Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 75: Nhẫn là thượng sách
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:17
Lượt xem: 236
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"A Bảo !" Tĩnh Nhược Tố thở dài: “Nuôi một hầu thì dễ, ăn mặc là xong, tới tuổi thì gả cho một hầu trong phủ, hoặc tìm nhà bên ngoài gả cũng . nuôi một đại thiếu phu nhân khuê các, còn là ‘c.h.ế.t’, thì chẳng đơn giản như thế . Hơn nữa...”
Lại còn hơn nữa ? Tĩnh Bảo gượng , nụ còn khó coi hơn cả .
Tĩnh Nhược Tố tiếp lời: “Chuyện nhờ cậy Cố đại nhân mới thành, nhưng còn thấu , vội vàng dâng cán d.a.o tay họ . Nếu dùng chuyện đó để uy h.i.ế.p thì tính ?”
Tĩnh Bảo sượng mặt: “Muội đúng là dò tính nết Cố đại nhân, nhưng qua thì giống hạng đại gian đại ác.”
Tĩnh Nhược Tố bảo: “Biết mặt nhưng khó lòng. Đường đường đại đường ca của , bên ngoài vẻ đàng hoàng, cả ngày kề cận bên đại thiếu phu nhân, ai mà ngờ là loại như thế.”
Tĩnh Bảo cho thốt nên lời.
Giọng Tĩnh Nhược Tố bỗng nghiêm : “Điều nên nhất là để lộ phận thật với họ Đỗ . Đó là điểm yếu chí mạng của , cũng là tử huyệt của cả đại phòng chúng !”
Tĩnh Bảo đáp: “Muội cũng chỉ nàng sống tiếp, chắc nàng sẽ lấy oán trả ơn nhỉ?”
Tĩnh Nhược Tố nghĩ đến tính nết nay của họ Đỗ, vốn là yếu đuối, hẳn sẽ trở mặt phản bội. Nghĩ , nàng mới dịu giọng đôi chút: “Hai nha , tính thế nào?”
Tĩnh Bảo lấy lòng: “Muội định với đại tỷ đây. Muội sẽ lo đưa họ trốn ngoài, trong đêm đưa đến trang viên, còn tỷ phái hai tin cậy đưa họ đến chỗ nhị tỷ.”
Tĩnh Nhược Tố hỏi: “Bên chỗ họ Triệu, định giải thích ? Liệu bà nghi ngờ ?”
"Nghi cái gì?" Tĩnh Bảo khẩy, ánh mắt sáng rực như điện: “Nếu thật sự nghi ngờ , thì sẽ đem chuyện trang viên, chuyện họ Đỗ, từ đầu tới cuối giãi bày cho bà rõ ràng. Để xem là bà chột , chột !”
Cũng là một cách !
Tĩnh Nhược Tố dặn: “Muội thư cho nhị , kể rõ đầu đuôi chuyện. Nhị tính tình tỉ mỉ, ở ngay mí mắt , sẽ xảy sai sót gì. Còn về của họ Đỗ, với thể từ từ tính tiếp. chuyện bên Cố đại nhân, tuyệt đối khinh suất, tính toán cho kỹ!”
"Muội thư ngay."
"Khoan ." Tĩnh Nhược Tố ngăn : “Nhị thúc động sát tâm với , chuyện thể bỏ qua như , báo với mấy vị trưởng lão trong tộc.”
Tĩnh Bảo vội ngăn : “Đại tỷ, tạm bàn đến việc núi cao vua xa, các trưởng lão can thiệp nổi , chỉ lỡ như nhị thúc chối cãi tới cùng, tỷ định giải thích ?”
Tĩnh Nhược Tố đập bàn: “Vậy ?”
Tĩnh Bảo đáp: “Nhẫn.”
Tĩnh Nhược Tố bực dọc: “Chuyện Tứ tiểu thư nhẫn, mà đến chuyện nhẫn?”
Tĩnh Bảo : “Đại tỷ, chuyện Tứ tiểu thư liên quan đến hầu phủ, nhẫn thì cứu Hầu phủ, vì đó là cơ hội. Còn nhị thúc liên quan đến tam thúc, tứ thúc và cả họ Tĩnh. Nếu nhẫn, họ Tĩnh sẽ loạn, lúc đó còn tâm trí nào thi cử nữa?”
Tĩnh Nhược Tố xong, thấy cũng lý.
"Được, chuyện ghi . Chờ ngày nào đủ lông đủ cánh, với cùng tính sổ!"
Tĩnh Bảo vặn vẹo hai tay, miệng mở khép, khép mở mấy , cuối cùng lẩm bẩm đầu đuôi: “Đại tỷ, tỷ cũng cẩn thận.”
Tĩnh Nhược Tố sững , đỏ bừng cả mặt, mắng khẽ: “Xì! Nhà họ Ngô hạng hạ tiện như thế!”
