Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 727: Gì mà huynh đệ một đời

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:23
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái gì, chịu gặp?!”

Trong đầu Cao Triều như tiếng nổ vang lên, khuôn mặt nắng thiêu đỏ đến bỏng rát, tức giận đến cực điểm.

“Tiểu Cửu.”

“Gia!”

“Dù ngươi dùng cách gì, cho dù kề d.a.o cổ tên khốn đó, cũng lôi đến mặt gia!”

“Rõ!”

Lời còn dứt, mấy trăm binh sĩ Từ gia quân lập tức vây chặt như sấm sét giáng xuống, "xoạt xoạt xoạt” rút đao, chỉ thiếu điều thật sự kề đao cổ hai .

Nếu chỉ vài trăm thì còn thể liều mạng, nhưng từ xa , đầu đen kịt, thấy điểm cuối.

“Gia?” Tiểu Cửu bất lực gọi một tiếng.

Cao Triều bất chấp cái nắng như thiêu, vội vàng phi ngựa đến đây, nào ngờ gặp ngay cảnh . Cảnh tượng mắt khiến ngỡ như đang mơ, cứ thế c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Ý của Từ Thanh Sơn là gì?

Không lo cho Tĩnh Bảo nữa ?

Mắt thấy nàng sắp bắt ngục mà vẫn ngơ?

Trong thoáng chốc, Cao Triều cảm thấy chỉ còn hai con đường:

Một là cúi đầu rút lui trong nhục nhã;

Hai là...

“Từ Thanh Sơn, ngươi đúng là con rùa rụt cổ, Cao gia lầm ngươi ! Gì mà c.h.ế.t cùng năm cùng tháng cùng ngày, gì mà một đời...

Từ Thanh Sơn, ngươi lăn đây cho ! Hôm nay chúng lấy nước bọt chứng, chuyện một cho xong...

Đồ khốn nạn, đừng giả điếc với gí, mau đây cho !!”

“Đại tướng quân, đại tướng quân, Cao công tử đang ở ngoài doanh trại gào thét c.h.ử.i bới, cần...”

Thị vệ quan sát sắc mặt Từ Thanh Sơn dè dặt : “...đuổi ?”

Từ Thanh Sơn thèm nhúc nhích mí mắt: “Mạch Tử!”

“Gia!”

“Đi với , nếu nửa chén nữa mà còn rời khỏi quân doanh, sẽ chặt một cánh tay của Tiểu Cửu.”

Tàn nhẫn quá !

Dù gì Tiểu Cửu cũng là nhà mà!

Một ánh mắt sắc như d.a.o lia tới, Mạch Tử hoảng sợ rụt cổ , bao nhiêu lời đều nghẹn cứng trong họng.

“...Tuân lệnh!”

...

Tại lầu Ngoại Lâu, đêm nay đóng cửa, tiếp khách.

đèn trong gian phòng riêng lầu hai vẫn sáng như ban ngày.

Phải mất cả một thế kỷ, ít nhất cảm giác là thế, Tiền Tam Nhất mới tiêu hóa xong mấy lời Cao Triều .

“Vậy là, ngươi dọa mà chạy về?”

“Không dọa, là tên khốn đó thật sự dám thế đấy! Á... con nó nhẹ tay chút cho với!”

Cao Triều sấp giường tre, quần tụt đến đầu gối.

Tiền Tam Nhất liếc Tiểu Cửu đang cẩn thận thoa t.h.u.ố.c cho , bỗng nảy một suy nghĩ hợp cảnh: Mông mỹ nhân đúng là trắng nõn mềm mại, sẽ hời cho ai...

Cạch!

Cửa phòng đẩy mạnh .

Lục Hoài Kỳ lao như tên bắn, thấy Cao Triều để trần nửa thì lập tức mặt tỏ vẻ khinh bỉ.

“Hắn ?”

“Cưỡi ngựa trầy, rách hết cả mông.”

Tiền Tam Nhất Cao Triều trả lời, tiện thể chắn tầm giúp bạn .

Câu “Cút ngoài” của Cao Triều đành nghẹn trong họng.

Tiểu Cửu rõ tính tình chủ tử, thoa t.h.u.ố.c xong bèn vội kéo quần giúp .

là ẻo lả!

Lục Hoài Kỳ thầm đ.á.n.h giá trong bụng.

“Thế Từ Thanh Sơn gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-727-gi-ma-huynh-de-mot-doi.html.]

“Không gặp luôn.”

Tiền Tam Nhất nhếch môi, hất cằm về phía Cao Triều: “Hắn tức c.h.ế.t kìa.”

“Xong .” Sắc mặt Lục Hoài Kỳ lập tức tối sầm.

Từ Thanh Sơn là hi vọng lớn nhất để cứu Thất gia!

Tiền Tam Nhất hỏi: “Còn phía ngươi thì ?”

“Cẩm Y vệ đến nhà , từng tra hỏi, c.ắ.n răng khai nửa lời, Cẩm Y vệ cũng đành bó tay.”

