Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 752: Chủ soái nhất định phải là ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:56
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tháng bảy, dân gian gọi là “tháng cô hồn”.

Tương truyền, ngày ba mươi tháng sáu âm lịch mỗi năm, Địa Tạng Vương Bồ Tát trấn giữ địa ngục sẽ mở quỷ môn, thả quỷ đói ngoài, mãi đến ba mươi tháng bảy mới đóng .

Hậu quả của việc đói quỷ vãng lai nhân gian, là sẽ nhiều c.h.ế.t.

Khi Từ Thanh Sơn dẫn đại quân tới dốc Trịnh Thôn bên bờ nam sông Vị Thủy, vặn là ngày ba mươi tháng sáu.

Hắn hạ lệnh sắp xếp chỗ ở cho Từ gia quân, dẫn theo Mã Thành, Thẩm Dịch gặp Ngô Chính Tuấn, thủ lĩnh quân Cầm Vương chờ sẵn ở đó.

chuẩn tâm lý từ , cũng ngờ Ngô Chính Tuấn là một thư sinh nho nhã yếu ớt; điều khiến bất ngờ hơn là Chu Minh Sơ cũng đang chờ sẵn trong trướng.

“Nghe danh Từ tướng quân lâu!” Ánh mắt Ngô thư sinh sáng rực, vẻ sùng bái hiện rõ gương mặt.

Từ Thanh Sơn chắp tay: “Ngô đại nhân.”

Rồi : “Chu tướng quân đến từ bao giờ thê?”

Chu Minh Sơ : “Đã đến quá nửa ngày, chỉ chờ Từ tướng quân thôi!”

Lời dứt, sắc mặt Mã Thành và Thẩm Dịch phía Từ Thanh Sơn lập tức đổi.

Ý gì đây?

Muốn Từ gia quân bọn họ chậm ?

Sắc mặt Từ Thanh Sơn vẫn bình tĩnh: “Nếu đến đông đủ, Ngô đại nhân hãy rõ tình hình , càng chi tiết càng .”

“Không Từ tướng quân dùng bữa , ăn bàn?”

Sắc mặt Mã Thành và Thẩm Dịch càng khó coi hơn ba phần.

Giờ phút then chốt thế , bàn quân tình ăn uống?

Tên là thứ gì chứ?

“Không cần, Ngô đại nhân, việc chính quan trọng hơn.” Từ Thanh Sơn đáp.

Lúc Ngô Chính Tuấn mới ho một tiếng, bắt đầu trình bày rõ ràng...

Tình thế hiện tại, trắng thì: quân Nam đông, quân Bắc ít, nếu so về lượng, quân Nam chiếm ưu thế;

trong quân Nam, thật sự đ.á.n.h trận chỉ một Từ Thanh Sơn; quân Bắc bên thì nhân tài đông đúc, nếu so về nhân lực, quân Bắc thắng một bậc.

Lương thảo của quân Nam do Hộ bộ gom góp, Quân bộ vận chuyển, từ lâu đại quân một bước, thêm viện trợ từ khắp nơi, vô cùng dồi dào;

Lương thảo quân Bắc thì tiêu hao quá nhiều trong mấy trận chiến lớn , việc tiếp tế theo kịp , vẫn là chuyện khó .

So về lương thảo, quân Nam thắng thêm một bậc.

Quân tinh nhuệ của Từ gia mười vạn , Huyền Thiết quân của quân Bắc chỉ còn một vạn, tám vạn kỵ binh của Túc Vương cũng chẳng hạng vô dụng.

So về tinh nhuệ, quân Nam và quân Bắc ngang ngửa.

“Còn một điểm quan trọng hơn nữa.”

Chu Minh Sơ tiếp lời: “Trong tay chúng hai đứa con của Hạo Vương, nếu tận dụng , trận chỉ thắng chứ thua.”

Dùng hai đứa nhỏ con tin?

Từ Thanh Sơn hờ hững liếc mắt Chu Minh Sơ một cái: “Nếu Chu đại nhân tự tin đến , trận đầu tiên cứ để Chu đại nhân lên đài , đ.á.n.h một trận, giảm bớt nhuệ khí quân Bắc.”

“Từ tướng quân.”

Ngô Chính Tuấn đợi Chu Minh Sơ lên tiếng lập tức nhíu mày: “Mười vạn quân của Chu đại nhân hành quân đường dài, thích hợp đ.á.n.h trận mở màn.”

Từ Thanh Sơn trầm ngâm chốc lát: “Lời Ngô đại nhân cũng lý.”

“Quân Bắc phủ cũng hành quân đường xa, trận đầu , để thử một phen!”

Từ Thanh Sơn Chu Minh Sơ với vẻ mặt ngưỡng mộ: “Đại tướng quân quả nhiên mang phong thái của tổ tiên họ Chu.”

Nghe nhắc đến tổ tiên nhà họ Chu, lòng Chu Minh Sơ bất giác xao động.

Chu gia vốn lập nghiệp nhờ công lao quân sự, nếu lão thái gia thương mất sớm, thì đến lượt Từ gia?

Nếu đ.á.n.h thắng trận đầu, lập chiến công đầu, quyền phát ngôn của bản trong quân Nam cũng sẽ tăng lên nhiều.

Chu Minh Sơ cũng quá tự tin mù quáng, ánh mắt đảo một vòng, : “Từ tướng quân, Ngô đại nhân, chúng hãy bàn xem nên đ.á.n.h trận thế nào!”

...

Khi vầng trăng lưỡi liềm treo cao, ba vị chủ soái mới mỗi trở về doanh trướng của .

Khi Từ Thanh Sơn bước đến trướng, Mạch Tử dắt ba con ngựa đợi sẵn.

