Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 744: Đây là do ta tự chuốc lấy sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:40
Lượt xem: 170

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong thư phòng.

Ba vẫn giữ nguyên tư thế khi Từ Thanh Sơn rời . Chỉ mới trôi qua tới nửa khắc, dài dằng dặc như cả một đời .

Tiền Tam Nhất cuối cùng cũng lên tiếng: “Ta cảm thấy trải qua một giấc mơ, nhưng khi véo thử chính thì đau thật.”

Sắc mặt Cao Triều vẫn vô cùng khó coi, môi còn chút huyết sắc: “Hắn tính kế Tĩnh Thất, mà cả bọn cũng kéo đó.”

Tiền Tam Nhất thở dài: “Giờ nghĩ , lẽ danh hiệu Trạng nguyên của thực sự là do khác nhường cho.”

Ai nấy đều quá thông minh.

Chuyện là do Từ Thanh Sơn ?

Rõ ràng là thủ đoạn của Cố Trường Bình.

Vậy nên, tên nhóc đó ngày ở Quốc Tử Giám tuy vẻ phóng đãng tùy tiện, nhưng thực mỗi lời Cố Trường Bình , mỗi tiết học dạy, đều khắc sâu trong tâm trí!

“Mỹ nhân, Tam Nhất...” Tĩnh Bảo gọi một tiếng: “Ta hiểu rõ, thật kết quả như thế nhất. Ta thể đường đường chính , nhà họ Tĩnh bảo , đại tỷ cũng bình an.

Cố Trường Bình còn sống, thể theo , dựa công lao phò vua , tiền đồ sẽ chẳng kém ai; nếu Cố Trường Bình c.h.ế.t , vẫn là phu nhân của tướng quân bao nhiêu nữ nhân ngưỡng mộ điều đó. Thế nhưng...”

Tĩnh Bảo cụp hàng mi rậm rạp xuống: “Hắn nên hỏi một câu: bằng lòng ?”

Có bằng lòng để phận phơi bày thiên hạ?

Có bằng lòng về nữ nhi, sống yên phận trong khuê phòng?

Có bằng lòng giống như bao nữ nhân khác thế gian lấy chồng, sinh con, sống một đời bình thường ?

“Là vì là nữ tử ?” Tĩnh Bảo khổ: “Nên nhất định tìm một nam nhân để nương tựa, để họ che chở mặt ?

Về toán học, một cộng một thì bằng hai; nhưng tình cảm thì như thế. Thanh Sơn từng nghĩ đến: nếu Cố Trường Bình c.h.ế.t , còn thể bình an vô sự phu nhân của ?

Hắn gặp chuyện, thể coi như gì xảy , thản nhiên ở bên Cố Trường Bình ư?”

Tiền Tam Nhất và Cao Triều liếc , lời nào, nhưng trong lòng đáp án: đừng là Tĩnh Thất thể, ngay cả bọn họ cũng thể!

“Chuyện đến nước , gì cũng vô ích.” Cao Triều xoa huyệt thái dương đang giật liên hồi: “Tĩnh Thất, tuy Thanh Sơn chắc chắn bán ngươi, nhưng...”

Hắn đổi giọng: “Phòng quân tử bằng phòng kẻ tiểu nhân, từ giờ trở , mối quan hệ giữa ngươi và Cố Trường Bình giống như chúng chỉ là thầy trò, hơn kém. Tam Nhất?”

“Ngươi tưởng ngốc chắc?”

Tiền Tam Nhất : “Chuyện thể mất mạng đấy.”

Cao Triều đau lòng Tĩnh Bảo: “Giờ chỉ thể bước từng bước, đến đến đó, còn cách nào khác.”

Không còn cách nào khác ?

Trong lòng Tĩnh Bảo dâng lên một trận hoảng loạn!

*

Thành Bắc, khách điếm Duyệt Lai.

Có ba một già hai trẻ bước .

Lão già cởi mũ trùm đầu, lộ khuôn mặt đầy cao ngạo: “Cho hai gian thượng phòng nhất.”

“Khách quan định ở bao lâu ạ?”

Lão đầu thanh niên bên cạnh. Gã thanh niên tướng mạo cực kỳ bình thường, giữa đám đông cũng ai chú ý.

“Tiểu Bình tử, xem?”

Thanh niên nhoẻn miệng với chưởng quầy: “Ba ngày.”

“Tiền đặt cọc năm mươi lượng.” Thanh niên quanh một vòng, đưa bạc : “Chưởng quầy, khách điếm vắng thế?”

“Đừng nhắc nữa, chiến sự sắp bùng nổ , ai rỗi chạy đến kinh thành. Mà khách quan các vị từ tới?”

“Chúng từ phương Bắc đến!”

Thanh niên trả lời: “Cũng vì phía Bắc đang đ.á.n.h , nên mới về kinh tìm . Chỉ là chắc hoan nghênh , nên thuê khách điếm ở tạm vài ngày, đỡ mất mặt đôi bên.”

“Vừa khách quan là học thức.”

Chưởng quầy xách chìa khóa lên lầu: “Mời theo , phòng , nước nóng lúc nào cũng , chỉ cần gọi là mang lên. Cụ già, cẩn thận chân, cầu thang...”

“Ngươi mù , già chỗ nào?”

Chưởng quầy: “...”

“Chút cầu thang là gì? Dãy Trường Bạch ông đây còn bước thoăn thoắt!”

Chưởng quầy: “...”

