Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 762: Dùng cả đời để trả nàng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:06
Lượt xem: 144
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phá nồi dìm thuyền ?
Giữa tiết trời tháng Tám, Lý Quân Thành lạnh toát: “Tiên sinh, nồi phá thế nào, thuyền dìm ?”
“Dùng Lăng Nguy để phá, dùng Trương Ngọc để dìm.”
Lăng Nguy là chiến thần bất tử của Bắc phủ.
Trương Ngọc là đại tướng một trướng Lý Quân Tiện.
Hai đều uy vọng cực cao trong quân. Dùng cái c.h.ế.t của họ để chỉnh đốn sĩ khí, tất sẽ hiệu quả phi thường. Mà thực tế, cũng tiễn họ một đoạn.
Trong con ngươi đen nhánh của Cố Trường Bình như phủ một tầng sương mỏng: “Vương gia, chuyện hợp để , nhất định là ngài.”
“Tại ?”
“Bởi vì ngài là vương gia, địa vị tôn quý.”
Tuy uy tín trong Quân Bắc, nhưng phận chỉ là một mưu sĩ, căn bản thể so với phận và địa vị của Lý Quân Thành. Ngay cả một vị vương gia đường đường còn vì những dũng sĩ khuất mà rơi lệ thương tâm, huống chi là đám binh sĩ?
Đêm khuya tĩnh mịch.
Hai cỗ quan tài trống bày mắt Quân Bắc.
Lý Quân Thành mang bài văn tế soạn sẵn, giọng trầm lắng xúc động, từng chữ một, tựa như tiếng trống chuông vang lên dồn dập, gõ mạnh tai từng .
Có âm thầm rơi lệ.
Có nghẹn ngào nức nở.
Có siết chặt nắm tay.
Có trong lòng bừng bừng lửa giận báo thù.
Giây phút , Quân Bắc rốt cuộc hiểu, bọn họ lặn lội gian nan đến nơi đây, là bước lên con đường máu.
Máu thể nhuộm mái chèo,
Có thể nổi xác ,
Cũng thể cuộn tung trời đất .
Thì cuộn lên !
Vương hầu tướng tá, há do trời sinh!
Cố Trường Bình đến dự.
Hắn nhốt trong thư phòng, miệt mài .
Viết xong ba phong thư, cầm hai trong đó ném lò than.
Hai bài văn tế của Lý Quân Thành là cho ngoài , còn hai phong thư đốt , mới là lời thật lòng gửi đến hai Lăng Nguy và Trương Ngọc.
Khi ngọn lửa nuốt hết mảnh giấy cuối cùng, Cố Trường Bình mở cửa thư phòng.
Ngoài cửa, Cố Dịch và Đoạn Cửu Lương hai bên, trông mong .
“Cửu Lương, mang bức thư , phái hai ám vệ, bằng giá đưa đến tay Hạo Vương.”
“Rõ!”
“Tiểu Dịch!”
“Gia?”
“Chuẩn một bàn rượu thịt.”
Lúc mà uống rượu?
Cố Dịch sửng sốt.
“Ta uống với ngươi và Cửu Lương vài chén.”
Cố Trường Bình vỗ vai : “Ba chúng từng cùng uống một chén rượu.”
Đoạn Cửu Lương ở phía xa thoáng khựng bước, sắc mặt lớp mặt nạ tái .
Rượu thịt bày .
Cố Trường Bình nâng chén rượu: “Uống rượu dễ hỏng việc, nhưng chén rượu , nhất định kính hai một chén.”
Cố Dịch và Đoạn Cửu Lương lặng lẽ nâng chén.
“Tiểu Dịch theo từ nhỏ, hai chữ chủ tớ chỉ là với ngoài . Ta hơn ngươi vài tháng, thực là .”
Cố Trường Bình : “Làm mà chẳng cho hưởng tí phúc nào, chỉ để theo lo lo .”
Cố Dịch chịu nổi lời , nước mắt dâng đầy hốc mắt.
“Cửu Lương theo lâu, nhưng...”
Cố Trường Bình đầu: “Ngươi là cố nhân nhà họ Cố. Cố gia mấy trăm mạng, chỉ còn ngươi sống sót, gọi ngươi một tiếng thúc, cũng quá.”
“Gia!” Đoạn Cửu Lương vội quỳ xuống: “Cửu Lương dám nhận.”
“Không gì mà dám!” Cố Trường Bình đỡ dậy: “Là thực lòng ơn hai cùng đến hôm nay.”
Cố Dịch hít mạnh một : “Gia gì thì thẳng, đừng mấy chuyện sinh sinh tử tử , nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-762-dung-ca-doi-de-tra-nang.html.]
“Nói lắm!” Đoạn Cửu Lương chỉ chén rượu: “Rượu uống trôi nữa .”
Cố Trường Bình bật : “Vậy thì cạn nào!”
“Cạn!”
“Cạn!”
Chén rượu cạn khô, chẳng ai rót thêm.
