Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 745: Tiệc tiễn tướng quân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:41
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện là tự chuốc lấy ?

Câu trả lời là: !

Nếu khi ở Biên Sa, với Từ Thanh Sơn câu đó thì lẽ chuyện thành như bây giờ.

Ta hối hận ?

Câu trả lời là: Không.

Trận chiến của Từ Thanh Sơn đ.á.n.h và gọn ghẽ, nắm bắt lòng , thời cơ và mức độ vặn sai một ly.

Đây kiểu lấy trứng chọi đá một cách mù quáng, mà là dựa , chỗ trông cậy, mượn thế mà tiến, thuận thế mà .

Thanh kiếm mài phí, tay sắc bén chói mắt, thậm chí còn lôi lão cáo già Kỷ Cương xuống ngựa.

Điều duy nhất sai là báo cho Tĩnh Bảo một tiếng.

Con nhóc bề ngoài hòa nhã, nhưng trong lòng chủ kiến. Trước bao ánh mắt, lột sạch thể diện thì nàng sẽ đau.

Huống hồ còn kéo theo cả đôi tay của Tĩnh Nhược Tố chuyện .

Cố Trường Bình thầm thở dài trong lòng, xoay gọi: “Cửu Lương.”

“Có thuộc hạ!”

“Viết chi tiết hành động của Từ Thanh Sơn, gửi cho Hạo vương.”

“Gia định...”

“Ta nhắc nhở Thập Nhị, rằng Từ Thanh Sơn sớm còn là tên nhóc ngốc nghếch ngày xưa, thể xem thường .”

“Không chỉ là thể xem thường.” Lão Kỳ bĩu môi : “Nói về võ nghệ, thằng nhãi e rằng còn mạnh hơn cái tên què ngươi; về mưu lược, nó là tử ruột của ngươi đấy. Cố Trường Bình , hành vi tự tìm đường c.h.ế.t của ngươi, gọi là "nuôi hổ gây họa" đấy!”

Cố Trường Bình cũng thèm liếc mắt sang lão.

“Gia?”

Cố Dịch liếc xéo lão Kỳ một cái: “Giờ thế cuộc thế , chúng ? Sắp đ.á.n.h đến nơi , ở?”

“Ở , phát hiện thì Cố Trường Bình ngươi chỉ đường c.h.ế.t, mà còn là cái c.h.ế.t yên lành; phủi m.ô.n.g bỏ thì trong lòng ngươi sẽ thành vợ khác.”

Lão Kỳ bĩu môi, bóng gió: “Chậc chậc chậc, khó xử ghê!”

Cố Dịch hận thể lên bịt miệng lão . Mẹ kiếp, đúng là độc mồm độc miệng!

“Đã đặt cọc ba ngày , đừng phí của!”

Cố Trường Bình vỗ vai Cố Dịch, nhưng sang Đoạn Cửu Lương: “Cửu Lương, ngươi về tiếp tục theo dõi!”

“Vâng!”

“Lão Kỳ!”

Lúc , ánh mắt Cố Trường Bình mới liếc sang lão Kỳ.

“Năm xưa Thất gia từng nuôi một con vẹt, đó c.h.ế.t, Thất gia buồn quá, một bài văn tế cho nó. Ngươi ?”

“Gì?”

“Cầu chúc kiếp nó đầu thai , tiếng !”

Lão Kỳ: “...”

*

“Thất gia! Thất gia!”

A Nghiễn đẩy cửa bước : “Người trong cung đến , là Vương công công đích đến đó!”

Tĩnh Bảo đến Vương Trung, lòng lập tức trầm xuống.

Nếu chuyện quan trọng, cũng cần tự chạy một chuyến thế .

Cao Triều vội vàng nháy mắt với Tiền Tam Nhất: “Người quen, , cùng ngươi xem thử!”

“Đi !”

Tiền Tam Nhất cũng : “Ta cũng góp vui.”

Tĩnh Bảo cảm kích hai , cố gắng nặn một nụ , nhưng cuối cùng vẫn thất bại.

Trong hoa sảnh.

Vương công công đang uống , thấy ba từ xa đến, lúc mới dậy chỉnh trang áo quần.

Tĩnh Bảo bước , thấy phía còn một tiểu thái giám và hai cung nữ ăn mặc lộng lẫy, lông mày cau .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-745-tiec-tien-tuong-quan.html.]

Người đến gần, Vương công công lập tức hắng giọng: “Tĩnh Văn Nhược!”

“Có mặt!”

...

Vương công công đợi hồi lâu, thấy con nha đầu chẳng ý định quỳ xuống, bèn ho mạnh một tiếng.

Tiểu thái giám lưng lập tức cao giọng: “Hoàng thượng khẩu dụ, còn mau quỳ xuống!”

Tĩnh Bảo nghiến răng quỳ xuống.

