Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 763: Vẫn luôn không bạc đãi ngươi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:07
Lượt xem: 141

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Từ Thanh Sơn đầy lửa giận mà chỗ phát tiết, chỉ lặng lẽ xuống bên giường.

“Tiểu Từ tướng quân, uống rượu ? Loại thiêu đao tử mạnh nhất vùng Biên Sa, dám thử ?”

“Tiểu Từ tướng quân, buồn, ai mà từng thua trận !”

“Tiểu Từ tướng quân, cái vị Thám hoa lang trông tuấn tú thật đấy, ngươi thích !”

“Đừng thích đàn ông, đàn bà mới thơm, mới mềm, ông đây cả đời chỉ mong ngủ với một phụ nữ!”

“Tướng quân, dẫn quân lên núi Yên Vân... Hỏi tại hả? Mẹ nó, chạy còn nhanh hơn Thẩm Dịch đấy!”

“Người , chuẩn xe ngựa, đưa Mã Thành về kinh chữa bệnh!”

Từ Thanh Sơn quyết định, chỉ cần một tia hy vọng, nhất định sẽ thử!

“Cốc cốc cốc!”

Trống chiến đúng lúc vang lên.

Ngô Chính Tuấn sắc mặt đại biến, vội vàng : “Tướng quân, quả nhiên động tĩnh, mau thôi, còn thời gian nữa!”

Từ Thanh Sơn hít sâu một , cúi đầu Mã Thành đang bất tỉnh giường, nghiến răng : “Huynh , chờ một chút, đợi trở về, lập tức đưa ngươi về kinh.”

Hình như vẫn đủ, bước đến cửa đầu .

“Ta sẽ bảo Thái y chữa khỏi cho ngươi!”

...

Trống chiến dồn dập, như thúc hồn đoạt mệnh.

Từ Thanh Sơn hỏi: “Tình hình thành Đông Xương ?”

“Mới nãy cổng Đông và cổng Tây cùng lúc mở toang, Quân Bắc ồ ạt tràn , phát động tấn công.”

Từ Thanh Sơn ung dung hỏi: “Cổng Đông, Tây do ai dẫn quân?”

“Cổng Đông là thị vệ của Cố Trường Bình Cố Dịch dẫn quân; cổng Tây thì rõ, đó đeo mặt nạ quỷ mặt xanh nanh trắng.”

“Còn cổng Nam và cổng Bắc thì ?”

“Vẫn động tĩnh!”

“Báo...”

“Nói !”

“Cổng Nam động tĩnh, Cố Trường Bình đích dẫn quân xuất chiến!”

Từ Thanh Sơn liếc mắt phó tướng Ngô Chính Tuấn, trầm giọng quát: “Tất cả xếp hàng, nghênh chiến!”

“Rõ!”

“Khoan !”

Các tướng lĩnh đồng loạt về phía Từ Thanh Sơn, chờ mệnh lệnh kế tiếp của .

lời của Từ Thanh Sơn như mắc nơi cổ họng, hồi lâu mới lạnh giọng lệnh: “Bắt sống Cố Trường Bình.”

“Rõ!”

Ngay khi Từ Thanh Sơn thốt hai chữ “bắt sống” thì ở phủ Trấn Định xa xôi, Lý Quân Tiện dẫn theo hai vạn binh mã, ngoái đầu tòa thành phía Bắc một cuối, tung lên ngựa.

Chuyến hơn ba ngàn dặm, nếu thua, chắc chắn thể đầu!

Lý Quân Tiện giơ cao trường kiếm, mạnh mẽ vung về phía kinh thành.

Vạn mã phóng như bay, bụi đất cuồn cuộn cao mấy trượng, mãi tan.

...

Kinh thành, đèn hoa lên.

Trăng tròn treo bầu trời.

Các quan văn võ mời đến lục tục cung, chuẩn tham dự yến hội đêm Trung Thu.

Trong ngự thư phòng.

Vương Trung gượng gạo tiến lên: “Bệ hạ, Lục cô nương Tĩnh phủ rằng giặc cướp dẹp yên, lòng nào mà vui lễ. Chữ phu nhân cũng , còn xin bệ hạ thứ tội!”

Chờ một lúc lâu, thấy Hoàng đế nổi giận, đành dè dặt hỏi tiếp: “Hay là... lão nô mời nữa?”

“Không cần. Cũng chỉ thích ruột thịt của Từ Thanh Sơn mới dám như .” Lý Tòng Hậu chắp tay lưng, thở dài: “Đi thôi, yến tiệc Trung Thu quần thần là quy củ tổ tiên để , dù đ.á.n.h trận cũng thể phá lệ.”

“Bệ hạ .” Lý Tòng Hậu bước qua bậc cửa, đột nhiên nhớ điều gì: “Thân thể của Tô phi thế nào ?”

Vương Trung ngờ Hoàng đế hỏi đến chuyện , khựng .

Hôm đó đang ngủ, tin thắng trận, Hoàng đế lập tức vén chăn dậy ngay, Tô nương nương hiểu cảm lạnh.

“Tâu bệ hạ, nương nương đang uống t.h.u.ố.c ạ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-763-van-luon-khong-bac-dai-nguoi.html.]

“Mấy hôm , còn khỏi!”

“Thái y , thể nương nương khi sinh tổn hại nhiều, một t.h.u.ố.c mạnh dùng .”

Vương Trung liếc trộm Hoàng đế, tiếp: “Nương nương cũng mấy tên thái y đó chẳng ích gì, bằng Tạ Thái y .”

Lý Tòng Hậu nhíu mày: “Trẫm nhớ, Tạ Thái y xem mạch cho nàng đúng ?”

