Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 753: Ít khi khen người khác
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:57
Lượt xem: 120
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong một trướng khác.
Chu Minh Sơ hỏi tâm phúc: “Cả hai đứa trẻ ngủ ?”
“Bẩm tướng quân, ngủ .”
Tâm phúc mấp máy môi, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng hỏi: “Tướng quân định đưa cả hai đứa...”
“Còn lâu mới đến lúc đó.”
Chu Minh Sơ kẻ hồ đồ, trận chiến mới chỉ bắt đầu, thể lật hết bài tẩy chứ?
“Bảo hầu gọi chúng dậy, rằng chỉ vài ngày nữa là đến Bắc phủ, kêu chúng thư gửi cho cha, sẽ sai mang thư đến tay .”
“Rõ!”
Tâm phúc , Chu Minh Sơ xếp bằng xuống.
Thật lòng mà , lôi hai đứa nhỏ cuộc. Dù , chúng cũng là cháu ruột của .
nếu đặt hai đứa trẻ lên bàn cân so với tộc nhà họ Chu thì rõ ràng cán cân lập tức nghiêng lệch. Chỉ trách chúng cha tham vọng như sói Lý Quân Tiện.
“Người !”
“Tướng quân!”
“Gọi các phó tướng đến trướng họp!”
“Rõ!”
Chu Minh Sơ bước đến bàn, mở bản đồ .
Vẫn yên tâm!
Phải xem một lượt trận pháp của ba cánh quân: tả trung hữu!
Lý Quân Tiện là loại , quá hiểu rõ lạnh lùng, tuyệt tình, kiệm lời, tuyệt đối sẽ vì là vợ mà nương tay.
Huống hồ, em gái từ lâu thất sủng.
...
Bắc phủ.
Lý Quân Tiện đang xa về phía bờ nam con sông. Lăng Nguy lưng , dám lên tiếng.
“Người của Tử Hoài đến ?”
“Bẩm vương gia, gửi thư đến, chỉ năm ngày nữa sẽ tới!”
Cố Trường Bình xuất phát từ kinh thành, vốn định gặp quân với Lý Quân Tiện. giữa đường nhận thư từ , bảo Quách Châu để nhận một lô lương thảo.
Quách Châu từng là phong địa của Lý Quân Long, em ruột Lý Quân Tiện.
Sau khi Lý Quân Long giáng chức đến Vân Nam, phong địa triều đình thu , nhưng nhận nơi là bạn cũ của Lý Quân Long.
Nay Lý Quân Tiện khởi binh, Lý Quân Long dù xa xôi thể giúp trực tiếp, nhưng âm thầm nhờ bạn cũ gom góp một lượng lớn lương thảo, biểu thị sự ủng hộ với trưởng.
Nghĩ đến bức thư mà Cố Trường Bình sai gửi đến, Lý Quân Tiện chợt hỏi: “Từ Thanh Sơn năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Bẩm tướng quân, hai mươi ba.”
“Dùng binh khí gì?”
“...”
“Giỏi loại trận pháp nào?”
“...”
Lăng Nguy nghẹn lời, đành gãi đầu : “Từ Thanh Sơn từ Quốc Tử Giám , điều đến Từ gia quân. Từ gia quân chủ yếu giao chiến với các bộ tộc sa mạc, ai dùng binh khí gì, giỏi loại trận pháp nào.”
“Vậy tức là là một ẩn !”
Lý Quân Tiện lẩm bẩm: “Trận chiến đầu tiên, liệu y đích trận ?”
“Người trẻ tuổi mà giữ bình tĩnh thì hiếm lắm. Theo thấy, chắc chắn là !”
Lăng Nguy nhướng mày: “Vương gia, thuộc hạ nguyện trận tiên phong, giao thủ với Từ Thanh Sơn một phen!”
“Không tới lượt ngươi!”
Lý Quân Tiện vỗ nhẹ chuôi kiếm bên hông, đột nhiên đầu : “Gọi hết đến trướng họp. Trận , bản vương sẽ đích tay!”
Khóe mắt Lăng Nguy co giật: “Vương gia?!”
“Cố Trường Bình là kẻ kiêu ngạo, từng khen ai.”
Ánh mắt Lý Quân Tiện lúc nghiêm nghị đến lạ thường: “Ta đích thử xem y bao nhiêu bản lĩnh.”
“Rõ!”
...
Một con sông Vị Thủy, chia Đại Tần thành hai miền Nam Bắc.
Đi xuôi theo sông chừng hai mươi dặm, đáy sông bỗng thu hẹp , đất hai bên giao tạo thành một vùng đê lớn.
Vùng đất gọi là đập Vị Hà. Trên đó mấy ngôi làng. Khi tin sắp chiến sự, dân làng hoảng hốt mang theo tài sản quý giá rời trong đêm.
Chỉ một đêm, đập Vị Hà vắng lặng như tờ, trở thành nơi thích hợp nhất để hai quân giao tranh.
Sáng mồng ba tháng bảy.
Một phong thư khẩn giao tận tay Lý Quân Tiện. Vừa nét chữ non nớt phong bì, tim chợt thắt .
Đây là căn bệnh trong lòng , sớm tối khắc khoải nhớ mong.
Quả nhiên, quân Nam mang hai đứa con trai của đến.
Chu thị tuy chẳng vợ hiền, nhưng con cái là cốt nhục ruột thịt của , thể đau lòng?
“Vương gia!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-753-it-khi-khen-nguoi-khac.html.]
