Bỉnh Văn hỏi.

Tạ Lan chỉ tay : “Bắt một con dế, đang chơi vui lắm. Phải , trong cung đến việc gì ?”

Tô Bỉnh Văn xua tay, đợi hạ nhân lui hết mới hạ giọng: “Hỏi xem trong kinh còn ai là quan trọng với Cố Trường Bình .”

Lông mày Tạ Lan giấu mà giật giật.

Tô Bỉnh Văn thấy tay nàng run lẩy bẩy, bèn nắm chặt lấy, trấn an: “Đừng sợ, chỉ là Hoàng thượng hỏi một câu thôi.”

“Ôi...”

Tạ Lan thở phào nửa , nghẹn .

Thay Hoàng thượng hỏi?

Tức là Hoàng thượng động tâm niệm !

“Có nên gửi tin cho Thất gia, bảo nàng cẩn thận ?”

Tô Bỉnh Văn suy nghĩ hồi lâu: “Chỉ e Tĩnh phủ theo dõi, ngày mai sẽ tới lầu Ngoại Lâu, nhờ bên đó chuyển lời tới Thất gia.”

“Chàng ngày nào cũng ở nhà, đột nhiên ngoài sẽ để ý. Để , chỉ là một lang trung, ai chú ý.”

“Vậy cũng !”

Gặp chuyện như thế, Tô Bỉnh Văn còn tâm trạng ăn uống, đành dìu Tạ Lan vườn tản bộ.

Nhìn vầng trăng sáng nơi cuối trời, ngập ngừng: “Lan nhi, tuy là loạn thần tặc tử, lẽ hận ... nhưng cứ nghĩ đến và Quân Tiện, nghĩ đến những tình nghĩa thuở thiếu thời, thấy nỗi hận nhạt nhiều. Khó thật...”

Tạ Lan hiểu rõ hai chữ “khó thật” , ẩn chứa bao nhiêu giằng xé và đau đớn thắt lòng.

“Chàng vẫn khó nhất.” Tạ Lan thì thầm: “Thất gia mới thực sự là khó khăn nhất. Thiếp thật chẳng những ngày tháng như thế, nàng sống ...”

 

Loading...