Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 749: Học cách vặn vẹo tiên sinh giáo

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:45
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh cửa sổ két một tiếng mở .

Lộ một gương mặt, gương mặt bình thường chẳng gì nổi bật, duy chỉ đôi mắt là sáng rực lạ thường.

Tĩnh Bảo dụi dụi mắt, cảm thấy như hoa mắt .

Cố Trường Bình nhảy qua cửa sổ phòng, xoay khép cánh cửa, gọi một tiếng: “A Bảo."

Tĩnh Bảo "ừ" một tiếng, vai run run.

Cố Trường Bình cũng tiến gần, chỉ cách một trượng, lặng lẽ nàng.

Đêm hè oi bức, ve sầu kêu râm ran, dế cũng chịu thua kém, thời gian trở nên khó cảm nhận, tựa như chỉ là một cái chớp mắt, cũng dài đằng đẵng khiến kinh hồn.

Cuối cùng, bước tới gần, thở rơi xuống trán nàng.

"Đau ?"

"Đau c.h.ế.t !"

"Để xem nào!"

Hắn cẩn thận vén mấy sợi tóc lòa xòa của nàng lên, từ từ tháo lớp băng trắng che vết thương, động tác nhẹ nhàng như sợ chạm vỡ thứ gì đó mong manh.

Không hề dấu hiệu báo , hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn dài.

Nàng ấm ức c.ắ.n môi: “Cố Trường Bình, giờ mới đến, đau c.h.ế.t đây !"

Giọng điệu là đang nũng.

Là giọng điệu mà ngoài bao giờ thể , càng thể tưởng tượng .

Cố Trường Bình cúi đầu thổi nhẹ vết thương mấy cái, cẩn thận băng bó như cũ, đó dang tay ôm nàng lòng.

Mềm mại như ngọc, cảm thấy chân thực chút nào.

Bàn tay dọc theo sống lưng nàng mà vuốt lên đến tận chiếc cổ mảnh mai, mới hài lòng mà thở phào một .

Có quá nhiều điều , quá nhiều câu hỏi, cuối cùng chỉ bật một tiếng: “A Bảo !"

Tâm trạng cuộn trào trong lòng Tĩnh Bảo bỗng dưng tan biến dấu vết.

Tựa như bao đớn đau, bao giày vò, bao lo lắng thấp thỏm... đều là vì chờ đợi một tiếng gọi .

"A Bảo, chuyện của đều ."

Tĩnh Bảo hỏi những gì, chỉ hỏi: “Vậy nên, tới cướp dâu ?"

Cố Trường Bình: “Ban đầu tính tới cứu , đến nơi mới phát hiện hóa cướp dâu."

Tĩnh Bảo lí nhí: “Thế... tính cướp kiểu gì?"

Cố Trường Bình dường như sẵn kế hoạch trong đầu: “Một là cướp công khai, hai là cướp âm thầm."

Tĩnh Bảo ngẩng cằm lên: “Nói thử xem."

Cố Trường Bình cúi đầu nàng, mỉm : “Cướp công khai là đường đường chính chính xông kinh thành."

Tĩnh Bảo: “Thế cướp âm thầm là ?"

Ánh mắt Cố Trường Bình sâu thẳm hơn vài phần: “Bây giờ theo luôn!"

Tĩnh Bảo im lặng lâu, thành thật : “Ta thích lén lút vụng trộm, là chúng cứ cướp công khai !"

Trong ánh mắt Cố Trường Bình thoáng xẹt qua sự tia đau đớn: “...Cướp công khai thì chắc lắm."

Tĩnh Bảo nghiêm túc hỏi: “Khả năng năm phần ?"

Cố Trường Bình cũng nghiêm túc trả lời: “Cũng chỉ năm phần thôi."

Tĩnh Bảo chui lòng nữa: “Thế là đủ ."

Giọng của nàng truyền đến từ lồng ngực, kèm theo đó là cảm giác đau nhói, cô gái ngốc chịu theo là vì trong lòng còn nhiều vướng bận.

"Ngốc quá!" khẽ khàng gọi.

Trong phòng trở nên tĩnh lặng, ánh nến rọi lên hai , như phủ một tầng sương mờ mịt.

"Chàng..."

"Nàng..."

Một ngẩng đầu, một cúi đầu, cùng lúc cất lời, cũng đồng thời nở nụ .

Ánh mắt Cố Trường Bình tràn đầy cưng chiều: “Nàng !"

Tĩnh Bảo: “Tính lúc nào ?"

Cố Trường Bình: “Sao nàng định ?"

Tĩnh Bảo: “Lẽ nào ?"

Cố Trường Bình khổ: “Học trò vặn vẹo từ bao giờ thế?"

Tĩnh Bảo bĩu môi: “Bây giờ là Cố Trường Bình, còn là Cố nữa."

Cố Trường Bình trầm mặc lâu, : “Gặp nàng xong là ."

Nghe , Tĩnh Bảo cũng hiểu, tám phần là tin nàng gặp chuyện nên vội vã buông hết việc mà chạy tới đây.

"Chiến sự sẽ kéo dài bao lâu nữa?" Nàng hỏi.

Cố Trường Bình suy nghĩ hồi lâu, mới mở miệng: “Nhanh thì ba tháng, chậm thì ba năm."

Tĩnh Bảo thở dài: “Ba năm, hai mươi lăm tuổi ."

Cố Trường Bình bỗng bật : “Vậy cố gắng tranh thủ xong trong ba tháng!"