Im lặng thật lâu, Cố Trường Bình mới : “Ta định để Thập Nhị và Túc Vương đ.á.n.h thẳng kinh thành, hạ độc thủ. Ba chúng ở chặn Từ Thanh Sơn. Quân trong tay còn nhiều, nhiều nhất là mười vạn.”
Cố Dịch và Đoạn Cửu Lương đồng loạt biến sắc.
“Trận , khó.” Cố Trường Bình lẩm bẩm như tự : “Sống c.h.ế.t, đều do trời định. Ta còn ai để dùng, chỉ thể phiền hai thêm với một đoạn.”
Cố Dịch nén nước mắt xong trào : “Trận đ.á.n.h bao nhiêu cũng sợ, nhưng gia thể c.h.ế.t. Gia mà c.h.ế.t, Thất gia đây?”
Đoạn Cửu Lương: “Chi bằng gia theo đại quân về kinh, với Tiểu Dịch ở cản Từ Thanh Sơn.”
“Các ngươi cản nổi . Còn Thất gia bên ...”
Cố Trường Bình mỉm : “Nếu sống sót, sẽ dùng cả đời để trả nàng.”
Cố Dịch: “Nếu c.h.ế.t thì ?”
“Mong cho chút !” Cố Trường Bình giả vờ tức giận, chỉ tay Cố Dịch, nửa ngày nhẹ nhàng một câu: “Nếu c.h.ế.t ... thì kiếp trả nàng!”
*
Trung thu năm Kiến Hưng thứ năm càng lúc càng gần.
Đại tướng quân quân Nam Từ Thanh Sơn cau ngày một sâu hơn.
“Tướng quân!”
“Nói!”
“Bốn cổng thành Đông Xương đều đóng chặt, đến giờ vẫn động tĩnh gì.”
“Lý Quân Tiện thì ?”
“Thám báo phía báo về, Hạo Vương vẫn trốn trong phủ Trấn Định, đang dưỡng thương.”
“Dưỡng thương?”
Từ Thanh Sơn lẩm bẩm, lắc đầu.
Tình hình khẩn cấp thế , Lý Quân Tiện thể nào còn lòng mà dưỡng thương. Thành Đông Xương cũng thể yên ắng quá lâu như . Nếu đổi là , dù thế nào cũng tìm cách giải vây.
Cố Trường Bình nhất định đang mưu tính điều gì!
“Tướng quân!” Ngô Chính Tuấn bước lên, : “Quân Bắc nhất định đang mưu kế gì đó, nhất định cẩn trọng gấp bội.”
Quả nhiên nghĩ giống .
Từ Thanh Sơn đầu: “Ngô đại nhân thử to gan đoán xem?”
Ngô Chính Tuấn nghĩ tới núi Yên Vân, trong lòng còn nguyên nỗi ám ảnh, : “Trước cơn bão lớn luôn là sóng lặng gió êm. Tướng quân, nhất định chuyện nhỏ !”
Ánh mắt Từ Thanh Sơn trầm xuống, lạnh lùng lệnh: “Truyền lệnh của , giám sát chặt động tĩnh trong thành Đông Xương. Dù một con chim bay cũng hồi báo lập tức.”
“Rõ!”
“Hôm nay trung thu, binh sĩ nhớ nhà càng sâu, bữa tối chuẩn khá hơn một chút, mỗi phát thêm một chiếc bánh trung thu. cấm uống rượu, ai vi phạm chém!”
“Rõ!”
Từ Thanh Sơn lấy kính viễn vọng, một nữa về phía cánh cổng thành đóng chặt, trầm ngâm hồi lâu sang Ngô Chính Tuấn: “Đi, theo đến thăm Mã Thành .”
“Tướng quân đến !”
“Ngô đại nhân đến !”
Lang trung trong doanh trại vén rèm bước , cúi chào: “Tướng quân, Ngô đại nhân!”
“Thế nào ?”
Lang trung lắc đầu, Từ Thanh Sơn lập tức đau như xé ruột.
Người vẫn : g.i.ế.c địch một ngàn, tự tổn tám trăm.
Trương Ngọc là đại tướng một bên cạnh Lý Quân Tiện, Mã Thành gần như liều mạng đổi mạng, mới thể kéo ngã ngựa.
Chính y cũng trúng đao nơi ngực, cách tim chỉ một tấc.
Ngô Chính Tuấn chạy hết tốc lực đưa về doanh trại, Mã Thành gắng gượng một thở, gọi một tiếng “Tướng quân”, mãi tỉnh .
“Nếu đưa về kinh chữa trị, liệu còn sống ?” Từ Thanh Sơn hỏi.
“Kinh thành danh y đông, nếu Mã thống lĩnh thể chịu đường dài xóc nảy, vẫn còn một hai phần hy vọng.”
Lang trung sắc mặt Từ Thanh Sơn, thở dài: “ đường núi hiểm trở, xa, gắng đến nơi ... vẫn khó mà chắc.”
Sắc mặt Từ Thanh Sơn sa sầm: “Vậy thì đây chờ c.h.ế.t ?”
Lang trung sợ tới mức run lên.