Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 728: Sao lại trùng hợp đến thế?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:24
Lượt xem: 152
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kỷ đại nhân thật ?”
Tiền Tam Nhất trợn mắt há mồm, vẻ mặt như nổ tung, tròng mắt như sắp bật khỏi hốc mắt.
“Nhóc con Tĩnh Bảo là con gái đó! Con gái!! Nàng là con gái thật đó!!!”
Kỷ Cương: “...”
Tiền Tam Nhất: “Chuyện lớn thế , còn thể yên trong nhà ? Lại đây, sờ n.g.ự.c thử xem, tim đến giờ vẫn còn đập thình thịch đây .”
Kỷ Cương: “...”
Tiền Tam Nhất đập bàn một cái: “Ngươi xem, nàng là con gái chứ? Sao phát hiện ?”
Kỷ Cương: “Ta cũng đang hỏi đây, ngươi ngày ngày ở cạnh nàng, phát hiện?”
“ thế, phát hiện cơ chứ?”
Ánh mắt Tiền Tam Nhất đầy nghi hoặc.
“Ta với nàng cùng học ở Quốc Tử Giám suốt ba năm, ngày ngày cùng học, cùng tan học, thiết đến mức thể mặc chung một cái quần, đôi mắt của đúng là uổng phí !”
“Tiền Tam Nhất!”
Kỷ Cương bỗng nhiên gọi thẳng họ tên, ánh mắt sắc bén hẳn lên: “Khi còn ở Quốc Tử Giám, quan hệ giữa Tĩnh Văn Nhược và Cố Trường Bình thế nào?”
“Rất ! Mặc dù giờ Cố Trường Bình tạo phản, nhưng thật lòng, đối với Tĩnh Bảo, với mấy học trò bọn , thật sự chê .”
Tiền Tam Nhất nhấn mạnh: “Kỷ đại nhân, câu nào là bằng chứng câu đó!”
“Năm đó cha Tĩnh Bảo mất tích, các ngươi trốn học đến phủ Lâm An?”
“Tất nhiên là trốn , bọn là mà. Nhắc đến đây, thể nhắc đến Cố Trường Bình, năm đó bốn bọn ham chơi, dụ tới cái đảo gì đó... À, đảo Mỹ Nhân, cuối cùng cũng là cứu bọn .”
Tiền Tam Nhất thở dài: “Sau mới , Cố Trường Bình và cái đảo Mỹ Nhân đó đúng là một giuộc, diễn trò cho bọn xem thôi!”
Ánh mắt Kỷ Cương nheo : “Tại phủ Lâm An, ngoài việc cứu các ngươi, Cố Trường Bình còn một chuyện nữa.”
Tiền Tam Nhất: “Ta , giúp Tĩnh Bảo giải vây, Tĩnh Bảo từng kể với bọn .”
Trong lòng Kỷ Cương chợt dâng lên một suy đoán táo bạo vô cùng.
Liệu thể nào... Cố Trường Bình từ lâu Tĩnh Bảo là nữ, nên mới ngại đường xa mà tới phủ Lâm An?
Kỷ Cương: “Một nữ tử giả học trò trong Quốc Tử Giám, thể nào để lộ chút sơ hở nào, nhất định trong giúp đỡ.”
Miệng Tiền Tam Nhất há hốc thành hình tròn.
“...Ngươi... ý ngươi là gì? Ngươi nghi ngờ là giúp đỡ nàng ?”
Ngươi còn đủ tư cách!
Kỷ Cương đột ngột phắt dậy, ánh mắt như đóng đinh đôi mắt hoảng loạn của Tiền Tam Nhất: “Ngươi nghĩ... Cố Trường Bình thể là đó ?”
Tiền Tam Nhất như ánh mắt lạnh buốt của Kỷ Cương doạ sững, một lúc lâu mới “A” lên một tiếng: “Không thể nào ? Cố Trường Bình sớm Tĩnh Bảo là nữ ư? Lại còn giúp nàng che giấu? Như là đồng phạm đó, tù đó!
Lạy trời, đừng doạ nữa, tim sắp nhảy ngoài ! Kỷ đại nhân, mau sờ thử , sờ thử coi!”
Kỷ Cương: “...”
Nhóc con đầu óc bệnh ? Trạng nguyên kiểu gì ?
Chắc là Trạng nguyên chui !
...
Một tia sét chớp xé rách bầu trời đen đặc.
Cao Triều cửa sổ, trận mưa xối xả bất ngờ trút xuống, trong lòng chỉ nghĩ đến một Cố Trường Bình.
Nỗi nhớ chẳng liên quan gì đến phong nguyệt.
Kỷ Cương là lợi hại thực sự, chỉ lão hồ ly Cố Trường Bình mới thể đối đầu với , nếu như còn ở đây...
“Cao công tử!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-728-sao-lai-trung-hop-den-the.html.]
Giọng cắt đứt dòng suy nghĩ của Cao Triều, đầu thì thấy Kỷ Cương trong phòng từ lúc nào, động tác mời .
