Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 748: Không giống cha ngươi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:44
Lượt xem: 151
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ phủ, đèn lồng trắng treo cao.
Từ Thanh Sơn đến cổng sân, nha tin lập tức đón.
“Quốc công gia?”
“Mẹ nghỉ ?”
“Lão phu nhân đoán sẽ đến, nên vẫn nghỉ ạ.”
“Bữa tối ăn gì ?”
“Một bát cháo gạo tẻ, kèm hai món rau nhạt.”
“Thanh đạm quá, bảo phòng bếp thêm vài món đưa tới.”
“Dạ!”
Chữ Dung đang cúi đầu bàn, thấy tiếng bước chân của con trai, cũng chẳng ngẩng đầu lên: “Con đợi một lát, còn mấy chữ nữa là xong.”
“Mẹ đang gì ?”
“Chép kinh Kim Cang.”
“Chép cái đó gì ạ?”
“Rảnh rỗi luyện chữ thôi.”
Chữ Dung xong nét cuối, thổi nhẹ lên cuộn kinh, cầm lên: “Lại đây xem nào, ?”
“Rất ạ!”
Được khen, Chữ Dung vui vẻ bật : “Yến tiệc trong cung, ăn ngon ?”
Từ Thanh Sơn nhíu mày: “Chưa ăn no, bụng vẫn còn đói.”
Lời dứt, nha xách hộp đồ ăn đêm bước : “Lão phu nhân sớm đoán , nên bảo nô tỳ chuẩn sẵn chút đồ ăn khuya.”
“Mau mang đây!” Từ Thanh Sơn khoanh chân lên giường gỗ bên cạnh.
Bữa ăn khuya đơn giản: một bát mì, một đĩa thịt cua trộn măng non, một đĩa dưa chuột muối chua ngọt, mì hai quả trứng ốp la chiên vàng ruộm.
Chữ Dung bên con trai ăn, : “Người mỹ sắc thể bữa, đến lượt con chẳng thấy gì nhỉ?”
Từ Thanh Sơn ngẩng đầu, mất một lúc mới phản ứng hàm ý trong câu , mặt thoáng đỏ lên: “Người đông quá, con dám nhiều.”
“Thật chẳng giống cha con chút nào!” Chữ Dung dùng ngón tay điểm lên trán : “Lần đầu tiên cha con gặp , ánh mắt dán chặt rời. Có bên cạnh nhắc nhở đừng chằm chằm con gái nhà , hợp lễ nghi, còn trơ tráo , ‘ đang vợ tương lai của , cần gì lễ nghi?’”
Từ Thanh Sơn bật : “Cha con cũng lúc mặt dày thế !”
“Nói chuyện kiểu gì , chẳng gì cả!” Chữ Dung trừng mắt con, cũng bật : “Quả thật mặt dày, rõ ràng sách mấy năm, nhưng đôi lúc phát bệnh lên là cái vẻ lêu lổng chịu nổi.”
Từ Thanh Sơn : “ chẳng thích nhất là cái vẻ lêu lổng đó của ông ?”
Chữ Dung lắc đầu: “Lúc trẻ hiểu chuyện, nếu thể đầu thai , nhất định sẽ lấy như thế nữa.”
Từ Thanh Sơn ngạc nhiên: “Sao ạ?”
“Mệt mỏi!”
Từ Thanh Sơn run lên, cố gắng : “Mệt chỗ nào?”
“Mệt trong lòng.”
Chữ Dung dậy vỗ vai con trai: “Con cứ ăn từ từ, tranh thủ cho con một bộ đồ lót, nhớ bảo Mạch Tử cất rương.”
Bất chợt, Từ Thanh Sơn như mất hết sức lực, mì miệng cũng như nhai sáp.
Hắn đặt đũa xuống, bước theo ngoài, sắp tới cửa, định vén rèm thì chợt bên trong vọng một tiếng thở dài thật dài.
Bước chân khựng , bàn tay đang vén rèm cũng chầm chậm buông xuống.
Một lát , Chữ Dung cầm bộ áo quần bước : “Khi nào con xuất phát?”
Từ Thanh Sơn ăn nốt miếng mì cuối cùng, lau miệng trả lời: “Giờ Tý ba khắc sẽ rời phủ, đại quân chắc sẽ xuất phát khi trời sáng.”
Chữ Dung: “Mẹ dậy nổi sớm thế, tiễn con .”
Từ Thanh Sơn: “Không cần tiễn, con nhất định sẽ trở về bình an.”
Chữ Dung: “Nhớ kỹ lời con đấy.”
“Con nhớ mà, bao giờ quên!”
Từ Thanh Sơn nhận lấy áo quần, vuốt nhẹ trong tay: “Bây giờ vẫn còn khỏe, tiễn con một đoạn .”
