Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 750: Làm hòa thì dễ, như thuở ban đầu mới khó

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:46
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thịnh phủ.

Thịnh Nhị xách hai vò từ hầm rượu lên, nhảy phắt lên mái nhà, mở một vò , ngửa đầu uống một ngụm.

Bỗng nhiên, khí điều khác lạ.

Thịnh Nhị lập tức ném vò rượu xuống, từ mái nhà phóng xuống đất.

"Người nào? Ra đây!"

"Là !"

Lưỡi d.a.o kề tới, Cố Trường Bình từ trong bóng tối bước .

Thịnh Nhị chằm chằm gương mặt Cố Trường Bình một lúc lâu, mới thu d.a.o : "Sao ngươi ở kinh thành? Không cần mạng nữa ?"

Cố Trường Bình áy náy mỉm : “Ta tới gặp nhị gia."

"Kiếm gì?" Thịnh Nhị hỏi.

Cố Trường Bình thu vẻ cợt: “Bọn họ chôn ở ?"

"Sao ngươi chuyện đó?" Sắc mặt Thịnh Nhị lúc mới đổi.

Cố Trường Bình : "Với tính cách của nhị gia, cho dù t.h.i t.h.ể bọn họ ch.ó tha chỉ còn một khúc xương, ngài cũng sẽ chôn cất tử tế."

Đồ cáo già!

Ba chữ đó vụt lên trong đầu Thịnh Nhị, đưa tay chỉ: "Ở đó!"

Trong sân?

Dưới gốc quế?

Lần đến lượt Cố Trường Bình biến sắc. Hắn chắp tay: "Đa tạ nhị gia."

Dứt lời, tới đó, vén áo bái ba lạy nghiêm túc.

Quay , Thịnh Nhị, hỏi tiếp: "Kỷ Cương c.h.ế.t , nhị gia dự định gì ?"

Ánh mắt Thịnh Nhị hiện lên vẻ m.ô.n.g lung.

Kỷ Cương c.h.ế.t , mối thù lớn của nàng báo, cũng còn vướng bận gì nữa. Theo lý thì nên về Sào Gia Bảo, nhưng nơi đó vốn chẳng là nhà nàng.

Về đó để gì?

nếu về, nàng còn thể ?

Trời đất bao la, mới là chốn nàng nương , mới là nhà?

“Ngươi là cháu gái của Thịnh Vọng, là cháu trai của Cố Ấu Hoa, hai bọn họ chôn cùng một chỗ thì chúng cũng là một nhà." Giọng Cố Trường Bình trầm : “Ta hơn tuổi ngươi, ngươi thể gọi một tiếng ca ca."

Thịnh Nhị nhạt: “Ngươi tới nhận đấy ?"

Cố Trường Bình điềm đạm trả lời: "Nếu đồng ý thì gật đầu, đồng ý thì coi như , ý gì khác..."

Hắn chỉ về phía cây quế: "Muốn chăm sóc ."

"Ngay bản sống c.h.ế.t còn rõ mà đòi chăm sóc ai!" Thịnh Nhị lộ vẻ khinh thường.

“Cô mẫu từng , nếu đời thêm tỷ thì đều đặt tên là Trường An." Cố Trường Bình ngắn gọn: "Hai chữ Trường An hợp với ngươi. Thời cuộc còn yên, ngươi cần trả lời vội, còn nhiều thời gian để suy nghĩ."

"Nếu ngươi c.h.ế.t thì cũng cần suy nghĩ gì cả." Lần đầu tiên Thịnh Nhị để lộ gai giấu .

Khóe môi Cố Trường Bình cong lên: "Vậy cũng nên suy nghĩ một chút, dễ c.h.ế.t ."

Tự tin ở ?

Thịnh Nhị hừ một tiếng, nhưng .

"Vậy... ca ca một bước!"

Cố Trường Bình chắp tay hành lễ, nghĩ ngợi một lát, dặn dò: "Một thì đừng uống nhiều rượu quá, say chẳng ai đỡ. Đợi thiên hạ thái bình, sẽ uống với ngươi."

Thịnh Nhị ngẩn .

Đây là Cố Trường Bình ?

Hay là một Thịnh Đại gia thứ hai?

Lắm lời quá!

Cố Trường Bình xoay định , như sực nhớ điều gì, đầu .

"Nếu thật sự c.h.ế.t , nếu ngươi tìm cùng uống rượu thì tìm Ôn Lư Dụ. Ta dặn , bảo uống với ngươi đến khi say về."

Sắc mặt Thịnh Nhị trong khoảnh khắc lập tức rạn , nàng theo bóng lưng Cố Trường Bình, c.ắ.n mạnh môi .

Hắn dặn Ôn Lư Dụ cùng nàng uống rượu, mà là chăm sóc nàng .

Cố Trường Bình, ngươi đúng là rảnh quá đấy!

Một Tĩnh Thất gia còn đủ ngươi lo ?

Thịnh Nhị nhảy lên mái nhà, tức tối tu cạn một vò rượu.

Vẫn hả, mở thêm vò nữa.

Vừa uống một hớp, đầu bắt đầu choáng váng.

C.h.ế.t tiệt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-750-lam-hoa-thi-de-nhu-thuo-ban-dau-moi-kho.html.]

say ? Sao thấy cái tên "Thịnh Trường An" dễ chịu hơn "Thịnh Nhị" chứ?

