Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 746: Nương nương nói sai rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:42
Lượt xem: 181

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn trong Bảo Hợp điện sáng rực, sáng như ban ngày.

Hoàng đế và Hoàng hậu ở vị trí chủ tọa, văn võ bá quan cùng hoàng quốc thích chia hai bên.

"Lục tiểu thư Tĩnh phủ đến.”

"Thiếu gia phủ Trưởng công chúa đến: “

"Công tử phủ Tiền Thị lang đến: “

Mọi tiếng , chỉ thấy hai nam tử tuấn tú, vây quanh một nữ tử chầm chậm bước .

Nữ tử mặc một chiếc áo ngắn màu ngọc pha trắng, váy dài vẽ họa tiết u nhã. Trên đầu hề đeo một món trang sức nào, trán còn dán một mảnh lụa trắng, là giản dị cũng đúng, là nhạt nhòa mới .

lúc đó, một luồng ánh sáng lướt qua gương mặt nàng, chỉ trong thoáng chốc, gương mặt tưởng như nhạt nhòa khiến bao trong điện suýt chút nữa nghẹn thở.

Người hai loại: một là bề ngoài, hai là từ cốt cách.

Đẹp bề ngoài, thoáng qua thì kinh diễm nhưng kỹ thấy bình thường;

Đẹp từ cốt cách, thoạt gì đặc biệt, nhưng càng càng thấy kinh ngạc.

Trong khoảnh khắc , đại điện rộng lớn bỗng im phăng phắc.

Phía , Tiền Tam Nhất nhếch khinh miệt: Ngây chứ gì, ngay các ngươi thể nào cũng ngây cho xem.

Phía bên , Cao Triều bĩu môi khinh bỉ: So với khuôn mặt như hoa như ngọc của vẫn còn kém một chút.

Hai đều vô thức gạt cảnh tượng nửa canh giờ , khi họ thấy Tĩnh Bảo bước từ phòng, miệng há thành hình tròn, mãi vẫn khép nổi.

Còn Từ Thanh Sơn ?

Ngồi ở ?

Phải xem thử phản ứng của tên nhóc !

Ngũ quan của Từ Thanh Sơn biến đổi gì, nhưng ánh mắt thì rõ ràng cứng đờ.

Hắn nhớ nhiều năm , khi phụng mệnh tổ phụ đến chùa dâng dầu hương, đang cưỡi ngựa giữa đường thì từ xa thấy một một ngựa lao thẳng về phía .

Ngựa trông vẻ hoảng loạn, nghĩ cưỡi e rằng sắp ngã.

Ý nghĩ lóe lên thì...

Không chút nghĩ ngợi, lập tức tung , dang tay đón lấy.

Người đó rơi lòng , nhẹ bẫng, ánh mắt sáng rực, cử chỉ ... "nữ tính".

Cảnh tượng hoang đường như một giấc mơ.

Mà giấc mơ theo suốt những năm qua. Đến tận giờ phút , mới hiểu thì tâm niệm xa của dành cho nàng, bắt đầu từ khoảnh khắc .

Yết hầu Từ Thanh Sơn trượt lên xuống mấy , thu ánh .

"Tĩnh cô nương, Cao công tử, Tiền Công tử, mời bên !"

Tiểu thái giám dẫn ba chỗ, chỗ của Tĩnh Bảo khéo đối diện với Từ Thanh Sơn, chỉ cần ngẩng đầu lên là thể rõ nét mặt của .

Tấm lòng quan tâm của bệ hạ...

Hừ, thật cảm động trời đất!

"Hoàng thượng!" Vương Hoàng hậu : “Hôm nay thần thật sự mở rộng tầm mắt. Hóa thiên hạ dung mạo tuyệt mỹ đến , quả nhiên là sông nước Giang Nam nuôi . Tướng quân thật con mắt tinh tường."

Lý Tòng Hậu giấu vẻ kinh ngạc, mỉm liếc Từ Thanh Sơn, thấy cúi mắt, lưng thẳng tắp, gương mặt đầy vẻ ngượng nghịu, bèn : “Không trêu Tướng quân nữa, Vương Trung."

Vương Trung Hoàng đế gọi, vội bước lên một bước, phất trần: “Ban tiệc!"

Rượu rót, món dâng, âm nhạc vang lên...

Tĩnh Bảo vẫn giữ vẻ thản nhiên như , lặng lẽ uống mặt.

Cao Triều và Tiền Tam Nhất cùng bàn, cứ chốc chốc liếc Tĩnh Bảo, liếc về phía đối diện Từ Thanh Sơn, vẻ mặt đầy lo lắng.

Tiệc e rằng chẳng lành. Trọng tâm vẫn tới.

Quả nhiên.

Vương Hoàng hậu đặt chén rượu xuống, mỉm : “Bây giờ Tĩnh cô nương khôi phục phận nữ nhi, mấy lời bổn cung dặn dò."

Tĩnh Bảo dậy, cung kính: “Xin nương nương cứ !"

"Chuyện cũ cần nhắc , nay ngươi thể bình an ở đây, là nhờ Tướng quân. Ngày mai Tướng quân sẽ chiến trường, nhớ nhung nhất là ngươi."

Giọng Hoàng hậu dần trầm xuống: “Về thể như nữa, việc sống đúng bổn phận. Ngoan ngoãn ở trong phủ, ăn chay, tụng kinh, cầu xin Phật tổ phù hộ Tướng quân khải trở về."

Không phù hộ Tướng quân trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-746-nuong-nuong-noi-sai-roi.html.]

Mà là phù hộ cho ngôi vị Hoàng hậu của vẫn còn yên đó mới đúng!

