Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 719: Kẻ hát tuồng kia là ai?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:15
Lượt xem: 116
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo vỗ trán hối hận, chỉ mải lo chuyện của Thanh Tuyết, đến cả đại tỷ và tỷ phu cũng quên mất chào hỏi.
Rạp hát dựng ngay bên hồ, là một đình lớn hình vuông. Tĩnh Nhược Tố đang che dù chờ giữa đường.
Tĩnh Bảo bước tới: “Đại tỷ?”
Tĩnh Nhược Tố kéo y dù, hạ giọng hỏi: “Cẩm Y vệ vẫn còn bao vây ?”
“Ừ.”
“Lẽ nên trở !”
“Đã về , nhắc chuyện đầu gì nữa.”
“Muội...”
Tĩnh Nhược Tố tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Biết A Bảo kinh, nàng mừng giận, ba ngày liền chẳng ngủ . Tình hình kinh thành thế nào, tránh còn kịp.
“A Bảo.”
Tĩnh Nhược Tố dịu giọng : “Mẹ và Hoài Kỳ thành , là vì cho . Không chỉ nghĩ , mà cũng luôn mang tâm tư đó. Không ai hiểu rõ gốc gác bằng Hoài Kỳ.”
Lại nữa !
Tĩnh Bảo ngửa mặt trời, chẳng thèm đáp.
“Trước công danh hiển hách, hoài bão lớn, ép . bây giờ...”
Tĩnh Nhược Tố thở dài: “Nhà họ Cao là hoàng quốc thích, nhà họ Tiền thì cha quan, còn thì gì?”
Cha mất, già, một thứ xuất còn đang mới vỡ lòng học chữ.
“ đại tỷ mà!”
“Muội...”
Tĩnh Nhược Tố tức đến mức lấy ngón tay chọc trán Tĩnh Bảo: “ cũng nghĩ cho tương lai của chứ!”
Tương lai ư?
Tĩnh Bảo , hạ giọng trả lời: “Đại tỷ, ba ngày nữa nhà họ Từ đưa tang, chẳng mấy chốc chiến sự sẽ nổ . Trời đất sắp đổi , chuyện tương lai... ai cho chuẩn ?”
Tĩnh Nhược Tố: “...”
“Đại tỷ, ai cũng nhất định theo con đường thành , sinh con. Con đường của vẫn luôn ở chân , và vẫn luôn vì bản mà tính toán, chỉ là mà thôi.”
Trong mắt Tĩnh Bảo ánh lên sắc sáng: “Kịch bắt đầu , tỷ mau qua đó .”
Tĩnh Nhược Tố vẫn yên, chăm chú quan sát của từ đầu đến chân.
Sao nàng hiểu lời ?
Trong đầu đứa nhỏ rốt cuộc đang nghĩ gì ?
“Thất gia, lâu quá gặp!”
Hai tán dù cùng đầu .
Cách đó vài trượng, Mã Thừa Dược đang đỡ vợ là Lục Cẩm Vân, bụng nàng nhô cao rõ ràng.
Tĩnh Bảo vội bước khỏi dù: “A chà, sắp sinh ?”
Lục Cẩm Vân thở gấp gáp: “Biểu ca, còn một tháng nữa.”
“Gì mà một tháng, còn hai mươi tám ngày đấy!”
Mã Thừa Dược liếc vợ một cái đầy chiều mến: “Ta cho nàng đến, nàng nhất quyết đòi , bảo là lâu gặp Thất gia.”
“Thất gia vẫn chứ!”
Tĩnh Bảo vỗ vai Mã Thừa Dược: “Sau , đừng việc gì cũng lời phụ nữ, khí khái trượng phu chứ!”
“Xì!”
Lục Cẩm Vân phì một tiếng, trừng mắt lườm Tĩnh Bảo: “Đừng dạy hư phu quân nhà !”
Mã Thừa Dược , hề hề như đứa trẻ ngốc nghếch.
Tĩnh Bảo cố tình lắc đầu, bộ như chê bai: “Thôi thôi thôi, hai mau rời khỏi mắt , cô thế cô, chịu nổi cảnh mặn nồng ân ái.”
“Thành sinh con vẫn là con đường , chí ít thì yên , vững vàng.”
Tĩnh Nhược Tố bước lên, đưa dù che nắng cho Lục Cẩm Vân, ánh mắt liếc sang Tĩnh Bảo: “Còn thương yêu.”
“Ai mà thương chứ?”
Ngô Thành Cương chắp tay lưng bước đến, với Tĩnh Bảo: “A Bảo, chúng đúng là lâu gặp nhỉ?”
“Tỷ phu!”
Tĩnh Bảo mỉm : “Giờ là rảnh rang , gặp lúc nào chẳng .”
Ngô Thành Cương : “Hôm nào hẹn cả Hoài Kỳ cùng dùng bữa, tỷ phu sẽ mời. Giờ về kinh, rảnh thì tụ họp nhiều hơn.”
Hôm nào là hôm nào, là nào, là bao giờ...
