Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 709: Hoàng thượng làm chủ cho ngươi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:05
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc , mà là .

Môi Tĩnh Bảo trắng bệch, : “Thanh Sơn diệt ba bộ tộc của Biên Sa, là chuẩn cho chiến tranh tuyến Bắc, mà còn là lâu dài."

Tiền Tam Nhất gật đầu: “Diệp Nhạc Định báo thù cho cha mà sẽ dốc lực, tuyệt để Thanh Sơn chút lo lắng. Hoàng đế dùng , một mũi tên trúng hai đích, quá thông minh."

Cao Triều thở dài: “Từ gia quân đến cả trăm nghìn , Thanh Sơn đề cập đến lương thảo, Vương Tử Trừng thứ chuẩn xong."

Quân đến, lương đủ, chiến sự chờ bùng phát.

Chỉ đợi Từ gia lo tang sự xong!

Chỉ đợi Từ gia quân nghỉ ngơi điều chỉnh!

Tĩnh Bảo suy nghĩ nhanh nhạy, : “Tang sự của Từ gia, tối đa một tháng, nhất định an táng xong."

Tiền Tam Nhất: “Một tháng, thời gian thật gấp."

Cao Triều: “Vấn đề là chúng còn bắt đầu từ !"

Khuyên hàng?

Cả trăm nghìn Từ gia quân kéo về từ xa, mỗi ngày luyện tập ba .

Hàng? Có khả thi ?

Không khuyên?

Nhìn họ đ.á.n.h với , ngươi c.h.ế.t thì mất?

Làm giữ yên?

Không thể giữ yên !

Tiền Tam Nhất miễn cưỡng : “Vừa gặp Thanh Sơn, hình như vẫn như xưa ở Quốc Tử Giám, chẳng khác gì!"

Cao Triều theo bản năng tin, nhưng cảm thấy đó quen thuộc: “Ta... rõ, Tĩnh Thất ngươi thấy ?"

“Ta thấy đổi."

“Thay đổi chỗ nào?"

“Ánh mắt!"

Tĩnh Bảo hạ mắt, một lát ngẩng đầu: “Trước chuyện với , mặt tuy nghiêm, nhưng ánh mắt nụ , nụ đó ấm áp. Còn bây giờ..."

Cao Triều và Tiền Tam Nhất lập tức hiểu :

Bây giờ tuy mặt , lời vẫn như cũ, nhưng ánh mắt lạnh lùng, chút ấm.

Cho nên, vẻ ngoài nhiệt tình của Từ Thanh Sơn, là một trái tim lạnh băng.

Tim lạnh nên mắt cũng lạnh!

...

Từ phủ lúc , cờ tang trắng treo cao, tiếng nhạc tang thương vang lên từng hồi, khách đến viếng ngớt.

“Tiểu Từ tướng quân về, Tiểu Từ tướng quân về!"

Từ Thanh Sơn cưỡi ngựa bước xuống, mắt ngang, thẳng bước cổng Từ phủ.

Trong cửa, đầy tớ đợi sẵn vây lấy, vội vàng cởi giáp cho , bộ áo tang.

Từ Thanh Sơn mặc cho đầy tớ việc, việc xong mới tiến linh đường.

Trong linh đường, đặt hai quan tài lớn bên trái bên .

Từ Thanh Sơn sụp xuống đất, cái lưng luôn thẳng tắp cuối cùng giờ đây gập xuống : “Tổ phụ, nhị thúc, Thanh Sơn về!"

Hắn tưởng rằng nỗi đau thời gian từng ngày xóa nhòa, nào ngờ thấy hai quan tài, lòng đau nhói một phát.

Hóa , nỗi đau tan biến, chỉ tạm giấu .

Rồi một ngày nào đó, sẽ trào , khiến ngươi đau đến thể chịu nổi.

“Tướng quân, lạy !" đầy tớ nhỏ nhẹ nhắc nhở.

Sáu cái đầu quỳ đập đất vang vang.

Từ Thanh Sơn dậy, cầm lấy nhang bát hương, lấy lửa đốt, quạt tàn cắm bát hương.

“Mẹ và nhị thẩm ?"

“Ở trong nội đường."

Từ Thanh Sơn bước nhanh trong.

Quả đúng như đoán, cửa tiếng thút thít của nhị thẩm.

Nhiều nữ nhân Từ gia lau nước mắt khuyên giải, chỉ im ghế, động đậy, mặt rơi nửa giọt lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-709-hoang-thuong-lam-chu-cho-nguoi.html.]

Phí thị thấy Thanh Sơn về, cố gắng lên.

Thanh Sơn vội tới đỡ: “Nhị thẩm."