“Này, vẻ mặt đó là ? Không tin hả?”

“Tin, tin, mù, mù!”

“Thừa nhận là mù thì !”

Lão già hất thanh niên qua một bên bước lên lầu rầm rầm. Thanh niên giữ vững , gượng với chưởng quầy: “Tính khí thất thường, mong ngài thông cảm.”

Chưởng quầy sững sờ.

Mặt thanh niên tuy bình thường, nhưng đôi mắt . Mới nãy một cái, đuôi mắt cong lên, cực kỳ thu hút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-744-day-la-do-ta-tu-chuoc-lay-sao.html.]

Ông vội vàng chỉ tay: “Không , là hai gian đó!”

“Đa tạ chưởng quầy, phiền mang lên ba thùng nước nóng.”

“Có ngay!”

Không chỉ đôi mắt , cách ăn còn lễ phép.

Chưởng quầy giao chìa khóa xong thì nhanh chóng xuống lầu. Đi nửa chừng cảm thấy yên tâm, ngẩng đầu lên, bèn sững .

Hình như chân của gã thanh niên linh hoạt cho lắm, tập tễnh.

Chậc, tiếc thật.

Cửa phòng khép .

Cố Trường Bình xuống ghế, xoa đầu gối dặn: “Tiểu Dịch, nghĩ cách tìm Đoạn Cửu Lương, bảo đến gặp .”

“Vâng!” Cố Dịch đưa hành lý qua: “Lão Kỳ, đến lúc châm cứu cho gia !”

“Ngươi thì bao giờ quên!” Lão Kỳ nhận lấy gói đồ, gắt gỏng: “Ta , cứ xông ngục cướp là xong, chi cho rắc rối!”

Cố Trường Bình để tâm, phất tay hiệu Cố Dịch mau : “Nhớ cẩn thận.”

Cố Dịch sờ lớp da mặt: “Gia yên tâm!”

Châm cứu xong, chưởng quầy mang nước nóng đến. Lão Kỳ và Cố Trường Bình mỗi tắm một lượt.

Vừa áo quần sạch sẽ xong, Cố Dịch .

Hắn cửa lập tức lao đến cửa sổ mở tung , miệng huýt nhẹ một tiếng.

Chốc lát , một bóng nhanh nhẹn chui từ cửa sổ. Vừa thấy ghế, bèn kích động quỳ xuống: “Gia!”

Cố Trường Bình đỡ Đoạn Cửu Lương dậy: “Đứng lên , tình hình thế nào?”

Sắc mặt Đoạn Cửu Lương phần khó coi. Hắn mím môi mở, mãi mới cất lời: “Gia, Thất gia thả khỏi ngục... hơn nữa, nàng Hoàng đế ban hôn cho Từ Thanh Sơn.”

“Cái gì?!”

Cố Dịch kinh hãi kêu lên.

Sáu ngày chạy gấp về thành Tứ Cửu, ngày đêm nghỉ, ngựa c.h.ế.t mấy con, ngờ kết cục .

Trong lòng Đoạn Cửu Lương dâng lên sợ hãi, cúi đầu dám nét mặt gia.

Hắn rõ ràng cảm nhận nhiệt độ trong phòng đột nhiên hạ thấp mấy phần.

Thực , nét mặt Cố Trường Bình gì, vì mặt vẫn mang mặt nạ da , nhưng đôi mắt thì sắc bén như dao.

Ngay cả lão Kỳ gan to, sợ trời chẳng sợ đất cũng câm như hến.

“Cửu Lương, kể đầu đuôi chuyện cho , sót một chữ.”

“Vâng!”

Đoạn Cửu Lương nào dám giấu giếm điều gì.

Mấy hôm nay, ẩn nấp mái phòng của Thất gia, chuyện gì cũng qua nổi mắt tai ...

Nghe xong, Cố Trường Bình xoay bước tới cửa sổ, lưng, rõ đang nghĩ gì.

Áp lực trong phòng nặng nề đến cực điểm, lão Kỳ cuối cùng nhịn nổi, bật dậy: “Ôi chao, chẳng chỉ là một nữ nhân thôi ? Thiên hạ thiếu gì hoa thơm cỏ lạ!”

Cố Trường Bình đầu liếc một cái, ánh mắt sắc như dao.

Lão Kỳ sợ đến mức vội vàng chữa lời: “ Thất gia tuyệt đối nữ nhân tầm thường, dù cướp, cũng cướp về cho bằng !”

“Giờ nàng đang ở ?” Cố Trường Bình hỏi, giọng nhẹ.

“Đã về Tĩnh phủ.”

“Vết thương đầu thế nào?”

“Do Mã Thừa Dược và ngự y trong cung cùng chữa trị, chắc .”

“Cao Triều và Tiền Tam Nhất thì ?”

“Vẫn ở Tĩnh phủ, họ với Thất gia, cũng luôn giúp đỡ nàng .”

“Đại quân khi nào xuất phát?”

“Sáng mai.”

“Hiện tại Từ Thanh Sơn đang ở doanh trại trong thành?”

“Trong thành.”

“Trong cung chỉ dụ gì ?”

“Không bất kỳ chỉ dụ nào.”

“Sáng mai đại quân xuất chinh, tiệc tiễn hành?”

“Chuyện ...”

Ánh mắt Cố Trường Bình lướt qua vẻ khó xử mặt Đoạn Cửu Lương, xoay , như hỏi ba phía , như lẩm bẩm: “Là do tự chuốc lấy ?”

 

Loading...