Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 725: Những năm qua ta vì điều gì
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:21
Lượt xem: 129
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế ban chiếu: Tĩnh Văn Nhược, từng đỗ Thám hoa, lấy nữ trộn Quốc Tử Giám, lừa dối , trời đất khó dung. Từ giờ trở , tịch thu bộ Tĩnh phủ."
Thánh chỉ xong, Kỷ Cương vung tay lớn tiếng: “Cho lục soát!"
Một mệnh lệnh vang lên, mấy trăm Cẩm Y vệ xông khắp các ngóc ngách Tĩnh phủ, lật tung từng ngăn tủ hòm rương...
Kỷ Cương thì dẫn theo hơn mười , xông thẳng về phía thư phòng.
Trên mặt đất, A Man, A Nghiễn, Nguyên Cát, Cẩu Nhị Đản, Cao thúc cùng nhóm hầu đang quỳ cúi đầu, xung quanh hơn mười Cẩm Y vệ đeo đao bao vây chặt.
A Nghiễn đầu, ánh mắt lộ vẻ lo lắng, những thứ khác lục soát cũng đành chịu, chỉ sợ là những bức thư trong thư phòng của Thất gia...
"Đốt hết !"
A Man thành tiếng, chỉ mấp máy ba chữ.
A Nghiễn mừng đến phát điên trong lòng: Tốt quá , thật giỏi!
Trước cổng Tĩnh phủ, xem náo nhiệt chật kín cả ba tầng trong ngoài.
Dưới tán cây cách đó xa, vợ cả của Phó tướng Phó Thành Đạo Triệu phu nhân a dìu đỡ, nghiêng về phía Tĩnh phủ.
"Phu nhân, nô tỳ thật ngờ Thất gia là nữ nhân. Nhớ năm xưa, đến cả Tứ gia nhà cũng từng nàng đè đầu cưỡi cổ."
Nói đến chuyện cũ, từng hồi ức xưa cũ hiện rõ trong tâm trí.
Triệu thị nghĩ đến tình cảnh t.h.ả.m hại hiện tại của lão Tứ, nhạt một tiếng: “Tĩnh gia e là tiêu ."
A cảm thấy lời phu nhân ẩn ý, nhưng tiện hỏi, chỉ âm thầm nghĩ bụng: Nếu Tĩnh gia tiêu thật thì con Tứ phu nhân khi xưa ?
"Đi thôi, chỉ mong đừng liên lụy tới nhà họ Phó chúng . Nếu lão phu nhân mà tin , chắc đến tắt thở mất!"
Triệu thị xoay , bất chợt khựng .
Không xa, Phó Thành Đạo đang dẫn theo tiểu đồng vội vã chạy tới.
Bà cau mày bước lên chặn : “Bên đang khám nhà, hỗn loạn lắm, lão gia đừng tới gần, khỏi bẩn mắt."
Phó Thành Đạo ngờ bà : “Đó là Tĩnh phủ, từng hôn ước với nhà họ Phó, thể đến?"
Bị phản bác thẳng thừng, Triệu thị bực cam.
Chẳng là vì lo Tĩnh gia sụp đổ, con họ còn nơi nương tựa, sa sút ?
Nhịn bao năm nay, đều là vì kiêng dè Thất gia. Giờ đến cả phủ cũng tịch thu ...
Nàng , vẻ hiền thục mẫu mực: “Nếu lão gia lo lắng, thì cứ đón con họ về nhà . Nhà họ Phó vẫn còn chút sản nghiệp, nuôi thêm hai cũng nuôi nổi."
Lời tuy uyển chuyển, giữ thể diện cho đàn ông, nhưng sắc mặt Phó Thành Đạo lập tức sầm xuống.
Ông rõ tâm cơ thủ đoạn của nàng, nhưng là vợ chồng bao năm, dù tình thì cũng nghĩa.
Chỉ là... mấy câu khiến lạnh thấu tim gan.
"Đừng là Tĩnh gia tuyệt đường sống, cho dù họ thật sự bại danh liệt, con họ xin ăn cũng tới gõ cửa nhà họ Phó ."
Hắn mấy lọn tóc rũ xuống bên tai nàng, nhạt: “Phu nhân bớt lo chuyện bao đồng , chăm sóc ruộng vườn của là . Đừng quên cái chức quan của phu quân bà khi xưa, là nhờ Tĩnh gia mới đấy."
"Ngươi...!"
Sắc mặt Triệu thị tái mét. Phó Thành Đạo rảo bước thẳng về phía Tĩnh phủ.
Hắn chen qua đám đông, tận trong cùng, ngẩng đầu ba chữ “Tĩnh phủ” khắc rồng bay phượng múa vẫn sừng sững mắt.
Phó Thành Đạo bất giác nhói đau trong tim.
Năm Thất gia đỗ Thám hoa, pháo nổ vang trời cổng, khách khứa kéo đến chúc mừng dứt vinh hiển bao, rực rỡ bao.
Ai ngờ , mới chỉ qua một năm... phủ tịch thu.
Tĩnh phủ ở kinh thành giữ , chi nhánh ở Lâm An càng nguy hiểm hơn, hai chị ruột phía đó e rằng cũng liên lụy...
Phó Thành Đạo siết chặt hai nắm tay, thầm nghĩ: Bằng giá tìm cách cứu Thất gia, chỉ khi bảo vệ nàng, con họ mới còn đường sống. Nếu ...
