Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 726: Thất gia là người trong sạch

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:22
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh phủ.

Việc tịch thu tài sản kết thúc.

Cấm vệ quân áo gấm áp giải hầu trong Tĩnh Từ phủ trong cổng , A Nghiễn và A Man hai áp giải đầu.

“Chỉ từng hạ nhân thôi ?”

“Tĩnh phủ chẳng giàu lắm ?”

“Mau kìa, của cải tịch thu đang chuyển .”

“Sao là sách thế , vàng bạc châu báu ?”

đó, ngân lượng ?”

Trong lòng A Man lạnh lùng thầm: Ngân lượng các ngươi cũng thấy ư? Đã giấu hết , đừng hòng tìm !

Còn những rương sách ... là công sức tu học của Thất gia nhà . Nàng chỉ trách bản đầu thai nhầm, nếu thực sự là nam nhi thì các ngươi một ai thể so ?

Vừa ngẩng đầu lên, bèn trông thấy Phó Thành Đạo lặng, nét mặt đầy lo lắng.

A Man lúc mới dịu đôi chút.

Cũng may còn lương tâm, Thất gia nhà uổng công từng coi trọng .

Bỗng nhiên, A Nghiễn phía ho một tiếng. Huynh lòng thông ý hợp, A Man lập tức đưa mắt theo, tim đập thình thịch mấy nhịp.

Trong đám đông.

Một nam tử gầy nhỏ mặc áo xanh, đội nón rơm, đôi mắt vành nón ngấn lệ về phía họ là Đỗ Ngọc Mai.

Lại là một kẻ lương tâm.

A Man lắc đầu với .

Mau !

Thất gia tốn bao công sức mới cứu ngươi khỏi tay Đại phòng, ngàn vạn đừng dại dột chuyện ngu ngốc, đừng tự đẩy chỗ c.h.ế.t.

Mau !

Đồ tịch thu đều chất lên xe, Kỷ Cương đảo mắt một vòng, : “Niêm phong cửa!”

Cánh cổng lớn của Tĩnh phủ "két" một tiếng khép .

Cấm vệ quân dán niêm phong lên, quát lớn với đám dân đang vây xem: “Giải tán! Giải tán hết!”

Đám đông lập tức tản .

lúc xe ngựa của cấm vệ quân khuất nơi đầu hẻm, bên trong Tĩnh phủ, một đáp từ mái nhà xuống.

Đoạn Cửu Lương cảnh hoang tàn mắt, rút giấy bút , nhanh chóng vài dòng, đó huýt sáo gọi chim ưng tới, buộc thư chân nó...

Tại Tô phủ.

Sắc mặt Tạ Lan căng thẳng như dây cung giương, cất giọng đầy sốt ruột: “Tô Bỉnh Văn, , cho một lời chắc !”

“Tạ Lan, nàng mới xong đó, còn kịp thở, cho suy nghĩ chút ?”

Trên mặt Tô Bỉnh Văn vẫn còn hiện rõ vẻ chấn động.

Điều khiến chấn động phận thật của Tĩnh Văn Nhược, nam nữ đối với , quan trọng đến thế.

Điều khiến chấn động là chính con Tĩnh Văn Nhược.

Nàng và Cố Trường Bình rốt cuộc dây dưa sâu đậm thế nào?

Chuyện tạo phản , nàng tham dự ?

Nếu , phía cấm vệ quân nắm bao nhiêu bằng chứng?

“Tạ Lan!”

Tô Bỉnh Văn ho nhẹ một tiếng, quyết định vài chuyện: “Nàng còn nhớ một ngày, đột nhiên chạy đến y quán, hỏi nàng chịu lấy ?”

“Nhớ chứ!”

“Thật đó, Cố Trường Bình từng đến tìm , còn dẫn theo Thất gia.”

Tô Bỉnh Văn hồi tưởng: “Hắn mua một đôi ngọc bội, một chiếc đeo bên , một chiếc đưa cho Thất gia, và Thất gia tình sâu nghĩa nặng.”

Sắc mặt Tạ Lan thoáng tái .

“Chuyện từng với bất kỳ ai.”

Tô Bỉnh Văn sợ nàng hiểu lầm, dứt khoát cho rõ: “Khi Thất gia là nữ nhân, chỉ nghĩ hai nam nhân tình ý với , trái với luân thường đạo lý, nên định chôn giấu mãi mãi trong lòng.

Sau , Cố Trường Bình tạo phản, chúng giam cấm vệ quân, càng quyết tâm, chuyện đó tuyệt đối thể tiết lộ.”

Tạ Lan thông minh nhường nào, bèn hiểu ngay: “Chàng , là sợ chuyện tạo phản của Cố Trường Bình sẽ liên lụy đến Thất gia?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-726-that-gia-la-nguoi-trong-sach.html.]

“Hắn từng đưa ai đến cho gặp, Thất gia là đầu tiên.”

Tô Bỉnh Văn khổ: “Khi nghĩ, dù liên lụy , Thất gia tuyệt đối thể gặp chuyện.”