Phí thị nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ Thanh Sơn, thành tiếng: “Thanh Sơn, nhị thúc con báo thù, báo thù ... ... để lời nào cho , trong lòng ... thà cùng theo... mang cùng..."

Từ Thanh Sơn mỉm môi, cuối cùng gì, chỉ trả lời: “Nhị thẩm, thăm ."

Đi đến cửa , nhấc áo quỳ xuống, lạy ba cái.

Mẹ đảo mắt , thấy là con trai, đưa tay chỉnh cổ áo lệch cho , nhẹ giọng: “Bao giờ về?"

“Vừa đến."

“Đường xa như , mệt ?"

“Con mệt!"

Từ Thanh Sơn nét mặt , ảo giác , mặt bà quá đau thương, chỉ ánh mắt mỏi mệt.

“Tướng quân, tướng quân, trong cung chiếu chỉ đến."

Từ Thanh Sơn giật , vội cúi đầu: “Mẹ, con ngay."

đột nhiên nắm lấy cánh tay con trai, ánh mắt lóe lên nhẹ nhàng buông : “Đi !"

...

Chiếu chỉ do Vương Trung trực tiếp mang đến Từ gia.

Nhìn tất cả nam nhân Từ gia quỳ xuống, y hắng giọng to: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu rằng: trưởng tôn Từ Thanh Sơn của Anh Liệt vương tuổi trẻ tài cao... Từ hôm nay, thừa hưởng chức tước của tổ phụ. Mẫu , tấn phong nhị phẩm phu nhân, ân chuẩn!"

Lúc Tĩnh Bảo cùng hai khác vội vàng đến, kịp Vương Trung chiếu chỉ, khỏi lòng chùng xuống tận đáy.

Quốc công tuy c.h.ế.t, nhưng phía vẫn còn vài con chính thất, chức tước vượt qua thế hệ con trai, thẳng đến trưởng tử.

Hoàng đế rút thanh kiếm , từ thủ đoạn nào.

“Từ Tướng quân, Hoàng thượng còn truyền khẩu dụ."

Từ Thanh Sơn định lên, vội quỳ xuống: “Công công xin .

“Anh Liệt tướng quân dừng linh hai mươi mốt ngày, đưa tang!"

“Thần tuân chỉ!"

Từ Thanh Sơn lên, phía các cháu chắt Từ gia cũng đồng loạt dậy.

Đại quản sự cầm tiền bạc bước tới, : “Công công vất vả, trời nóng thế mua chút giải nhiệt."

Vương Trung nào dám nhận tiền của Từ gia, liên tục từ chối.

“Vương công công, đều là nhà, cứ nhận !"

Thấy Từ Thanh Sơn lên tiếng, Vương Trung rạng rỡ nhận lấy tiền, : “Lão nô mượn tướng quân một chén , tướng quân rảnh ?"

Đó là ý chuyện .

Từ Thanh Sơn: “Công công, mời phòng bên!"

“Tiểu Từ tướng quân, mời!"

Từ Thanh Sơn liếc thấy ba chờ ngoài cửa, khẽ ho khan, hiệu họ bình tĩnh chờ đợi.

Hai phòng bên.

Chưa đợi đầy tớ dâng , Vương Trung hạ giọng: “Lão nô nhận ân huệ của tướng quân, vài lời riêng với tướng quân."

“Công công xin !"

“Tướng quân tuổi cũng nhỏ, nên lập gia đình , vài ngày Hoàng thượng còn nhắc đến."

Từ Thanh Sơn nhăn mày: “Công công, đang trong thời gian đại hiếu."

là đại hiếu, nhưng..."

Vương Trung nét mặt thương cảm: “Phải để trưởng phòng còn hậu duệ, nếu Chữ phu nhân đồng ý, ngay cả Hoàng thượng cũng lo cho tướng quân."

Từ Thanh Sơn im lặng một lúc: “Công công gì cứ thẳng."

Vương Trung tiến lên nửa bước, hạ thấp giọng: “Hoàng thượng từng tâm sự với lão nô, nếu tướng quân lòng thì yên tâm lo; nếu thì tướng quân quyết định chuyện ."

Từ Thanh Sơn: “..."

“Tiểu Từ tướng quân, lão nô câu chẳng nặng nhẹ, chiến trường vô tình, thể chuẩn thì nên chuẩn sớm."

Nói đến đây, y ngừng , hạ giọng thêm vài phần: “Nhân luân lễ pháp cũng lúc khẩn cấp, Hoàng thượng ngươi chủ, thiên hạ còn ai dám thêm?"

Vai Từ Thanh Sơn động: “Dù là ai, Hoàng thượng đều chủ ?"

 

Loading...