Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 714: Mặt ta không đáng giá
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:09
Lượt xem: 141
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo ngẩng đầu đến, sững .
“Chử Phu nhân.”
Chử Dung mặc áo vải thô, hỏi: “Cao Triều và Tam Nhất ?”
“Họ về cả .”
“Vậy trong linh đường chỉ còn mỗi nó?”
Chử Dung thở dài, Tĩnh Bảo nên đáp thế nào, đành : “Giờ còn sớm, vãn bối xin cáo lui , mong phu nhân bảo trọng.”
“Thất gia thong thả!”
Tĩnh Bảo bước hai bước trở , c.ắ.n răng, dậm chân : “Phu nhân gối chỉ một Thanh Sơn là con trai, lẽ nào nỡ để ...”
“Thất gia!” Chử Dung bỗng cất giọng ngắt lời: “Lời nên do Thất gia , Thất gia về nghỉ sớm , mai đến.”
Tĩnh Bảo mơ cũng ngờ Chử thị còn hết câu ngắt lời nàng.
Cha trong thiên hạ ai chẳng yêu con, huống hồ là con một, đến lượt nhà họ Từ thì hết đến khác đều trở nên kỳ lạ như ?
“Thất lễ, đúng là lắm lời !” Tĩnh Bảo lập tức tự giễu.
Nàng từng ngây thơ nghĩ sẽ tay từ phu nhân Chử, đúng là quá tự phụ!
“Phu nhân, cáo từ!”
“Thất gia thong thả!”
Nếu lúc Tĩnh Bảo đầu , chắc chắn sẽ thấy thần sắc của Chử phu nhân mang theo một nụ nhạt.
Chử Dung xoay , thấy con trai đang cách đó xa, hai tay chắp lưng, bèn bước tới, nhắc nhở: “Đêm xuống trời lạnh, mặc thêm áo , đừng cứ cậy trẻ mà coi thường.”
Từ Thanh Sơn: “Mẹ cũng !”
“Vậy về đây.”
“Mẹ, chờ một chút!”
Từ Thanh Sơn chỉ về phía Tĩnh Bảo khuất bóng, : “Người đó là trong lòng con.”
“Mẹ , trông cũng là một đứa trẻ thanh tú, lanh lợi.”
Từ Thanh Sơn ngạc nhiên: “Mẹ thích ?”
Chử Dung con trai , lắc đầu: “Mẹ thích , quan trọng; quan trọng là con thích là .”
Từ Thanh Sơn chau mày: “Dù là nam?”
“Con , đời bao nhiêu năm chứ?”
Chử Dung bỗng bật : “Mẹ theo cha con mấy chục năm, cũng thật ngắn ngủi. Mẹ chẳng mong gì hơn, chỉ mong con vui vẻ.”
Ta còn thể vui vẻ ?
Ta còn quyền vui vẻ ?
Từ Thanh Sơn bóng , trầm mặc hồi lâu mới bên lò lửa.
Trong linh đường, yên tĩnh.
Từ Thanh Sơn tựa đầu tường, giữa mày lộ chút buồn vui.
Hắn cứ dựa đó, mắt khép hờ, rõ bao lâu thì Mạch Tử đầu đầy mồ hôi chạy .
“Gia, Thất gia về phủ, nhưng ngay, mà ngoài bậc thềm cửa phủ một lúc lâu.”
Từ Thanh Sơn mở mắt, ánh sâu thẳm, tựa như chứa cả một thế giới ai đến.
“Phải , lưng Thất gia đúng là theo dõi, tiểu nhân quan sát kỹ , là cùng một bọn với đám theo dõi Cao công tử và Tiền Công tử, đều là mật thám của Cẩm Y vệ.”
Từ Thanh Sơn nhíu mày: “Có theo dõi cũng , đỡ để bọn họ hành động tùy tiện. Đưa danh sách đến viếng mấy hôm nay cho xem.”
“Dạ!”
Mạch Tử tất tả lấy, Từ Thanh Sơn lật xem từng trang. Đọc đến trang cuối, bỗng hỏi: “Nhà họ Vương ai đến viếng?”
“Chuyện ... phủ xưa nay vốn ít qua với Vương phủ.”
“Quan văn võ trong kinh đều đến đủ, dựa mà đến? Chẳng lẽ coi thường nhà họ Từ?” Ánh mắt Từ Thanh Sơn vụt lạnh.
Mạch Tử thấy vẻ giận dữ mặt chủ tử, trong lòng hiểu rõ: Gia đang trả mối hận năm xưa Vương Uyên và Phác Chân Nhân thiết kế.
Từ Thanh Sơn nhạt: “Người , truyền lệnh của , mai triều sớm dâng tấu đàn hặc Vương phủ bất kính với Anh Liệt Vương.”
Thư phòng Tĩnh phủ.