“Vậy giờ với , là ý gì?”

“Lan nhi, nếu Thất gia chỉ là nữ giả nam trang, cần nàng mở lời, sẽ đích cầu cha . nếu...”

Tô Bỉnh Văn hít sâu một , ánh mắt dừng bụng của Tạ Lan.

“Nếu nàng chỉ , cần cân nhắc, thể đem nàng, đem cả đứa nhỏ của chúng đ.á.n.h cược.”

Tạ Lan đặt tay lên bụng.

Phải !

Ở đây một sinh linh bé nhỏ, tròn hai tháng tuổi.

Im lặng thật lâu.

“Bỉnh Văn.”

Tạ Lan từ tốn mở lời: “Thực cũng giấu một chuyện. Hôm bọn họ bắt chữa trị cho Cố Trường Bình, nửa đêm, Thất gia tới.”

Tô Bỉnh Văn cả kinh.

“Không y thuật cao minh gì, mà là vì Thất gia tới, Cố Trường Bình nỡ !”

Tạ Lan bằng giọng đều đều, nhưng lời như sóng lớn cuồn cuộn.

“Ta họ là một đôi, cũng Cố Trường Bình giờ là tội nhân, càng rõ như , Thất gia e là sạch sẽ , nhưng vẫn mở lời với , ?”

“Vì ?”

“Vì nàng giống như , là nữ nhân!”

Hàng mi cụp xuống của Tạ Lan che chút đau đớn trong mắt.

“Y thuật của thua gì mấy ngự y trong Thái y viện, thế nhưng tư cách bước chân Thái y viện, chỉ vì là nữ nhân! Còn nàng thì điều cả đời mong , nhưng từng dũng khí thực hiện.”

Tạ Lan ngẩng đầu, thẳng mắt Tô Bỉnh Văn.

“Khi bao nhiêu tránh xa Cố Trường Bình như tránh ôn dịch thì nàng đến. Chẳng lẽ nàng chỉ cần một sơ suất, chỉ mất mạng, mà cả nhà họ Tĩnh cũng tiêu tan ?

Biết rõ nên , vẫn cố , trong mắt ngoài là ngốc nghếch, dại dột, nhưng trong mắt là dũng cảm, là tình thâm, là chút do dự.”

Trong lời của Tạ Lan tràn ngập sự kính trọng.

“Ta vốn là kiêu ngạo, những kẻ ưa, đưa cả núi vàng núi bạc tới cũng chẳng buồn . Bỉnh Văn, và nàng... duyên.”

Chữ cuối rơi xuống, bên ngoài vang lên tiếng quản sự: “Đại gia, đại phu nhân, tin, Tĩnh phủ niêm phong ạ.”

“Biết .”

Tô Bỉnh Văn đáp một tiếng, bước đến bên cửa sổ hồi lâu.

Lâu đến mức Tạ Lan tưởng như vô vọng, bỗng : “Yên tâm, nhất định sẽ dốc hết sức. Còn nữa...”

Hắn chỉnh nét mặt, nghiêm túc : “Chuyện xảy đêm hôm , đừng ai nhắc tới nữa, chôn sâu trong lòng. Chúng coi Thất gia là trong sạch.”

“Thất gia là trong sạch.”

Tạ Lan nhẹ nhàng mỉm : “Vững tin một chút.”

Doanh trại quân đội vùng ngoại ô phía tây, tiếng trống trận dồn dập.

Từ Thanh Sơn khoác giáp trụ, hai tay mỗi bên giương cao một lá cờ.

Mười vạn đại quân sự điều động của , nhanh chóng đổi trận hình như một cơn lốc đen ngòm.

Lúc , Mạch Tử chạy tới, ghé sát tai Từ Thanh Sơn thì thầm: “Thất gia gặp chuyện .”

Từ Thanh Sơn lập tức cứng , giao hai lá cờ cho Mã Thành và Thẩm Dịch.

“Tiếp tục huấn luyện, nửa canh giờ nghỉ ngơi.”

“Rõ!”

Từ Thanh Sơn liếc Mạch Tử một cái, chủ tớ hai nhanh chóng bước trong trướng.

Mạch Tử kể đầu đuôi sự việc, xong, phát hiện nét mặt chủ tử chẳng hề biến đổi, khỏi gọi: “Gia?”

Từ Thanh Sơn hồi thần, nhưng một câu chẳng liên quan gì: “Ngươi cử về phủ báo một tiếng, từ hôm nay đến lúc phát tang, ăn ở trong doanh trại, việc canh giữ ban đêm để cho bên Nhị phòng tự sắp xếp.”

Mạch Tử sửng sốt: “Vậy còn Thất gia...”

Vừa mới thốt mấy chữ, bên ngoài gọi lớn: “Tướng quân, Cao công tử cầu kiến!”

Sắc mặt Từ Thanh Sơn lập tức trầm xuống.

“Không gặp!”

 

Loading...