Lăng Nguy giận dữ: “Thuộc hạ sẽ nghĩ cách xông doanh trại quân Nam, cứu trở về!”
Lý Quân Tiện nhíu mày: “Còn lâu mới đến lúc g.i.ế.c chúng, chẳng qua là để quấy nhiễu tâm thần thôi. Từ Thanh Sơn giở chiêu trận, cũng cho thấy y hạng quang minh lạc.”
“Bẩm...”
“Nói!”
“Tướng soái quân Nam là Từ Tướng quân, mà là An Định hầu Chu Minh Sơ.”
“Là ?” Sắc mặt Lý Quân Tiện lập tức đổi: “Sao là đ.á.n.h trận đầu? Quân Nam định bày trận gì ?”
“Mặc kệ là ai, g.i.ế.c sạch là xong!” Phó tướng Trương Ngọc nhạt.
“Trương Ngọc đúng!”
Đàm Uyên lo Lý Quân Tiện tên Chu Minh Sơ mềm lòng, bèn lớn: “Vương gia, hãy giao cho năm vạn binh, nhất định quét sạch quân Nam!”
Lý Quân Tiện trợn mắt, lạnh giọng: “Trận pháp bố trí xong, thể tùy tiện đổi tướng? Người , trống trận vang lên!”
...
“Tùng! Tùng! Tùng!”
Tiếng trống trận dồn dập như sấm sét nện thẳng lòng từng binh sĩ quân Nam.
Đến !
Quân Bắc đến !
Chu Minh Sơ đám đông đen kịt nơi xa, trong lòng dâng lên một luồng khí phách mãnh liệt.
Lý Quân Tiện, ngươi mơ cũng ngờ , kẻ trận đầu là .
Đến !
Chúng hãy quyết một trận sinh tử, để chuyện cũ kỹ và cả chút tình cuối cùng đều hóa thành mây khói giữa lưỡi đao.
“Người , giương cờ, đ.á.n.h trống!”
“Tùng! Tùng! Tùng!”
...
Trên ngọn đồi xa xa, Từ Thanh Sơn chắp tay lưng.
Hắn rõ ràng cảm nhận m.á.u trong đang sôi lên theo từng nhịp trống trận.
Hắn chợt nhớ tới đầu tiên lĩnh quân trận nơi Biên Sa. Khi nhịp trống dồn dập như thế , chỉ trời tối gió lớn.
Hắn khí thế ngút trời, xông doanh địch, đang đ.á.n.h hăng m.á.u thì bất chợt phát hiện trong màn đêm, vô bóng đen đang âm thầm áp sát.
Đó là kế “ bắt thả” của địch.
“Con , đ.á.n.h trận cũng như bài thi ở Quốc Tử Giám, đều xét đề, phân đề. Trước tiên giữ lòng bình tĩnh, nghĩ xem đề vì đưa đề , mục đích là gì, đang kiểm tra con điều gì. Sau đó mới bắt đầu bài.
Trước khi đặt bút, con rõ bản ưu thế gì, đ.á.n.h trúng trọng điểm.
Cuối cùng tổng kết bài con chỗ nào , chỗ nào , thế nào để hơn nữa!”
“Bẩm...”
Mạch Tử chạy như bay đến.
Từ Thanh Sơn ngoảnh đầu: “Nói!”
“Quân Bắc do Hạo Vương đích chỉ huy, chia ba đường, chính quân do Hạo Vương thống lĩnh.”
“Tiếp tục thăm dò!”
“Rõ!”
Một canh giờ .
“Bẩm...”
“Nói!”
“Hạo Vương cử hai ngàn quân Huyền Thiết, đội quân mạnh nhất dùng chiến thuật đột phá trung quân, trực diện công kích đại doanh của Chu Minh Sơ. Quân Huyền Thiết danh bất hư truyền, chỉ trong chốc lát phá ba doanh của quân Nam như chẻ tre.”
Ánh mắt Từ Thanh Sơn nheo .
Thì Hạo Vương thích dùng tinh binh để mở đường.
“Tiếp tục điều tra!”
“Rõ!”
Hai canh giờ .
Mạch Tử chạy đến: “Bẩm, tuy ba doanh phá, nhưng Chu Minh Sơ nhanh chóng chấn chỉnh đội hình, định trận địa, bắt đầu phản công. Quân Nam liều c.h.ế.t chiến đấu, hiện giờ đang giao chiến quyết liệt.”
Khóe môi Từ Thanh Sơn nhếch lên.
Xem Chu Minh Sơ cũng vài phần thiên phú cầm quân. Chỉ e tháng qua chăm chỉ nghiên cứu ít. Nếu rèn giũa thêm là thể trọng dụng.
“Tiếp tục thăm dò.”
“Rõ!”
Khi trời dần tối, Mạch Tử phi như gió đến.
“Bẩm, lúc hai bên đang giằng co ác liệt, Lý Quân Tiện điều động kỵ binh, từ hai cánh quân Nam phát động tấn công mạnh mẽ.”
Từ Thanh Sơn lúc mới , hai mắt bừng sáng.
“Hắn hẳn nhận điểm yếu của Chu Minh Sơ ở trung quân, nên mới tung kỵ binh tấn công hai cánh. Nếu Chu Minh Sơ hoảng loạn mà điều binh sai thì trận ắt sẽ bại!”
Mạch Tử giật thon thót.
Gia điểm yếu của Chu Minh Sơ ở trung quân?