Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 718: Có chuyện lại chẳng chịu nói rõ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:14
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , sáng sớm.
Tiền Tam Nhất mắt thâm quầng về Tĩnh phủ, chỉ với Tĩnh Bảo và Cao Triều bốn chữ: “Thanh Sơn đáng thương.”
Cao Triều hỏi, đáng thương chỗ nào?
Hắn câm như hến, chẳng chịu thêm một chữ, khiến tâm trạng Cao Triều khi đến Từ phủ rối như tơ vò, hệt như sắp bước một vở đại bi kịch ly hợp.
Thế nhưng đến khi thật sự đặt chân linh đường, mới thấm thía câu Tĩnh Bảo từng : “Linh đường quá lớn, quá lạnh, một hẳn cô đơn” lời ngoa.
Sao thế ?
Rõ ràng linh đường chật kín với hai cỗ quan tài, rõ ràng còn hạ nhân trong đó đang thêm hương, đốt vàng mã.
Vậy mà đưa mắt quanh, vẫn cảm thấy bản cô độc, như giữa bãi hoang tàn.
Thì ...
Mất là cảm giác thế .
Khóc , , chỉ thể giấu trong lòng, đau đến xé ruột xé gan, như nghẹn nơi cổ họng.
Cao Triều run rẩy nghĩ, những chua xót, đau đớn, bất cam mà từng nếm trải, rốt cuộc tính là gì?
Mẹ vẫn còn, cha vẫn còn, dư uy của phủ Trưởng công chúa cũng vẫn còn.
Còn thì ?
Ngoài chút hư danh , thì còn gì nữa?
Cao Triều bỗng hiểu , tại hôm đó cố chấp so cao thấp với Cố Trường Bình đến .
Hắn đang so cao thấp, mà là đang cố giữ chút gì đó giữa những từng cùng sinh tử.
“Ngươi tới gì?”
Giọng bất ngờ vang lên, Cao Triều ngẩng đầu, biểu cảm đều lập tức thu : “Sao? Ta thể đến ?”
Từ Thanh Sơn nhạt: “Hôm qua đến, hôm nay ngươi đến, ngày mai thì ?”
“Ẻo lả đến!”
Cao Triều nhướng mày, nhếch môi, vẻ mặt như “ bản lĩnh thì đuổi ”.
Chợt cảm thấy nét mặt đó phần khiêu khích quá, bèn hạ mày một tấc, khóe môi trễ xuống một chút, đổi thành vẻ “gia đây đến bầu bạn với ngươi, ngươi thấy mừng mới ”.
Từ Thanh Sơn một lát, lạnh nhạt : “Đã đến thì tự ngươi canh !”
“Dựa chứ? Này...”
Từ Thanh Sơn trả lời, xoay bỏ .
Cao Triều ngớ đó, định bụng nên đuổi theo kéo , chợt một tiểu đồng run run : “Cao công tử, hương tàn . Trong linh đường, hương của con cháu hiếu thảo thể để đứt đoạn.”
Cao Triều giật nảy , sững sờ tiểu đồng đến mức suýt nữa định đầu bỏ chạy.
Phải !
Hắn gọi lão Định Quốc công là Từ lão gia, gọi Từ Bình là nhị thúc, chẳng cũng coi như con cháu hiếu thảo ? Chẳng nên ở trông linh đường một ?
“Từ Thanh Sơn!”
Cao Triều hai ngọn đèn trắng phía xa, c.ắ.n răng: “Ngươi càng ngày càng giống Cố Trường Bình , chuyện chẳng chịu rõ.”
Hôm , sáng sớm.
Cao Triều mắt gấu trúc về Tĩnh phủ, với Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất bốn chữ: “Thanh Sơn thẹn thùng!”
Tĩnh Bảo hỏi, thẹn thùng chỗ nào?
Hắn học Tiền Tam Nhất lắc đầu, đó về phòng chùm chăn ngủ vùi.
Tĩnh Bảo thì chẳng thấy bồn chồn, khi trời tối tự chỉnh trang sạch sẽ đến Từ phủ.
Tối đó, linh đường bên cạnh Tĩnh Bảo là mấy cháu khác của nhà họ Từ, thấy bóng dáng Từ Thanh Sơn.
Hắn từ doanh trại ngoại thành trở về, bèn lập tức tới phủ Tô Thái phó, còn bảo Mạch Tử nhắn : Thái phó giảng suốt một đêm.
Tĩnh Bảo giấu một tia đắng chát trong mắt, bình thản thức trắng đêm, thỉnh thoảng còn cùng mấy vị đường của Từ Thanh Sơn nhắc vài chuyện phiếm nơi Quốc Tử Giám thuở .
Hôm , tảng sáng.
Tĩnh Bảo cáo từ nhà họ Từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-718-co-chuyen-lai-chang-chiu-noi-ro.html.]
Đến cửa trong thì thấy Từ Thanh Sơn về từ bên ngoài.