Lục Hoài Kỳ xuống: “Phủ Mã gia thì... còn sinh, Mã Thừa Dược lo như ch.ó điên, tiện mở lời, nhưng cha thì đồng ý giúp.”

Tiền Tam Nhất mắt sáng rực: “Thật ? Hắn chịu tay ?”

Lục Hoài Kỳ gật đầu: “Ta chỉ sợ đủ trọng lượng thôi. À đúng , bên nhà họ Tô thế nào?”

Vừa nhắc đến Tô gia, mặt Tiền Tam Nhất còn đen hơn cả Lục Hoài Kỳ.

“Tô Bỉnh Văn thì đúng là cầu xin cha , nhưng Tô Thái phó chẳng tiếng nào, chỉ đuổi thẳng khỏi thư phòng.”

Lục Hoài Kỳ lo đến toát mồ hôi: “Vậy chẳng cả ngày nay chạy đôn chạy đáo cũng chẳng gì?”

“Gì mà gì?”

Cao Triều cuối cùng cũng lên tiếng, lườm Lục Hoài Kỳ một cái: “Mẹ sai âm thầm gửi thư cho Vương Trung .”

Gọi là tiến triển á? Chưa hữu dụng nữa!

Lục Hoài Kỳ cũng lườm : “À , đại phu nhân nhà họ Ngô Cẩm Y vệ bắt !”

Tiền Tam Nhất: “Có .”

Lục Hoài Kỳ: “Nhà họ Tĩnh ở Lâm An, cả nhị tỷ và tam tỷ của A Bảo e là cũng giữ nổi.”

Cao Triều vì m.ô.n.g đau nên chỉ sấp, lẩm bẩm: “Không chừng lát nữa đến lượt chúng gọi thẩm vấn.”

Tiền Tam Nhất: “Mười phần thì hết chín.”

Lục Hoài Kỳ nghĩ tới đám câu hỏi mà Cẩm Y vệ hỏi hôm nay, vội nhắc: “Các ngươi cẩn thận, cứ cảm thấy bọn họ chỉ điều tra giới tính của Thất gia.”

“Họ còn chuyện tích trữ lương thực ở Giang Nam, mối quan hệ giữa Tĩnh Bảo và Cố Trường Bình, liệu Tĩnh Bảo tham gia mưu phản .”

Cao Triều chống một tay dậy, giọng nặng nề: “Nếu thì Kỷ Cương cử Lâm An và Dương Châu? Hắn bắt đầu nghi ngờ .”

“Phải đấy!” Tiền Tam Nhất tán đồng: “Hắn định rút củ cải lôi luôn cả đám bùn!”

Lục Hoài Kỳ mà nổi da gà: “Vậy thì mau nghĩ cách ứng phó !”

Cao Triều Tiền Tam Nhất, trầm giọng: “Chúng nên tổng hợp hết chuyện, thống nhất lời khai.”

Tiền Tam Nhất: “Được!”

Nói là , dám chậm trễ dù chỉ một khắc.

Nào ngờ mới tổng hợp một nửa, Tiểu Thất đẩy cửa xông : “Gia, Tiền Công tử, Cẩm Y vệ tới , bảo mời hai vị một chuyến.”

Tiền Tam Nhất tức đến nghiến răng, nhạt: “Con nó nhanh thật, tìm tới tận đây luôn.”

Cao Triều chống tay xuống giường tre, dậy, sắc mặt tối đen như mực: “Sợ cái quái gì!”

Lục Hoài Kỳ đập bàn một cái, vung tay : “Vào đường thẩm vấn thì lưng thẳng, khí đủ, thế mạnh! Quan trọng nhất là: ai hỏi gì cũng bảo ! Giữ hết!”

Dứt lời, nghiến răng , bổ sung thêm: “Ta sẽ đợi các ngươi cửa Cẩm Y vệ, gặp về!”

Tiền Tam Nhất: “... !”

Cao Triều: “...Ngươi điên ? Ai mà hẹn gặp về với ngươi? Nói như tình nhân bí mật !”

...

Đêm xuống, phủ Cẩm Y vệ đèn đuốc sáng trưng.

“Cao công tử, phòng bên . Tiền Công tử, mời phòng .”

Là định thẩm vấn riêng!

Cao Triều và Tiền Tam Nhất liếc một cái, đó ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c bước gian phòng của .

Trong phòng, Kỷ Cương sẵn, ánh mắt ánh nến toát hàn ý âm trầm.

Tiền Tam Nhất mặt đổi sắc, nhưng trong lòng bắt đầu thấp thỏm.

Đây là thứ hai đưa tới phủ Cẩm Y vệ.

Lần đầu tiên chẳng gì, nên dám dám .

Lần thì... cũng thể sợ !

Tiền Tam Nhất âm thầm cổ vũ bản , xuống, từ tốn : “Kỷ đại nhân, xin hỏi phạm tội gì, mà nửa đêm triệu tới đây?”

Ánh mắt Kỷ Cương tiến sát một tấc, lạnh lùng hỏi: “Nửa đêm , Tiền Công tử ở nhà, tới lầu Ngoại Lâu gì?”

 

Loading...