Tiền Tam Nhất xong mà mồ hôi lạnh túa : “Hắn thật sự ?”
Tĩnh Bảo trầm mặc gật đầu.
“Ta tin!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-714-mat-ta-khong-dang-gia.html.]
Tiền Tam Nhất bật dậy: “Ta đến hỏi cho rõ.”
“Ngồi xuống!”
Cao Triều đập bàn: “Đi gì, để đ.á.n.h ?”
“... Không !”
Tiền Tam Nhất phập phồng lồng ngực, đột ngột phịch xuống ghế thái sư.
“Ta cứ tưởng Tĩnh Thất mặt thì ít nhiều cũng tác dụng, ai ngờ... Sao thể đổi đột ngột như , như thế.”
Nghe , lòng Cao Triều chua xót vô cùng.
Trước , còn là một mỹ nhân kiêu ngạo, cả ngày chỉ ăn với chơi, từng để tâm điều gì? Còn giờ...
Hắn lặng lẽ liếc Tĩnh Bảo, khổ: “Tĩnh Thất, ngươi tính ?”
“Ta !” Tĩnh Bảo thật: “Ta nghĩ suốt dọc đường, nghĩ mãi , từng câu , với con , khớp chút nào.”
Không hề giống chút nào.
Tĩnh Bảo thậm chí tự hỏi: Người đó thực sự là Từ Thanh Sơn ?
“Ta hỏi , mà là ngươi!”
Cao Triều Tĩnh Bảo thất thần, lo lắng : “Thật sự thì tìm cách trốn sang chỗ Cố Trường Bình !”
Tĩnh Bảo lắc đầu: “Thứ nhất là trốn , thứ hai là nếu trốn, các ngươi ? Nhà họ Tĩnh ?”
Cao Triều trừng mắt: “Vậy ngươi định gì cả, cứ chờ thánh chỉ ban hôn ? Cố Trường Bình ?”
Vừa hợp thành một đôi với ngươi!
Tiền Tam Nhất thầm lẩm bẩm một câu, nhưng chỉ dám trong lòng, sợ ăn đòn.
“Mỹ nhân, Tĩnh Thất!”
Tiền Tam Nhất thu vẻ mặt, nghiêm túc : “Ta vẫn tin thể chuyện như thế, , mai đích đến hỏi .”
Cao Triều: “Ngươi định mang cái mặt già đó cầu xin ?”
Tiền Tam Nhất: “Chỉ , trong lòng , mặt còn đáng giá .”
Câu trả lời, ngày hôm đặt ngay mặt ba .
Từ Thanh Sơn ở phủ, một đêm thủ linh, sáng sớm đến doanh trại Từ gia ở ngoại thành phía tây để luyện binh.
Hiển nhiên là định gặp ai cả.
Tiền Tam Nhất cúi mắt, chán nản: “Vậy là, mặt cũng còn giá trị.”
“Là mặt ai cũng còn giá trị.”
Cao Triều nhạt: “Hắn quyết tâm một đường đến tận cùng, sớm thế, thề thốt, cắt m.á.u ăn thề gì cho thêm rối.”
“Thật ...” Tĩnh Bảo nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng: “Đặt vị trí của , gì sai ?”
Đôi tay lạnh lẽo hành hạ Tĩnh Bảo suốt nửa đêm.
Về tình, đó là của ;
Về lý, là đại tướng quân.
Nếu chiến mà bại, nhà họ Từ ? Thiên hạ bằng con mắt nào?
“Ngươi còn bênh ?”
Cao Triều giờ như một quả pháo, chạm là nổ, chữ “Cút” tối qua như d.a.o đ.â.m tim .
Cao mỹ nhân cả đời ai mắng là “cút” bao giờ chứ!
“Mỹ nhân, bênh , chỉ sự thật.”
“Sự thật là!”
Cao Triều chỉ tay Tĩnh Thất: “Ngươi bảo vệ !”
“Khoan , các ngươi đừng cãi, hôm nay còn gặp một ở Từ phủ.”
Tiền Tam Nhất bỗng vỗ trán: “Là thằng nhãi Vương Uyên, đang xe lăn khiêng linh đường.”
Cao Triều giật : “Sao đến?”
Tiền Tam Nhất nhún vai: “Ta vì đến, nhưng linh đường thì cúi chào, dâng hương, ngoan ngoãn như cháu nội.”
Căn phòng rơi im lặng.
Cao Triều thở dài: “Giờ thế lực nhà họ Từ đến mức khiến cả nhà đẻ của Hoàng hậu cũng kiêng dè. Tĩnh Thất , ngươi vẫn nên nghĩ cách trốn thôi, còn cách nào khác .”
Tĩnh Bảo hồi lâu, vẫn lắc đầu.
Cao Triều nghiến răng: “Ta chuyện với trâu khi còn dễ hơn!”