Trời đất bao la, con họ còn thể nương tựa ai?
...
"Phu nhân!"
Tiểu nha Tiểu Vân vén rèm phòng, khuôn mặt thanh tú đầy nước mắt: “Vừa nhận tin... Tĩnh phủ... khám nhà !"
Sắc mặt Tĩnh Nhược Tố cứng đờ, như mất hồn, lâu nước mắt mới trào từ khoé mắt.
Nước mắt , một nửa vì A Bảo, một nửa vì chính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-725-nhung-nam-qua-ta-vi-dieu-gi.html.]
Người "trưởng tỷ như mẫu", A Bảo là do nàng một tay nuôi lớn.
Từ nhỏ ép thư phòng, cả ngày trời, khi đám trẻ khác còn đang nô đùa, A Bảo gánh vác đại sự trong nhà.
Mẹ nghiêm khắc, yêu cầu thứ đều nhất. Người ngoài A Bảo hy sinh bao nhiêu để đóng trọn vai “Thất gia Tĩnh phủ”, chỉ Tĩnh Nhược Tố là chứng kiến từ đầu đến cuối.
Cũng bởi , tuy nàng gả đến kinh thành, lòng luôn canh cánh lo cho A Bảo, ngay cả con trai con gái của cũng đành để .
Những năm qua, A Bảo Quốc Tử Giám, đỗ Thám hoa, nên bao thành tích khiến nàng hãnh diện đến cũng khen: “Đệ nàng thật giỏi giang."
khác càng khen, trong lòng nàng càng thấy hoang mang.
Giống như sống mây, phong cảnh đến nhường nào, nhưng nếu một ngày nổi gió mưa dông... thì sẽ rơi xuống, rơi thẳng bùn lầy.
Giấc mơ hai mươi hai năm, hôm nay cuối cùng cũng tỉnh .
Tĩnh Nhược Tố thể như mưa.
Rèm cửa lay động, Ngô Thành Cương chắp tay lưng bước . Tiểu Vân phu nhân lo lắng, lặng lẽ lui ngoài.
Ngô Thành Cương đến bên giường, xuống ghế: “Nhược Tố, chúng vợ chồng bao năm, hôm nay nàng hãy thật cho nàng A Bảo là nữ nhân ?"
Tĩnh Nhược Tố gật đầu.
Nàng !
Sắc mặt Ngô Thành Cương lập tức sầm . Trước khi bước đây, vẫn ôm một tia hy vọng mong rằng nàng cũng giấu nhẹm như bao khác.
"Vậy nàng , đây là tội khi quân thể khiến cả nhà họ Ngô liên luỵ?"
Nhà họ Ngô các ?
Trong lòng Tĩnh Nhược Tố bỗng trào lên một nỗi bi ai.
Nàng gả Ngô gia bao nhiêu năm, sinh con đẻ cái, lo việc trong ngoài, hiếu kính cha chồng, hòa thuận với chị em dâu, dùng cả hồi môn để bù lỗ cho nhà chồng.
Vậy mà đến lúc , Ngô gia là “các ”, còn nàng thì đẩy ngoài?
Phải !
Nàng mang họ Tĩnh!
Vậy thì bao năm qua sống ở Ngô gia, rốt cuộc vì điều gì?
Ta vì điều gì?
Tĩnh Nhược Tố cố gượng dậy, đôi mắt đẫm lệ hiện lên ánh sáng lạnh của tuyệt vọng: “Liên luỵ Ngô gia, đúng là tội của ."
Nàng cong môi: “Chuyện do , sẽ gánh. Nếu đại gia , cứ hưu thư cho . Thiếp cầu gì khác, chỉ xin vì nghĩa phu thê, đối xử tử tế với hai đứa nhỏ."
"Nàng..." Ngô Thành Cương giận dữ gằn giọng: “Nói bậy! Ta nào hạng vô tình bạc nghĩa!"
Tĩnh Nhược Tố thẳng mắt , hề chớp: “Vậy cùng đồng cam cộng khổ, tù với trong ngục của Cẩm Y vệ chăng?"
Ngô Thành Cương nghẹn lời.
Hồi lâu , mặt chỗ khác.
Cái đầu như một chiếc búa nặng, giáng thẳng tim nàng.
Tĩnh Nhược Tố nước mắt đầm đìa , trong lòng bật .
Và thực sự, nàng bật thành tiếng.
Nụ chua chát, tuyệt vọng.
Ngô Thành Cương hoảng hốt, vội vươn tay sờ trán nàng: “Nhược Tố, nàng chứ...?"
Tiếng lập tức im bặt.
Tĩnh Nhược Tố tránh khỏi tay , lấy khăn tay trong n.g.ự.c , từng chút một lau sạch nước mắt nơi khóe mắt, cong môi mỉm : “Chàng yên tâm, . Tiểu Vân!"
"Có nô tỳ!"
"Giúp trang điểm."
"Phu nhân định..."
"Nếu Tĩnh gia khám nhà, e là cũng sắp đến lượt."
Tĩnh Nhược Tố thẳng lưng lên, bằng giọng lãnh đạm: “Con bé A Bảo nhà tuy là nữ nhân, nhưng khiến bao nam tử ngẩng , gọi là nữ trung hào kiệt cũng sai. Ta là tỷ tỷ nó, thể để nó mất mặt?"
Ngô Thành Cương cứng họng, chỉ đành im lặng bên.