“Xin , chuyện quá quan trọng, đành mời ngươi đến hỏi vài câu.”
Trên mặt nở nụ , lưng giấu dao.
Cao Triều lập tức sinh cảnh giác, đồng thời cũng nhướng mày lên: “Miễn , m.ô.n.g còn đau, hỏi , hỏi gì?”
Kỷ Cương liếc mắt phía , bước đến gần: “Ngươi cũng phận thật của Tĩnh Văn Nhược?”
Cao Triều khổ: “Nếu thì và Thanh Sơn chẳng rơi tình cảnh hôm nay.”
“Sao ?”
“Thanh Sơn về, Hoàng đế ban hôn, ai cũng trong lòng y chỉ một kẻ là ẻo lả, , ẻo lả đó là Tĩnh Bảo.”
Cao Triều dừng một chút: “Ta với Tiền Tam Nhất khuyên can mãi, bảo Tĩnh Bảo là nam nhân, gả cho nam nhân ? Như thế khác nào tuyệt hậu cho nhà họ Từ? Hắn vui, một hồi thì cãi luôn!”
Kỷ Cương quan sát kỹ biểu cảm mặt Cao Triều: “Cho nên, buổi chiều ngươi chạy tới doanh trại, cũng vì chuyện ?”
“Là vì chuyện !”
Cao Triều nhạt: “Ông đây phơi nắng đến tróc mông, mà cái tên khốn nạn đó vẫn tin, còn đuổi cút , ngươi xem, thế là cái gì chứ? Là cái gì?”
“Từ Tướng quân giống ngườ hành xử như .”
Kỷ Cương tới đây, sắc mặt bỗng trầm xuống: “Hay là... ngươi tay cứu Tĩnh Bảo?”
“Vì cứu chứ?” Cao Triều ho một tiếng: “Nhóc con đó là nữ nhân, chẳng hợp tâm ý ? Chỉ cần mở lời với Hoàng thượng, Hoàng thượng chẳng lẽ nể mặt ?
Một là vì mà suy nghĩ, hai là và Tĩnh Bảo kết nghĩa , chẳng lẽ thấy c.h.ế.t cứu?”
Về lý lẽ thì sai;
Về tình cảm cũng hợp;
Về động cơ càng gì sai.
Kỷ Cương bỗng đổi giọng: “Từ Thanh Sơn tình ý với Tĩnh Bảo, Tĩnh Bảo thì ? Thái độ thế nào?”
“Đã từ chối bao nhiêu !”
“Nếu từ chối, còn dám ngại đường xa đến biên cương?”
Kỷ Cương nghiêng về , ánh mắt như đ.â.m xuyên mắt đối phương: “Các ngươi đến biên cương gì?”
“Cãi với Tiền Tam Nhất, ngoài xả giận thôi! Ta vốn là loại là , hứng lên thì ngay cả điện Diêm Vương cũng đến xem một .”
Cao Triều với vẻ để tâm: “Nhóc con Tĩnh Bảo là kéo theo đó, dọc đường ăn chung ngủ chung, cũng phát hiện nàng là con gái, đúng là gặp ma!”
“Nghe ... Cố Trường Bình cũng đến biên cương?”
Ánh mắt Kỷ Cương bỗng chốc sắc lạnh: “Cao công tử, trùng hợp đến ?”
Ầm ầm!
Một tia sét giáng thẳng xuống từ trời cao.
Trong khoảnh khắc lóe sáng , trong lòng Cao Triều chỉ một ý nghĩ lạnh toát sống lưng: Kỷ Cương... nhiều đến thế?
Đường nét mặt hề d.a.o động, nhưng chân đất mềm nhũn, gần như nghiến răng mà chống đỡ để câu cùng: “Cố Trường Bình đến biên cương á? Sao ? Hắn đến đó gì?”
Dứt lời, đồng tử bỗng phóng đại: “À... chẳng lẽ Kỷ đại nhân nghi ngờ, biên cương quân của nhà họ Từ, Cố Trường Bình lợi dụng quan hệ thầy trò, thuyết phục Từ Thanh Sơn tạo phản?”
Sắc mặt Kỷ Cương lập tức đổi.
Đây là nghi ngờ sâu nhất mà luôn giấu trong lòng, từng với bất kỳ ai.
Chỉ còn vài ngày nữa là hai quân giao chiến, mà trận nghi ngờ tướng lĩnh trận là điều tối kỵ!
Hơn nữa... đây cũng chỉ là suy đoán của !
Cao Triều thấy sắc mặt thì lập tức đ.á.n.h cược đúng, khóe môi nhanh chóng lướt qua một nụ nhạt, nhướn mày : “Kỷ đại nhân nghi ngờ lý, mau báo cho Hoàng thượng , nếu Thanh Sơn thật sự Cố Trường Bình thuyết phục, mười vạn Từ gia quân trong tay thì đại Tần chẳng sắp diệt vong ?”