Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 747: Lòng ta cũng chết rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:43
Lượt xem: 173
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Lý Tòng Hậu sắc như đuốc Tĩnh Bảo.
Bữa tiệc vốn dĩ định tổ chức, là Hoàng hậu đề nghị mở tiệc tiễn tướng quân lên đường. Trong lòng cũng mơ hồ tò mò thử dáng vẻ nữ trang của Tĩnh Văn Nhược, vì thế mới đổi ý định phút chót.
Không ngờ, gặp , dung mạo khiến kinh ngạc, lời khiến kinh ngạc, sự gan càng khiến kinh ngạc hơn.
Thì !
Trên đời thật sự những nữ tử thua kém nam nhân ở bất kỳ phương diện nào!
Hắn dậy, nâng chén rượu, giọng vang dội: “Chén rượu cuối cùng , trẫm kính đại tướng quân.”
Từ phía , Từ Thanh Sơn vội rót đầy chén rượu, một gối quỳ xuống đất.
“Trẫm lời gì dặn dò, chỉ mong tướng quân phụ kỳ vọng của tổ phụ, cha và nhị thúc nơi suối vàng.”
Từ Thanh Sơn cảm xúc dâng trào, ánh mắt kiên định: “Hoàng thượng, thần nhất định phụ lòng mong đợi, quyết giữ giang sơn Đại Tần đến cùng!”
Tốt lắm!
Cao Triều lặng lẽ huých cùi chỏ tay Tiền Tam Nhất.
Mấy câu hùng hồn nãy của Tĩnh Thất, cuối cùng vẫn bằng một câu đơn giản của Hoàng đế, gừng càng già càng cay, quả sai!
...
Bữa tiệc tối nhanh nhất trong lịch sử Đại Tần chỉ kéo dài một khắc là kết thúc.
Hoàng đế vẫn giữ Từ Thanh Sơn và Vương Tử Trừng dặn dò mấy câu mới để họ rời .
Từ Thanh Sơn bước khỏi cửa cung, ngẩng đầu lên thì lập tức sững ...
Dưới ánh đèn cung, ba đang đó. Tuy ánh mắt ba giống , nhưng đều toát lên vẻ lo lắng tự nhiên, thể che giấu.
Là đang đợi ?
Giọng Từ Thanh Sơn phần lạnh lùng: “Có chuyện gì?”
Cao Triều mắng to: “Đừng chuyện quan cách với ông đây, tiếng !”
Tiền Tam Nhất khoanh tay ngực: “Chờ ngươi. Hỏi ngươi một chuyện.”
Tĩnh Bảo nheo mắt : “Bọn định lén đến Quốc Tử Giám nướng thịt, ngươi ?”
Cao Triều: “Đồ ăn chuẩn cả .”
Tiền Tam Nhất: “Ngươi đừng quan càng lớn gan càng nhỏ đấy nhé!”
Tĩnh Bảo: “Hồi kẻ bí mật của Thất gia, Tiền Tam Nhất, đó thế nào ?”
Tiền Tam Nhất hiệu cắt ngang cổ .
Cao Triều: “Thật đáng tiếc!”
Tiền Tam Nhất: “Tiếc gì chứ? Biết bí mật , còn sống bao lâu?”
Máu, sôi lên;
Tim, đau nhói;
Có thứ gì đó từ sâu trong lòng cuồn cuộn trào lên, cùng lúc xông thẳng lên khóe mắt, như tìm lối thoát.
Từ Thanh Sơn siết chặt nắm tay, mười ngón tay trắng bệch, cố ngăn dòng cảm xúc vỡ òa .
Đây là mấy lời mà năm đó bọn họ ép “ẻo lả” nướng thịt, ở rừng bia từng , từng chữ sai một chữ.
Cũng chính đó, “ẻo lả” và Uông Tần Sinh chính thức gia nhập, ba thành năm .
Một lúc lâu ...
Từ Thanh Sơn nghiêm giọng hỏi từng chữ: “Trên đời kẻ ép lương thiện thành kỹ nữ, kẻ ép lên Lương Sơn, nhưng ai ép ăn thịt ?”
Tĩnh Bảo , đáp từng chữ: “Nghe thấy thì coi như phần.”
...
Tiền Tam Nhất: “Mỹ nhân, tiền hối lộ vẫn là ngươi lo đấy!”
Tĩnh Bảo: “Quy củ cũ, Thanh Sơn xách đồ, Tam Nhất xách rượu.”
Tiền Tam Nhất: “Tĩnh Thất, tại ngươi gì thế?”
Tĩnh Bảo: “Dựa việc hiện giờ là vị hôn thê của tướng quân!”
Từ Thanh Sơn: “..."
...
Tiền Tam Nhất: “Vẫn đến rừng bia chứ?”
Cao Triều: “Tất nhiên là rừng bia! Thanh Sơn nhóm lửa, Tam Nhất dựng bếp nướng, chịu trách nhiệm phết dầu, Tĩnh Thất rót rượu.”
Tĩnh Bảo: “Từ Thanh Sơn, ngươi chậm thế gì, mau lên !”
Từ Thanh Sơn: “..."
...
Tiền Tam Nhất: “Dù giờ tướng quân che chở, vẫn quyết định trèo tường.”
Cao Triều: “Nướng thịt mà trèo tường thì còn gì là nướng thịt nữa!”
Tĩnh Bảo: “Ta trèo nổi, ai đỡ đây?”
Tiền Tam Nhất, Cao Triều đồng thanh: “Từ Thanh Sơn!”