Lúc Vương công công mới : “Truyền hôn thê của Định Quốc công, Tĩnh Văn Nhược nhập cung dự yến, tiễn tướng quân lên đường.”

“Tuân chỉ!”

Vương công công chỉ bộ áo quần trong tay tiểu thái giám: “Hoàng hậu nương nương lo rằng ngươi áo quần mặc, nên sai cung nữ của ti Thượng Y gấp một bộ. Còn hai vị ...”

Hai cung nữ bước tới, hành lễ với Tĩnh Bảo.

Vương công công tủm tỉm : “Nương nương cô nương từ nhỏ dạy dỗ như nam nhi, lời hành vi đều như đàn ông. Sau phủ Quốc công, e rằng chê . Vì nên chọn hai lanh lợi trong cung, một là để dạy cô nương quy củ, hai là để cô nương sai khiến.”

Tĩnh Bảo: “...”

“Còn ngây đó gì? Còn mau tạ ơn!”

Tĩnh Bảo liếc hai cung nữ , dõng dạc : “Tĩnh Văn Nhược, khấu tạ thánh ân!”

Vương công công gật đầu hài lòng, đó sang với Cao Triều và Tiền Tam Nhất: “Hoàng thượng lệnh cho hai các ngươi cũng tham dự yến tiệc.”

Nghĩ ngợi một lúc, dặn thêm một câu: “Buổi yến nhiều tham dự, hai các ngươi ăn nhớ giữ chừng mực, đừng mếch lòng Thánh thượng.”

Cao Triều liếc qua hai cung nữ, mà như : “Sao ban cho chúng một bộ đồ mới, để chúng cũng thể diện chút?”

“Phải đó!” Tiền Tam Nhất hừ một tiếng: “Thế chẳng thiên vị ? Dù bọn cũng là của tướng quân hai mươi năm nay!”

Vương công công tức đến trợn mắt, hừ một tiếng bỏ , thầm nhủ: Hai cái thằng nhãi gì chứ? Các ngươi giả nam trang, ban cái gì mà ban!

“Cô nương, nô tỳ đỡ nàng dậy.”

Tĩnh Bảo ngẩn , một lúc mới ý thức : cô nương .

“Không dám phiền hai !”

Nàng tự dậy, hỏi: “Dám hỏi hai tên họ là gì?”

Nàng cao hơn mỉm : “Nô tỳ tên Vãn Phong, mười tám tuổi!”

Cô thấp hơn : “Nô tỳ tên Tử Lan, mười sáu tuổi.”

“Không chỉ xinh mà tên cũng .” Tĩnh Bảo sang Cao Triều và Tiền Tam Nhất : “Ta thật đúng là phúc. A Man, đưa hai vị xuống nghỉ ngơi, giúp họ sắp xếp thỏa, tuyệt đối thất lễ.”

“Vâng, hai vị mời theo .”

Vừa lưng, A Man trợn mắt đến tận trời.

Hay cái đầu ngươi!

Tên gì mà Vãn Phong với Tử Lan?

Ghê tởm!

Trong hoa sảnh lập tức yên tĩnh trở .

Cao Triều bóng lưng hai cung nữ, nghi ngờ: “Nếu là để dạy quy củ, phái một bà v.ú già đến?”

Tiền Tam Nhất với vẻ mặt “ngươi đúng là ngốc”: “Phải là thiếu nữ trẻ mới mắt tướng quân , mới cơ hội tiến phòng, vài lời gối đầu chứ!”

Sắc mặt Cao Triều lập tức sa sầm, mắng: “Tướng quân còn xuất chinh, bên tính đến chuyện hậu viện ! Đám lo việc chính, mấy chuyện ch.ó má thế !”

“Ta còn nổi giận, ngươi nổi giận gì?”

Tĩnh Bảo lật xem bộ áo quần bàn, khóe miệng hiện lên nụ nhạt:

Tiền Tam Nhất rợn da gà vì nụ đó: “Tĩnh Thất, áo quần thật sự mặc ?”

“Không mặc thì khiến quý nhân lòng, khiến Hoàng hậu ban thưởng ? Chứng tỏ phận tướng quân phu nhân của oai phong bao!”

Tĩnh Bảo thu tay : “Đợi từ trong cung trở về, các cũng tạm thời về nhà . Tĩnh phủ còn là Tĩnh phủ nữa. Có chuyện gì, gặp ở lầu Ngoại Lâu!”

“Khoan !”

Tiền Tam Nhất : “Đã là tiệc tiễn tướng quân, chắc chắn tướng quân cũng tham dự, chúng nên hành xử thế nào?”

Cao Triều hỏi cũng ngẩn , sang Tĩnh Bảo: “Ngươi ?”

Tĩnh Bảo trầm ngâm hồi lâu: “Ta ...”

 

Loading...