Tĩnh Bảo mỉm : “Tạ ơn nương nương chỉ dạy. Đợi mai Tướng quân trận, dân nữ sẽ đóng cửa tiếp khách, sáng tối cầu phúc cho Tướng quân. Nếu chỗ nào đúng, hai cung nữ mà nương nương ban cho ở bên nhắc nhở."

Vừa dứt lời, Từ Thanh Sơn đột nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên chút kinh ngạc.

Tĩnh Bảo bắt gặp ánh , nhẹ nhàng mỉm với : “Ta vốn lo từng học qua quy củ của nữ nhân trong nội phủ, Tướng phủ gánh nổi trọng trách chủ mẫu, chê .

Nương nương phái đến dạy dỗ, quả là lo giúp điều lo, nghĩ giúp điều nghĩ. Vinh dự là nhờ ơn Tướng quân, dân nữ xin đa tạ Tướng quân, càng cảm tạ ân đức to lớn của nương nương."

Những lời , ngoài thì vô cùng hài lòng. Chỉ Cao Triều và Tiền Tam Nhất là , lời lẽ đầy ẩn ý, từng câu từng chữ như mũi d.a.o đ.â.m Từ Thanh Sơn.

Mấy họ xưa nay gọi là "ẻo lả", “mỹ nhân", “thằng khốn", “thằng ch.ó c.h.ế.t"...

Chưa bao giờ từng gọi một tiếng "Tướng quân"?

Chưa bào giờ câu "đa tạ ơn đức to lớn của Tướng quân"?

Mặt Từ Thanh Sơn tái , nghiến răng một lời.

" nương nương một câu sai ."

Bị chỉ sai sót mặt bao , Hoàng hậu sững , sắc mặt đổi.

"Ta nên là quan trọng nhất với Tướng quân. Người quan trọng nhất với góa sinh , là nhà họ Từ nuôi nấng trưởng thành, là Hoàng thượng đặt hết niềm tin nơi , và là mười vạn binh sĩ nguyện cùng sinh tử."

Tĩnh Bảo nâng chén , về phía Từ Thanh Sơn, nở nụ dịu dàng: “Trên thương tích, thể uống rượu. Chén , chúc Tướng quân bình an trở về."

Quả hổ là Thám hoa lang!

Nhìn kìa!

Khéo ăn khéo , suy nghĩ rõ ràng, ứng biến lanh lợi, khí độ hiên ngang... đến mức Hoàng hậu luôn khéo léo trong cư xử cũng nàng lấn lướt.

Khách khứa trong điện vội vã nâng chén theo: “Chúc Tướng quân khải trở về!"

"Chúc Tướng quân khải trở về!"

"Chúc Tướng quân khải trở về!"

Từ Thanh Sơn Tĩnh Bảo lâu, trong mắt tức giận, chỉ vẻ kinh ngạc sâu sắc.

Đây là "ẻo lả" của .

Bề ngoài mềm yếu, hèn nhát, như ngọn cỏ bên tường, nhưng tất cả gai nhọn đều giấu bên trong.

Lời đ.â.m trúng tim , đáp trả Hoàng hậu, nhắc nhở đầy thâm sâu: "Mẹ ngươi còn sống, đừng để bà tiễn con trận mà về."

Đó là đại bất hiếu!

Từ Thanh Sơn dậy, kính Hoàng đế và Hoàng hậu, kính các vị khách, cuối cùng mới kính Tĩnh Bảo một chén.

Uống cạn.

Do uống gấp nên bên khóe môi còn vương vài giọt rượu, Tĩnh Bảo gần, thấy rõ, trong lòng chẳng bỗng thấy chua xót.

Đêm cuối cùng, lẽ nên ở bên , bên , lượt từ biệt...

Vậy mà ép tới đây diễn trò.

nơi đây mấy ai thật lòng lo lắng sống c.h.ế.t của ?

Tĩnh Bảo dứt khoát uống cạn , thẳng thắn : “Hoàng thượng, dân nữ xin một câu phần mạo phạm: mai Tướng quân trận, cuộc chiến liên quan đến sống c.h.ế.t, liên quan đến vận mệnh Đại Tần, tiệc tiễn biệt chi bằng giải tán sớm, để Tướng quân nghỉ ngơi, chuẩn kỹ càng thì hơn."

Khách khứa lúc nãy còn xuýt xoa khen ngợi trí tuệ của Thám hoa lang, giờ thì đồng loạt biến sắc.

Nàng quá to gan!

Mới uống một vòng đòi giải tán?

Hơn nữa, Hoàng đế còn gì mà dám tự ý đề xuất, đúng là bất kính!

"Hoàng thượng, lời của Tĩnh cô nương đúng!" Tô Thái phó gật đầu : “Đại chiến cận kề, nên quá chén. Tướng quân còn xuất phát từ tờ mờ sáng, hôm khác chờ ngày khải trở về, uống bao nhiêu chẳng ."

Hử?

Sao cả Tô Thái phó cũng về phía cô nương ?

Tô Thái phó cảm nhận ánh mắt xung quanh, chẳng buồn giải thích, chỉ nhếch môi nhạt.

, phò quân vương, chẳng ích cho dân, chỉ mát ăn bát vàng.

Giờ quân Nam đối đầu với Lý Quân Tiện, với Cố Trường Bình, chỉ cần sơ sẩy một bước, trời Đại Tần sẽ đổi màu.

Vậy mà còn tâm trạng ăn uống linh đình !

Lý Tòng Hậu vẫn mở miệng, ánh mắt như bó đuốc, chăm chú Tĩnh Bảo.

 

Loading...