Mã Thành và Thẩm Dịch mỗi dắt lấy một con, lập tức leo lên ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-752-chu-soai-nhat-dinh-phai-la-ta.html.]

Đây là quy củ từ khi Từ tướng quân lên chức: mỗi ngày chủ tướng và hai phó tướng đều tuần doanh, xem binh sĩ ăn uống , nghỉ ngơi thế nào.

Từ Thanh Sơn dắt ngựa, nhưng leo lên: “Xuống ngựa, bộ với một lát.”

Mã Thành và Thẩm Dịch theo Từ Thanh Sơn hơn một năm, há hiểu ý? Tướng quân lời với họ.

Thực trong lòng bọn họ cũng đầy một bụng nghi vấn.

Mã Thành hỏi: “Tướng quân, để Chu Minh Sơ đ.á.n.h trận đầu?”

Thẩm Dịch : “Tổ tiên họ Chu công trạng hiển hách thật, nhưng bản từng cầm binh đ.á.n.h trận, dù hai con tin trong tay, theo thì trận đầu vẫn nguy.”

Từ Thanh Sơn dắt ngựa giữa hai , ánh trăng kéo bóng dài mặt đất: “Ta hỏi các ngươi, trong quân Bắc, ai là một lời thể quyết định tất cả?”

Thẩm Dịch nghĩ một lát: “Tất nhiên là Hạo Vương.”

Mã Thành: “Dù cho Túc Vương và Cố Trường Bình tài giỏi đến , đại quân Bắc phủ, Huyền Thiết quân cũng chỉ lệnh y.”

Từ Thanh Sơn gật đầu: “Còn quân Nam thì ?”

Mắt Thẩm Dịch và Mã Thành sáng lên: “Tướng quân ...”

“Hoàng đế từng đ.á.n.h trận, nên ông hiểu rằng, bốn mươi vạn đại quân mà một chủ soái đủ bản lĩnh để hiệu triệu thì là chuyện nguy hiểm thế nào.”

Sắc mặt Từ Thanh Sơn trở nên nghiêm túc.

“Mười vạn đại quân của Chu Minh Sơ vốn là một đám cát rời. Hai mươi vạn trong tay Ngô Chính Tuấn cũng là quân Cầm Vương tụ về từ các nơi, dẫu cho ngày nào cũng luyện tập thì cũng chỉ hơn mười vạn của Chu Minh Sơ đôi chút.

Bốn mươi vạn , bốn mươi vạn cái tâm; ba chủ soái, ba cái tâm, trận mà thắng?”

Từ Thanh Sơn nhíu mày, ánh mắt sắc bén: “Muốn đ.á.n.h thắng Bắc phủ, quân Nam chỉ thể một chủ soái, và đó nhất định .”

Lòng Thẩm Dịch và Mã Thành chấn động.

Phải .

Chỉ Từ tướng quân mới xứng đáng ở vị trí chủ soái ;

Chỉ khi chủ soái, mới thể phát huy sức mạnh của Từ gia quân đến mức cao nhất.

“Từ gia quân chúng hề chậm, cùng xuất phát với Chu Minh Sơ, mà vẫn giành một bước, vì ?” Từ Thanh Sơn bỗng hỏi.

Mã Thành hừ một tiếng: “Còn vì , đè đầu Từ gia quân thôi!”

Từ Thanh Sơn hỏi: “Ngô Chính Tuấn đề nghị để nghỉ ngơi, vì chịu?”

Thẩm Dịch trầm ngâm hồi lâu, trả lời: “Từ một góc khác, cũng chứng tỏ hiếu thắng, dã tâm.”

Từ Thanh Sơn gật đầu: “Dã tâm xứng với thực lực, nên trận đầu dùng để thử sâu cạn của quân Bắc, xem bố trận của quân Bắc phủ thế nào.”

Tai bằng mắt thấy.

Dù tổ phụ cho bao nhiêu lá thư, dặn chú ý cái , đề phòng cái thì cũng chẳng bằng một trận chiến thật, thể trực tiếp rõ cách dụng binh của Lý Quân Tiện và Cố Trường Bình.

Mã Thành hừ một tiếng: “Tướng quân, quân Bắc phủ mạnh thế , Chu Minh Sơ tuyệt đối thể thắng .”

Thẩm Dịch lắc đầu: “Chưa chắc, con tin trong tay, Hạo Vương ít nhiều cũng kiêng dè.”

“Vậy thì cứ chờ xem thắng thua.”

Trên mặt Từ Thanh Sơn hề vẻ xem kịch , chỉ sự trầm trọng: “Nếu thắng, sĩ khí quân Nam sẽ tăng mạnh, cũng là chuyện . Còn nếu thua...”

Khóe môi nhếch lên một nụ nhạt: “Lý Quân Tiện thắng liên tiếp nhiều trận, ít nhiều cũng sẽ sinh kiêu ngạo, sẽ dùng một Chu Minh Sơ khiến sự kiêu ngạo của tăng thêm ba phần.”

Quân kiêu tất bại!

Chỉ như , mới cơ hội đ.á.n.h cho đối phương một đòn phủ đầu.

“Thẩm Dịch!”

“Có thuộc hạ!”

“Cử tiền tiêu lợi hại nhất, theo dõi động tĩnh của hai bên trong chiến sự, lập tức báo cáo cho .”

“Rõ!”

“Mã Thành.”

“Có thuộc hạ!”

“Ngươi dẫn theo một nghìn tinh binh, ẩn trong bóng tối, đến lúc nguy cấp, bảo vệ Chu Minh Sơ c.h.ế.t.”

Mã Thành sững : “Tướng quân?”

Từ Thanh Sơn ngẩng đầu, từng chữ từng lời rõ ràng: “Ta bảo vệ , mà là bảo vệ sĩ khí quân Nam.”

 

Loading...