Từ Thanh Sơn: “..."
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-747-long-ta-cung-chet-roi.html.]
Tiền Tam Nhất: “Mẹ nó, hình như tường cao hơn , nhớ năm xưa cao thế!”
Cao Triều: “Bớt nhảm, xem trèo ?”
Tĩnh Bảo: “Từ Thanh Sơn, ngươi trèo qua dò đường .”
Từ Thanh Sơn: “..."
...
Cao Triều: “Này, gác cổng vẫn là kìa!”
Tiền Tam Nhất: “Lấy bạc !”
Tĩnh Bảo: “Cho hai mươi lượng, nhỡ thành quả phụ thì khó tìm đủ lắm!”
Từ Thanh Sơn: “..."
...
Trước rừng bia.
Từ Thanh Sơn nhóm lửa, Tiền Tam Nhất dựng bếp nướng, Cao mỹ nhân dùng d.a.o rạch thịt thỏ, thịt gà, phết dầu lên .
Tĩnh Bảo xổm một bên như chim cút, chống cằm , chẳng còn chút dáng vẻ nữ nhi thùy mị: “Mỹ nhân, ngươi mang chén rượu từ ngọc trắng ?”
Cao Triều: “Tất nhiên !”
Tĩnh Bảo: “Ta luôn thắc mắc, dùng chén ngọc trắng, dùng chén vàng chẳng hơn ?”
Cao Triều: “Sao? Muốn giấu riêng một cái đem bán ?”
Tĩnh Bảo: “Trả lời đúng đó.”
Tiền Tam Nhất: “Ngươi nhiều tiền như còn cần tiền gì nữa?”
Tĩnh Bảo: “Làm quả phụ mà, đàn ông bên cạnh thì tích lũy bạc nhiều chút chứ!”
Từ Thanh Sơn: “..."
...
Rượu rót;
Thịt nướng;
Ngọn lửa cháy xèo xèo, mùi thơm lan tỏa.
Tĩnh Bảo gắp một miếng cho miệng, nóng đến nhe răng trợn mắt: “Mau nếm thử ! Vẫn là mùi vị xưa, ngon thật đấy!”
Cao Triều: “Để thử!”
Tiền Tam Nhất: “Nghe mà chảy nước miếng!”
Từ Thanh Sơn: “..."
Tĩnh Bảo: “Từ Thanh Sơn, ngươi im lặng từ nãy đến giờ là ý gì?”
Cao Triều: “Phải chăng tướng quân thì ai cũng giả vờ trầm lặng một chút hả?”
Tiền Tam Nhất: “Ta ghét nhất loại đàn ông ngoài lạnh trong nóng như ngươi, cút xa ông đây một chút!”
Từ Thanh Sơn lặng lẽ liếc ba một cái, cúi đầu uống rượu. Chén ngọc trắng vặn che ánh nước thoáng hiện trong mắt .
Đời , vỏn vẹn mấy năm ngắn ngủi.
Thời gian vui vẻ hạnh phúc nhất của từng rời khỏi Quốc Tử Giám, từng rời khỏi mấy .
Họ hết đến khác đưa tay kéo , nghĩ đủ cách lôi , nhưng...
họ Từ mà!
“Từ Thanh Sơn!” Cao Triều hít sâu một , : “Ta là bụng giấu chuyện, ngươi thích thì , thích thì coi như đ.á.n.h rắm.”
Từ Thanh Sơn thu bộ biểu cảm, .
“Trước chúng xem kịch ở Tầm Phương Các, sân khấu đóng vai tướng quân, đóng vai tiểu nhân, kịch thì đóng vai tiểu nhân đúng ?”
Cao Triều ngừng một chút: “Tâm nguyện của tiểu nhân là đừng quá cố chấp, giữ cái mạng mới là quan trọng nhất.”
“Ngươi xong ?” Tiền Tam Nhất hỏi.
“Xong .”
“Vậy đến lượt .”
Tiền Tam Nhất hắng giọng, mở miệng một lúc, cuối cùng nổi một câu.
“Thôi . Kẻ bất trung, bất hiếu, bất kính, bất sợ như cũng chẳng cản ngươi, cũng chẳng mặt mũi mà cản. Đao kiếm vô tình, , tự lo cho .”
Tiền Tam Nhất tự rót một chén, ngửa cổ uống cạn, mắt đỏ hoe, thêm gì nữa.
Từ Thanh Sơn sang Tĩnh Bảo: “Ẻo lả, nàng lời gì ?”
“Ngươi giở trò với , giận, nhưng sẽ giận mãi, vì ngươi là Từ Thanh Sơn, thì oán hận để qua đêm.”
Khóe môi Tĩnh Bảo cong lên thành một nụ đẽ.
“Mấy lời là lời thật lòng của Thất gia; còn vài câu là lời thật lòng của Lục cô nương Tĩnh phủ, mong ngươi cũng luôn.”
Nàng hạ giọng, nhẹ nhàng như gió.
“Nếu ngươi c.h.ế.t , thế gian sẽ còn ai gọi là ‘ẻo lả’ nữa. Ta sẽ ngừng nhớ từng chút những gì và ngươi từng trải qua, lặp lặp hồi ức ngươi đối xử với . Từ đó, trong lòng sẽ mãi vướng mắc, cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.
Nếu ngươi c.h.ế.t ... thì, lòng cũng c.h.ế.t theo.”
Từ Thanh Sơn giật , chén rượu trong tay rơi đổ đầy đất.