Đó là thôi!

Vương Trung hạ giọng: “Giờ Tạ Thái y chỉ bắt mạch cho Hoàng hậu nương nương thôi.”

Lý Tòng Hậu lúc mới hiểu thì là Tô Uyển Nhi đòi cũ từng hầu hạ .

“Thôi , để Tạ Thái y bắt mạch cho Tô phi.”

Lý Tòng Hậu liếc Vương Trung: “Chuyện Hoàng hậu, trẫm sẽ với nàng .”

“Rõ!”

Vương Trung cầm phất trần, vội vã truyền lời.

Haiz!

Hậu cung giống hệt tiền triều, sủng thất sủng, thăng giáng, chỉ dựa vận mệnh, mà còn dựa thủ đoạn và thế lực hậu thuẫn.

Chỉ e lâu nữa, vị trí Quý phi của Tô nương nương, thể đội lên đầu !

...

“Bệnh của nương nương là trúng gió, uống vài thang t.h.u.ố.c là khỏi.”

“Vậy phiền Tạ Thái y kê đơn giúp.”

“Dạ!”

Tạ Vân Phong từ đất dậy, nhận lấy giấy bút do Thẩm cô cô đưa, nhanh chóng xong.

“Nương nương xem qua.”

Tô Uyển Nhi chỉ nhạt, nhận đơn thuốc, trái Thẩm cô cô bên cạnh đột nhiên lấy một tờ đơn t.h.u.ố.c từ trong ngực, đưa cho Tạ Vân Phong.

“Tạ Thái y, mời xem qua.”

Tạ Vân Phong , lập tức biến sắc.

Đơn t.h.u.ố.c dùng đúng y chang đơn mà kê.

Tô Uyển Nhi chăm chú biểu cảm mặt , cong môi : “Cùng là một đơn thuốc, bản cung uống của thái y khác thì mãi khỏi, uống của Tạ Thái y thể dứt bệnh ngay, chuyện ?”

Tạ Vân Phong sắc mặt tái xanh, môi trắng bệch, lời nào, chỉ đành khuỵu gối quỳ xuống: “Nương nương, là thần với nương nương, thần phụ lòng nương nương.”

Những lời như xé toang một vết rách trong lòng Tô Uyển Nhi.

Tức giận, cam lòng, oán hận kìm nén bao lâu nay dâng trào, nàng cố tình kéo dài bệnh chỉ để hỏi lão già hai mặt một câu.

“Tạ Thái y, xưa nay bạc đãi ngươi, hai nhà còn hôn ước, ca ca gọi ngươi một tiếng nhạc phụ đại nhân, cớ gì ngươi phản bội lúc khó khăn nhất!”

Tô Uyển Nhi giận đến run : “Ngươi đứa bé trong bụng suýt nữa thì...”

“Nương nương!”

Tạ Thái y quỳ bò vài bước đến gần nàng, gương mặt đầy thống khổ: “Thần cũng là bất đắc dĩ, khi Lan nhi và Bỉnh Văn giam trong đại lao Cẩm Y vệ, thần chỉ thể dựa Hoàng hậu, nhờ nàng giúp một câu mặt Hoàng thượng. Về phần nương nương, thần cũng nhờ đồng liêu ngầm chăm sóc.”

“Vậy là tâm tại Tào doanh, ở Hán triều*!”

*Tâm tại Tào doanh, ở Hán triều (心在曹營身在漢): câu gốc ý chỉ tuy ở một bên nhưng lòng hướng về bên .

Tô Uyển Nhi nhạt: “Bản cung còn cảm tạ Tạ Thái y âm thầm chăm sóc.”

Thái y còn lời nào biện giải, chỉ cúi đầu: “Dù thần chăm sóc, nương nương và đứa trẻ cũng sẽ .”

“Tại ?”

“Vì Hoàng thượng động đến Tô thái phó, chỉ cần Tô thái phó còn đó, nương nương và đứa trẻ sẽ an . Lan nhi và Bỉnh Văn thì khác.”

Thái y ngẩng đầu : “Huynh trưởng của nương nương và Cố Trường Bình là bạn chí cốt, một khi liên lụy, sẽ là chuyện tru di cả nhà. Thần buộc , lòng thần... vẫn luôn hướng về nương nương, từng đổi.”

Tô Uyển Nhi thấy chân thành, oán hận trong lòng cũng vơi đôi chút, nhưng vẫn nghiến răng: “Nhà họ Tô hủy bởi tên cẩu tặc Cố Trường Bình!”

Không gì cho yên, tạo phản, hại nàng lên lên xuống xuống, đến giờ vẫn lấy danh hiệu Quý phi.

Nếu cha còn giá trị với Hoàng thượng, e rằng đời nàng cũng ngóc đầu lên nổi.

Nghĩ đến những ngày tháng trong lãnh cung, Tô Uyển Nhi hận đến nghiến răng: “Dưới phạm thượng, mưu nghịch tạo phản, kẻ lăng trì vạn đao mới hả giận!”

Thái y vẻ mặt hung ác của Tô Uyển Nhi dọa sợ.

Lời đến miệng mấy , cuối cùng xưa nay luôn hiền hậu như vẫn mở miệng đỡ cho Cố Trường Bình một câu: “Nương nương, tuy là nghịch thần tặc tử, nhưng đối với Tô gia vẫn còn chút tình xưa, nếu , thần cũng chẳng nghĩ cách cầu xin Hoàng hậu.”

“Ngươi... ngươi gì?”

Tô Uyển Nhi giật kinh hãi.

 

Loading...