Hai ngang qua , mặt mày lạnh tanh, buồn chào hỏi.
Tĩnh Bảo đưa tay chặn .
Bốn mắt , nàng chút e ngại, cố ý chu môi, ấm ức : “Trông linh suốt đêm, đến bữa sáng cũng chẳng , nhà ai cái lệ ?”
Ngày đó, bộ trong bếp Từ phủ phạt một tháng bổng lộc, lý do: thất lễ với khách.
Những ngày trông linh, ngày nào cũng như ngày nấy, đơn điệu, lặp .
Tình hình triều chính thì mỗi ngày một căng thẳng.
Hơn ba mươi phiên vương của triều Đại Tần, một nửa đầu hàng Bắc phủ, một nửa giao nộp binh quyền và phong địa cho Hoàng đế.
Mía ngọt hai đầu vốn chẳng , cân nhắc lợi hại, khi đại chiến bùng nổ, họ buộc chọn phe.
Nếu , lấy công dẹp loạn, càng chẳng công theo rồng.
Binh quyền giao nộp nhanh chóng điều về kinh thành, đội quân chắp vá chẳng mấy chốc cũng lên tới mười vạn .
Theo ý ban đầu của Lý Tòng Hậu, mười vạn binh mã sẽ nhập Từ gia quân.
Từ Thanh Sơn dâng sớ từ chối khéo, còn thẳng thắn rằng: Ngày trận, đám đó chẳng những giúp Từ gia quân, trái chỉ là gánh nặng.
Hoàng đế thấy tự tin như thế, bèn giao binh quyền cho một mà ai ngờ tới ruột của Hạo vương phi, An Ninh Hầu gia: Chu Minh Sơ.
Tin truyền đến tai Tĩnh Bảo khi nàng đang ở phủ Tuyên Bình Hầu mừng thọ.
Lưu di nương tròn năm mươi, dù tình hình căng thẳng, nhưng đời đàn bà mấy năm mươi, nên vẫn c.ắ.n răng tổ chức.
Chỉ là thứ đều giản lược, khách khứa mời cũng thích, bạn bè.
“Tỷ phu đấu cô gia, Hoàng thượng chiêu khéo thật!”
“Lòng bàn tay, mu bàn tay đều là thịt, khó xử nhất là Hạo vương phi.”
“Trận đ.á.n.h nổi chứ, thật chẳng mà !”
“Nghe binh Bắc phủ nào nấy đều một chọi mười, lợi hại lắm!”
“Từ gia quân cũng hạng xoàng, đừng vội chán , tự diệt sĩ khí!”
“Mau kìa, Thám hoa lang đến , trông tuấn tú quá!”
“Còn Thám hoa gì nữa, chuyện tám trăm năm .”
“ là đáng tiếc thật, tiền đồ bao nhiêu, vì mà ngay cả Hầu gia cũng vạ lây.”
“Cũng chẳng cần tiếc , thiết với Đại tướng quân Từ gia quân, cách vài ba bữa đến trông linh, nhờ đó mà phục chức.”
“Nếu thật sự phục chức, mối cho với cháu gái nhà .”
“Thôi , cháu gái ngươi béo lùn, định mặt Thám hoa lang đấy ?”
“Hắn quan lục phẩm, gì mà với chả mặt? Không vì thông minh, trai thì ai chịu gả con xa chứ...”
Trong thủy tạ, một đám phu nhân quý tộc ăn mặc lộng lẫy chia nhóm nhỏ nhàn tản uống , tán gẫu.
Lời lướt qua nửa hồ nước, Lục Hoài Kỳ lập tức sang sắc mặt Tĩnh Bảo, chỉ thấy nàng hờ hững, như thể thấy gì.
Quả thật nàng chẳng thấy.
Trong lòng nàng đang lo lắng cho một chuyện khác.
“Biểu ca, Tuyết Thanh về ?”
Sau khi nhận thư, hôm Lục Hoài Kỳ lập tức viện cớ đàng hoàng để cử Tuyết Thanh phủ Lâm An.
Lẽ về , thế mà bao nhiêu ngày nay vẫn bặt vô âm tín.
“Chưa, chắc chỉ vài hôm nữa thôi.”
Lục Hoài Kỳ nàng đang sốt ruột, bèn trấn an: “Nếu chuyện lớn, về ngay . Giờ tin, nghĩa là bên đó vẫn .”
Chỉ mong là thật, nếu ...
Tĩnh Bảo dám nghĩ tiếp.
Lúc chỉ Hầu phu nhân Lưu thị cao giọng: “Trống mở , lão gia, mời khách sang xem kịch thôi!”
Khách nam và khách nữ chỉ cách một hồ nhỏ, Tĩnh Bảo thấy đại tỷ Tĩnh Nhược Tố đang giữa đám đông, ánh mắt cứ chốc chốc dõi về phía nàng.