Chữ Dung: “Được, nào, con trai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-748-khong-giong-cha-nguoi.html.]
Từ Thanh Sơn đưa tay : “Con đỡ .”
“Bỏ tay !” Chữ Dung gạt tay : “Mẹ mới hơn bốn mươi, cần gì đỡ!”
Từ Thanh Sơn lập tức ôm chầm lấy bà: “Trời tối như mực thế , nhỡ ngã thì !”
Hai con dần dần rời xa trong ánh đèn lờ mờ, nha bóng lưng họ, vội mặt lau nước mắt.
Đi nửa khắc, Chữ Dung đẩy vai con: “Thôi, tiễn đến đây là .”
Từ Thanh Sơn đưa bộ áo quần cho Mạch Tử, vén áo định quỳ xuống, Chữ Dung đỡ lấy.
“Mẹ con cần mấy lễ nghi hư danh.”
Bà bằng ánh mắt dịu dàng: “Con bình an trở về là .”
“Mẹ?”
“Đi !”
Từ Thanh Sơn cố nén lệ, giọng nghèn nghẹn: “Con đây, giữ gìn sức khỏe!”
Dứt lời, xoay bước thật nhanh.
Đến khúc ngoặt nơi đường lát đá xanh, rốt cuộc kìm , lặng lẽ ngoái đầu chỉ thấy Chữ Dung vẫn yên đó, dõi mắt theo .
Bất động như tượng.
...
“A Man, mau cởi tóc , tháo bộ áo quần luôn.”
“Gia thấy mặc thoải mái ?”
“Khó chịu!”
Không chỉ là khó chịu, mà là cực kỳ bức bối, giống như vô con kiến bò khắp thể, tay chân chẳng đặt ở .
Tĩnh Bảo khổ: “Những điều Hoàng hậu lo nghĩ, hóa đều đúng cả.”
Nhắc đến chuyện , A Man tức đầy bụng: “Gia , cái nàng tên Vãn Phong lập tức với nô tỳ.”
“Nói gì?”
“A Man tỷ tỷ, cho thẳng, bây giờ Thất gia trở nữ, thể gọi là gia nữa, ngoài , cũng khiến tướng quân khó xử.”
A Man bắt chước giọng điệu của Vãn Phong lập tức lạnh mặt: “Nô tỳ thầm nghĩ, bà đây gọi gì thì kệ , mắc mớ gì đến ngươi!”
“Trong căn phòng , bọn họ quản nổi; nhưng khỏi căn phòng , thật sự để họ quản.”
A Man khựng , hồi lâu mới cúi đầu đáp nhỏ: “Vâng...”
“Tĩnh Bảo.” nàng thở dài: “Trên đời , mấy ai sống theo ý !”
Nàng tỏ vẻ mệt mỏi: “Ta nghỉ một lát, đến giờ Tý gọi dậy, tiễn .”
“Vâng.”
Trong phòng dần trở nên yên ắng.
Tĩnh Bảo lặng gương trang điểm, trong lòng chỉ thở dài.
Hôm đó rượu đổ tràn, Từ Thanh Sơn bèn ném luôn chén ngọc trắng, nhặt bình rượu đất, ngửa cổ uống cạn.
Sau đó, lau miệng, ánh mắt lượt lướt qua Tiền Tam Nhất, đến mỹ nhân, cuối cùng dừng khuôn mặt nàng, cất lời: “Ở chùa Tây Sơn một ngọn đèn trường minh, là do nhà họ Từ cúng dường. Mỗi tháng đều đích mang bạc đến cho lão hòa thượng, tĩnh tọa ngọn đèn đó một canh giờ.
Ngọn đèn , từ thời cụ tổ của thắp, truyền đến nay mấy đời . Các bây giờ ngọn đèn ghi tên ai ?
Tên , Từ Thanh Sơn.
Người là cha .
Người c.h.ế.t, đèn tắt.
Theo lời tổ phụ , đó là truyền thừa, là gia quy.
Quy củ của họ Từ là trung hiếu vẹn , giữ , bằng , sẽ với bao đời tổ tiên cúng đèn .
Đó là vinh quang lớn nhất của một mang họ Từ, cũng là định mệnh. Con thể chống mệnh, bởi đó là do trời định!”
Tĩnh Bảo khuôn mặt trong gương đồng, lặng lẽ lẩm bẩm: “Thật sự là do trời ? Vậy trời sắp xếp gì cho bản ?”
Một giọng trầm thấp vang lên từ ngoài cửa sổ: “Trời sắp xếp gì cho thì ; nhưng trời sắp xếp cho một Thám hoalang!”
Tim Tĩnh Bảo “thịch” một cái, sắc mặt lập tức đổi.