Lời khách sáo thì êm tai, nhưng thật lòng vì , lúc nào cũng là mắng tới tấp, còn dùng tay chọc trán.
“Cảm ơn tỷ phu.”
Tĩnh Bảo vẫn đổi: “Đừng nắng nữa, mau hát thôi!”
Chuyển bước đến rạp hát, vở kịch bắt đầu, là “Tái sinh duyên”.
Là câu chuyện về nữ tài tử Mạnh Lệ Quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-719-ke-hat-tuong-kia-la-ai.html.]
Mạnh Lệ Quân vì cứu vị hôn phu gian thần hãm hại, cải trang nam nhân, bỏ nhà , đó dự thi, đỗ Trạng nguyên, quan tới chức Thủ phụ, cuối cùng Hoàng đế phát hiện phận.
Tại diễn vở ?
Tĩnh Bảo mà lòng bức bối, bèn dậy tìm Lục Hoài Kỳ.
Lục Hoài Kỳ đang giữ chuyện, thấy Tĩnh Bảo tới, bèn kiếm cớ đuổi khéo , hỏi: “Sao thế?”
“Ai chọn vở ?”
Lục Hoài Kỳ mấy câu hát thì mồ hôi lạnh túa , nghiến răng : “Chắc mấy bà vợ nhà quan từng đời chọn đấy. Đi, đừng nữa, với ngươi thư phòng chuyện.”
Lúc sắc mặt Tĩnh Bảo mới dịu đôi chút.
Hai định rời thì đột nhiên sân khấu vang lên tiếng “đang đang đang” của chiêng trống... bỗng im bặt.
“Sao đang diễn dừng ?”
“Sao hát tiếp?”
“Hay là đoạn kịch mới?”
Trong tiếng xì xào, chỉ thấy “Mạnh Lệ Quân” sân khấu quăng tay áo, bước nhẹ nhàng phía lan can.
“Ai a a a a...”
Người hát tuồng mày như núi xuân, mắt như hồ thu, xoay khéo léo, gương mặt phấn trắng lộ nửa kín nửa hở, cất giọng: “Trên Kim điện ban chiếu rung hồn thổn thức,
Thắt ngọc đái, khoác áo gấm, mang giày triều, bước lên điện,
Mạnh Lệ Quân từng bước từng bước,
Vững vàng, đĩnh đạc, phong thái đoan trang mà ẩn chút yêu kiều.
Còn ngươi...”
Người hát tuồng đột nhiên đưa tay chỉ thẳng về phía Tĩnh Bảo: “Ngươi, ngươi, ngươi... Thám hoa lang,
Tuấn tú tài hoa xuất chúng,
Phong cốt Kiến An, khí độ cao,
Một nữ nhi dám thi cử cầu danh vọng,
Giấu trời dối , dám đem mạng sống đ.á.n.h cược!”
Nếu thời gian thể ngược trong chớp mắt thì Tĩnh Bảo tuyệt đối sẽ vì tiếng chiêng dừng mà đầu.
Nếu thể ngược nửa canh giờ thì nàng thậm chí đặt chân Hầu phủ để tham dự trò náo nhiệt .
Thế nhưng đời “nếu như”.
Khi ba chữ “đánh cược mạng sống” hát tuồng cất lên, tim Tĩnh Bảo bắt đầu đập loạn, c.ắ.n răng chửi: “Đồ điên từ tới !”
“Đồ điên từ tới !”
Lục Hoài Kỳ nổi trận lôi đình, gương mặt đỏ bừng vì giận: “Người ! Kéo xuống đ.á.n.h cho !”
Người hát tuồng bỗng quăng tay áo: “phịch” một tiếng quỳ gối xuống, dùng giọng đầy bi ai gào lên: “Ai a a a, sự bại, tiếng chê để ,
Tội khi quân, chịu hình,
Trong vở diễn, Mạnh Lệ Quân si tình c.h.ế.t,
Thất gia ơi, đừng tự treo thòng lọng cổ nữa!”
Thất gia?
Kinh thành bao nhiêu Thất gia?
Có bao nhiêu Thất gia từng là Thám hoa lang?
Ánh mắt đều chĩa về một nơi, dừng một bóng ...
Người ánh mặt trời, dáng hình gầy mảnh, phong tư ngời ngời, khí chất như lan như ngọc.
Ánh của họ rơi xuống gương mặt nàng, thể nàng, bàn tay nàng...
Rồi ngẩng lên bàn tay, thể, gương mặt...
Hết đến khác.
Tĩnh Bảo vẫn biểu hiện gì mặt.
Không ai , khoé môi nàng đang co giật, cổ họng khô khốc, m.á.u trong sôi sục lao thẳng lên đầu.
Thế nhưng ngũ tạng lục phủ như ướp lạnh, đông cứng trong khoảnh khắc.
Kẻ hát tuồng là ai?
Từ tới?
Tại phận của ?
Hắn mục đích gì?
Còn ...
Ta?
Phải?
Làm?
Gì?