Tĩnh Bảo lắc đầu: “Thôi, là cứ ba năm ?"

Cố Trường Bình sững : “Vì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-749-hoc-cach-van-veo-tien-sinh-giao.html.]

Tĩnh Bảo: “Ta thu dọn xác các sớm như ."

Chân thương của Cố Trường Bình đột nhiên đau nhói, buông một tay chống lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh để giữ vững thể.

Im lặng một lúc, nhẹ giọng : “Ta sẽ cố sống sót, cũng cố gắng giữ mạng đó cho nàng.”

Tĩnh Bảo giật , ánh mắt ngước lên, trong mắt lóe sáng: “Thật sự thể ?"

"Nói đúng là... chắc."

Chuyện nắm chắc, từng hứa bừa.

Tĩnh Bảo cũng thấy thất vọng, chỉ một câu “cố gắng” của thôi, đủ lắm .

Sợ buồn, Tĩnh Bảo đùa: “Chàng giữ mạng thì giữ ."

Câu , mang hai ý.

Cố Trường Bình chỉ bất lực: “Vậy thôi, chúng đường âm thầm !"

Tĩnh Bảo trừng mắt : “Đi con đường đó, đến nhà họ Tĩnh, chỉ tính hai học trò của thôi là đủ xui xẻo ."

Cố Trường Bình khinh khỉnh: “Bọn họ liên quan gì tới ?"

Tĩnh Bảo chớp mắt một cái: “Cố Trường Bình, từ khi Bắc phủ, miệng lưỡi trở nên cứng rắn thật đấy!"

Ý ngoài lời là: tim thì vẫn mềm như cũ.

Bị nàng thấu, trong lòng Cố Trường Bình chỉ niềm vui.

Nàng hiểu .

Cũng chỉ nàng hiểu nắn!

"A Bảo, nàng cứ thích vặn vẹo thế hả?" giả vờ giận.

"Bởi vì hồi hành quá nhiều, phạt chữ, phạt chép sách, phạt quỳ... Giờ chỉ đòi chút công bằng thôi!"

Ánh mắt Cố Trường Bình bỗng sáng lên đầy ẩn ý: “Hay là... đổi cách khác để đòi ?"

Tĩnh Bảo: “Đổi thế nào?"

Môi lành lạnh chạm lên, mang theo sự dịu dàng đầy thương xót...

Trái tim Tĩnh Bảo tựa tiếng xướng của đào kép sân khấu, lúc lên cao, lúc trầm xuống, ngân nga mãi dứt...

Dù lưu luyến, dù đủ, Cố Trường Bình vẫn lý trí buông nàng .

"Ta đưa lão Kỷ đến , em mau sắp xếp để bắt mạch cho đại tỷ nàng."

Tĩnh Bảo giật : “Ông ..."

" chút bản lĩnh thật."

Cố Trường Bình lướt qua: “Qua giờ Tý chúng sẽ xuất phát, còn nhiều thời gian."

Tĩnh Bảo vội : “Đại tỷ đang ở hầu phủ, đón tỷ ngay."

Cố Trường Bình nghĩ một lúc: “Vậy phiền toái. Nàng dẫn lão Kỷ thẳng đến đó là , đừng lo, phía nam chẳng ai nhận ."

Tĩnh Bảo: “Thế còn ?"

Cố Trường Bình: “Ta còn gặp một ."

Tĩnh Bảo: “Ai?"

Cố Trường Bình: “Thịnh Nhị!"

Tĩnh Bảo còn chần chừ: “Vậy..."

Cố Trường Bình chạm môi lên trán nàng: “Yên tâm, còn để nàng thêm ‘đòi ’ nữa thì mới nỡ !"

"..."

Đôi mắt Tĩnh Bảo ánh nến long lanh như nước.

Người , chẳng lẽ là con giun trong bụng nàng ?

...

Xe ngựa từ cổng phụ ngoài, do chính A Nghiễn đ.á.n.h xe.

Bên trong, lão Kỷ trừng trừng cô gái mặt, nhưng trong lòng thì đang rủa một kẻ khác.

Tên khốn Cố Trường Bình!

Tự tình tứ với , ném cho một tên nhóc con tên là A Nghiễn gì đó, mặt lạnh như tiền, ba cái bạt tai cũng chẳng nặn nổi một tiếng, là hạng ?

"Thần y, gì ông ..."

Tĩnh Bảo nghi hoặc ông: “Sao ông cứ chằm chằm thế?"

Lão Kỷ đảo mắt, liếc qua đôi môi sưng nhẹ của Tĩnh Bảo, cố tình hừ một tiếng: “Một cô gái đính hôn thì nên giữ gìn lễ hạnh, gian díu tư tình... là dìm xuống ao đó!"

Nói xong, mặt ông lộ vẻ khoái chí.

Mau!

Khóc cho ông đây xem cái nào!

Chưa kịp đợi nước mắt, thấy nàng nhạt một cái.

"Thần y, đàn ông các thì tam thê tứ , ôm trái ôm , còn bọn là phụ nữ thì tìm một tên mặt trắng* ?"

* Từ gốc là tiểu bạch kiểm dùng để chỉ đàn ông ngoại hình trắng trẻo, trai, ăn diện bảnh bao nhưng cho là “dựa ” phụ nữ, bản lĩnh, sống dựa khác, đặc biệt là sống dựa phụ nữ.

"..."

Mắt lão Kỷ suýt nữa thì trợn rớt ngoài.

Nàng, nàng, nàng... dám gọi họ Cố là... tên mặt trắng ?

 

Loading...