Lời còn dứt, bên ngoài lớn tiếng gọi: “Tiểu Thất! Tiểu Thất! Ngươi ở đó ? Ta ? Có ? Ngươi lên tiếng cái coi!”
Tĩnh Nhược Tố bật vì tức: “Còn ‘’ cái gì nữa? Tên nhóc bao giờ mới lễ độ đây?”
"Đại tỷ cứ , để ứng phó với !" Tĩnh Bảo đầu về phía cửa sổ: “Vào !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-75-nhan-la-thuong-sach.html.]
Vừa dứt lời, Lục Hoài Kỳ vén rèm bước , tay còn xách theo hai gói đồ ăn, một gói mơ xanh ướp mật, một gói nho sữa.
"Đại biểu tỷ cũng ở đây ?" Hắn hì hì, thêm: “Làm gì chuyện chị gái suốt ngày chui phòng em trai? Đại biểu tỷ, tỷ ngoài , đang tìm tỷ đó.”
Tĩnh Nhược Tố thấy hầu phu nhân tìm thì cũng chấp nhặt mấy lời hồ đồ , bèn chỉnh áo bước ngoài.
"Tiểu Thất , ngươi nếm thử , là món đặc sản của tiệm Duyệt Ký đó. Nếu thích, tìm món ngon hơn cho ngươi."
Tĩnh Bảo mệt rã rời, chẳng còn tâm trạng ăn uống: “Đừng mở , mang đến trường ăn.”
Lục Hoài Kỳ sát bên cạnh nàng, còn cố ý nhích gần một chút.
Tĩnh Bảo vội tránh : “Làm gì mà chen ? Tránh xa chút !”
Lục Hoài Kỳ nào chịu tránh, ngược càng tới gần, thở dài nặng nề: “Tiểu Thất , ngươi , ngươi cũng ở trang viên, tim đập thình thịch như nổi loạn . Ngươi sờ thử mà xem, giờ vẫn bình thường !”
"Ngừng thì c.h.ế.t chắc!" Tĩnh Bảo cầm sách lên, chăm chú , định phớt lờ .
Ai ngờ Lục Hoài Kỳ chẳng hề để ý tới vẻ mặt nàng, tự hỏi: “Nhà ngươi rõ ràng là sơn tặc bắt cóc, bên ngoài bảo là c.h.ế.t đột ngột? Che mắt thiên hạ ? Nhỡ bọn sơn tặc thả về thì ?”
Tĩnh Bảo vẫn trả lời.
Lục Hoài Kỳ thấy mất hứng, bèn ngắm Tĩnh Bảo bằng ánh mắt thèm thuồng. Chỉ thấy nàng tựa giường sách, chân trần, các ngón chân tròn trịa, hồng hào.
Nam nhân phương Nam đến cái chân cũng như , thảo nào ngũ ngày nhớ đêm mong. Chỉ riêng đôi chân thôi, còn thấy thèm.
Tĩnh Bảo thắc mắc im bặt, theo ánh mắt thì mặt đỏ bừng, vội rụt chân , tức giận quát: “Lục Hoài Kỳ! Ngươi thế hả?”
Lục Hoài Kỳ thản nhiên đáp: “Đều là nam nhân cả, gì sợ?”
"Không cho !"
"Ngươi…"
"Tiểu Thất, Tiểu Thất, điều tra !"
Tĩnh Bảo ném sách, xỏ giày chạy đón: “Tỷ phu, !”
Ngô Thành Cương lau mồ hôi trán, : “Trang viên gần Tĩnh gia các ngươi là sơn trang suối nước nóng của Hạo vương.”
"Hạo vương?" Tĩnh Bảo nhíu mày: “Ai ở trang viên đó?”
Ngô Thành Cương: “Nghe là một phòng của Hạo vương ở bên ngoài, cụ thể thế nào thì ai rõ.”
"Tiểu Thất, ngươi hỏi chuyện thất nhà gì? Hay là ngươi cũng nuôi phòng ngoài?" Lục Hoài Kỳ theo , trêu chọc.
Tĩnh Bảo liếc một cái, hiểu thở dài. Làm với loại , thật mệt mỏi.
"Ta chỉ thấy Tĩnh gia chúng vốn thù oán với ai, tại cướp đột nhập? Có khi nào bọn chúng nhận nhầm ?"
Ngô Thành Cương bật : “Ngươi nghĩ nhiều , bọn đạo tặc dù gan to bằng trời cũng chẳng dám cướp trang viên của hoàng gia. Nơi đó canh phòng nghiêm ngặt, một con ruồi cũng khó lọt .”
Tĩnh Bảo nghĩ , cũng thấy lý: “Tỷ phu, Hạo vương và Cố đại nhân quan hệ thế nào?”
Ngô Thành Cương ngẫm nghĩ: “Hạo vương và Cố đại nhân đây cùng bái sư trướng Tô thái phó, coi như là đồng môn. mấy năm nay Hạo vương ở Tây Bắc, từng hai thiết, ngược còn chút mâu thuẫn.”
"Tại ?"