...

"Tiểu Thất, đáng tin ? Trông chẳng giống đại phu gì cả, giống hệt một kẻ nghiện rượu ."

"Biểu ca, ông chỉ là một lang trung vùng quê thôi."

"Lang trung quê mùa mà ngươi cũng dám để ông khám bệnh cho tỷ tỷ ngươi?"

"... Thôi thì cứ liều một phen , còn nước còn tát!"

Vừa dứt lời, vị lang trung vùng quê hiên ngang bước , giọng cũng đầy khí thế: "Hai vạn lượng, thể hồi phục ba phần như ."

Tĩnh Bảo do dự chút nào: "Thành giao, kê đơn !"

Lão Kỳ : "Đưa giấy bút đây."

Tĩnh Bảo sang Lục Hoài Kỳ: "Biểu ca, đưa giấy bút cho ông ."

Đưa cái gì mà đưa!

Lục Hoài Kỳ bật dậy: "Tiểu Thất, ông chỉ là lang trung thôn quê, ngươi thật sự..."

"Nhóc con!" Lão Kỳ bất ngờ nhe răng với Lục Hoài Kỳ: "Đừng ngươi cao to thế, bệnh ngầm đúng ?"

Bệnh ngầm cái đầu ông!

Lục Hoài Kỳ xông tới, nắm đ.ấ.m suýt tung , chỉ thấy lão già mím môi, nhẹ nhàng nhả hai chữ: "Bệnh Trĩ!"

Thấy rõ luôn!

Khí thế hai mét cao phút chốc rụt còn như con mèo.

Sao ông ?

Ông thậm chí bắt mạch cho ?

Lục Hoài Kỳ đơ tại chỗ, mười đàn ông thì chín trĩ, căn bệnh vốn từ lâu, lúc nặng lúc nhẹ.

Là trai tráng còn giữ thể diện, từng kể với nhà.

"Còn mau lấy giấy bút !"

Lão Kỳ đá cho một cú: "Ông đây bận lắm, còn lên đường nữa đấy!"

Dám lão là lang trung vùng quê?

Ngươi từng thấy lang trung quê mùa nào mà đến cả Lý Quân Tiện cũng sắc mặt ?

Làm , thể mù mắt đến thế!

"A Bảo!"

Lúc , Ngô Thành Cương bước từ trong phòng: "Không thăm tỷ tỷ ngươi ?"

Tĩnh Bảo vẫy tay, hiệu Lục Hoài Kỳ mau mau lấy giấy bút: "Muộn , lão Kỳ sắp , tiễn ông . Đợi đại quân xuất phát, sẽ chuyện đàng hoàng với tỷ tỷ."

"Còn tiền bạc thì..."

"Ta sẽ chi!" Tĩnh Bảo quả quyết ngắt lời : "Nếu tỷ thể , chịu về nhà họ Tĩnh tĩnh dưỡng thì phiền tỷ phu đưa tỷ về."

Sắc mặt Ngô Thành Cương đổi mấy , hồi lâu mới nghiến răng: "A Bảo, tỷ phu ngươi là như thế nào..."

"Tỷ phu là , tỷ tỷ ."

Tĩnh Bảo : "Nếu tỷ về thì phiền tỷ phu đưa về nhà họ Ngô, chăm sóc cũng tiện hơn. , đơn t.h.u.ố.c mang , bảo A Nghiễn bốc đủ t.h.u.ố.c đem tới."

Nửa bên mặt Ngô Thành Cương co rút, như ai đó vả cho một cái thật mạnh.

"Tỷ phu, ..."

Nụ mặt Tĩnh Bảo chợt khựng . Trong phòng, nha Tiểu Vân đang dìu Tĩnh Nhược Tố bước .

Nàng vội chạy tới: "Đại tỷ, tỷ ngoài?"

“Muội chịu gặp thì chỉ đành gặp cái đứa bận bịu như thôi!"

"Muội..."

Tĩnh Bảo nghẹn họng, bao nhiêu lời lanh lợi đều tiêu tan, ngoan ngoãn cúi đầu, giải thích thêm.

"Đơn t.h.u.ố.c để , để tỷ phu bốc."

Tĩnh Nhược Tố tựa Tiểu Vân, giọng yếu như muỗi: "Tỷ nhớ hai đứa nhỏ quá, giúp hỏi vị lang trung , nếu thể thì sẽ về."

Tĩnh Bảo ngẩng đầu nàng, ánh mắt sâu nặng: "Vì nhớ con nên mới về ?"

"Trẻ , khổ lắm ." Tĩnh Nhược Tố thở dài một : “Tiểu Vân, mệt , đỡ ."

"Để đỡ!" Ngô Thành Cương vội bước lên.

Cơ thể Tĩnh Nhược Tố cứng , hồi lâu cuối cùng cũng gật đầu.

Tĩnh Bảo theo bóng họ phòng, đầu thì thấy Lục Hoài Kỳ khoanh tay : "Sao Tiểu Thất, hòa như xưa nhỉ?"

Tĩnh Bảo lạnh lùng thầm trong lòng.

Làm hòa thì dễ...

Như thuở ban đầu...

Khó!

Loading...