Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 704: Sợ gì tới nấy

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:00
Lượt xem: 144

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Xong , xong thật !”

Tiền Tam Nhất sắc mặt khó coi đến cực điểm: “Thanh Sơn thiết với tổ phụ nhất, nếu nó chuyện, thể nào cũng hận c.h.ế.t mất.”

Cao mỹ nhân chống tay lên trán, tựa như dám đối mặt: “ là sợ gì đến nấy. Cục diện , đúng là đường c.h.ế.t, c.h.ế.t đến mức thể c.h.ế.t thêm nữa, Tĩnh Thất...”

Sắc mặt Tĩnh Bảo còn trắng hơn cả Tiền Tam Nhất, còn lấy một giọt máu.

Những ngày qua, nàng vẫn ôm một tia hy vọng.

Vì hy vọng , nàng còn tự nghĩ bao khả năng:

Tiên sinh lén gặp Định Quốc Công, Định Quốc Công vì cháu nội mà trăn trở mãi, cuối cùng cũng chịu hàng; hoặc là, Định Quốc Công thề c.h.ế.t hàng, bày mưu lập kế, bắt sống ông ...

Chỉ ngờ, Định Quốc Công nhảy khỏi tường thành.

Phải là thế nào mới thể nhảy thành? Người tuyệt vọng.

Không khác nào đang với Từ Thanh Sơn rằng: nhà họ Từ, dù rơi đường cùng, vẫn giữ cốt khí kiên trung.

Cái nhảy , coi như mài bén thanh kiếm mang tên Từ Thanh Sơn.

Kiếm bén khỏi vỏ, ai dám tranh phong?

Trời đầu hạ, Tĩnh Bảo chỉ cảm thấy lạnh ngắt, ngay cả chân tay cũng giá buốt.

lúc , chỉ Lục Hoài Kỳ đột ngột : “Phải , nửa canh giờ Hoàng thượng triệu Vương Tử Trừng và Tô Thái phó cung.”

Tĩnh Bảo biến sắc, đầu Cao mỹ nhân, thấy Cao mỹ nhân cũng đang ngẩng đầu, chằm chằm chớp.

“Vương Tử Trừng là Binh bộ thượng thư, đ.á.n.h thua trận, Hoàng thượng gọi cung là lẽ thường. Còn Tô Thái phó?”

Tiền Tam Nhất cau mày, tiếp: “Người gần như rút khỏi quan trường gần một năm nay, Hoàng thượng cũng chẳng còn mấy thiện cảm. Ngay cả khi Tô nương nương sinh con, Hoàng thượng cũng triệu Tô gia cung thăm.

Giờ triệu ông lúc , tám chín phần là vì chuyện chiến sự.

Dù gì thì, hai tạo phản ở phương Bắc, đều là học trò của ông . Ông hiểu rõ hai đó nhất. Chiêu của Hoàng thượng, cao tay thật!”

Tiền Tam Nhất cảm thán xong, chợt thấy ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía , khỏi sững : “Ta sai gì ?”

Tĩnh Bảo y đầy ngưỡng mộ: “Nói đúng.”

Cao Triều hiếm khi cũng khen: “ là Trạng nguyên lang.”

Tiền Tam Nhất bĩu môi: “Câu cứ như đây xứng Trạng nguyên .”

Tĩnh Bảo, Cao Triều đồng thanh: “Không xứng!”

Tiền Tam Nhất: “...”

Lục Hoài Kỳ chen lời: “Vậy... Hoàng thượng gọi Từ Thanh Sơn về chịu tang ?”

“Nhất định !”

Tiền Trạng nguyên dừng một thoáng, : “ gọi về chịu tang chỉ là cái cớ. Kiếm mài sắc thì rút dùng mới là thật.”

Lục Hoài Kỳ còn kịp gì, thấy ánh mắt Tĩnh Bảo và Cao Triều cùng lúc tối , sáng lên nữa.

...

Ngự thư phòng.

Bầu khí còn nặng nề gấp trăm so với thủy tạ ở Tĩnh phủ.

Lý Tòng Hậu Vương Tử Trừng, giọng trầm thấp: “Còn bao nhiêu ?”

Câu đầu đuôi, nhưng Vương Tử Trừng hiểu rõ, Hoàng thượng đang hỏi Bộ Binh còn thể huy động bao nhiêu binh lực để đối phó quân Bắc.

“Tâu Hoàng thượng, hai mươi vạn quân Cầm Vương đóng ở phía bắc sông Vị Thủy đ.á.n.h trận , tổn thất năm sáu vạn. Quân Cầm Vương ở Giang Nam còn độ vài vạn, kinh thành còn mười vạn, cộng thể tiếp tục tập hợp ba mươi vạn đại quân.”

Hoàng đế lạnh lùng y, một lời.

Vương Tử Trừng đoán ý, dè dặt lên tiếng: “Ba mươi vạn đại quân là lá bài cuối cùng. Hoàng thượng, nên sớm triệu Từ Tướng quân từ Biên Sa về.”

Lý Tòng Hậu lạnh lùng hỏi : “Biên Sa bên đó ai trấn giữ?”

Vương Tử Trừng: “Thần xin tiến cử con trai lớn của Cẩm Hương Bá, Diệp Nhạc Định.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-704-so-gi-toi-nay.html.]

Lý Tòng Hậu trầm ngâm hồi lâu, ánh mắt chuyển sang Tô Thái phó bên cạnh: “Thái phó, cao kiến gì chăng?”

Tô Thái phó chau mày suy nghĩ, hồi lâu mới lên tiếng: “Muốn thắng trận , ngoài Từ Thanh Sơn, còn thể thiếu Từ gia quân.”

Vương Tử Trừng biến sắc: “Từ gia quân mà , Biên Sa...”

Tô Thái phó chẳng buồn liếc Vương Tử Trừng lấy một cái, chỉ thẳng Hoàng đế.

“Hoàng thượng, quân Bắc nhiều năm chinh chiến với Thát Đát, Huyền Thiết quân một địch mười. Đám đó là từng trận giẫm lên núi xác biển m.á.u mà rèn luyện nên, tuyệt đối hạng tầm thường.”

Ông dừng một chút, tiếp: “Thần cho rằng, lập tức phái đến Biên Sa bàn bạc với Từ tướng quân, xem ngài tính toán thế nào. Trong thì gấp rút gom lương thảo, tăng tốc luyện binh; ngoài thì triệu hồi quân Cầm Vương ở Lưỡng Quảng, Lưỡng Hồ về phía nam sông Vị Thủy, bảo lực lượng, chờ thời cơ tái chiến.”

Tô Thái phó xong, Hoàng đế chẳng hề do dự: “Vương ái khanh, thấy ?”

Vương Tử Trừng vội cúi : “Thần tuân chỉ, lập tức .”

“Lui .”

“Dạ!”

Vương Tử Trừng tới cửa điện, kìm đầu liếc , chỉ thấy Hoàng đế bước đến bên cạnh Tô Thái phó, hai cúi đầu trò chuyện, lòng y khỏi trầm xuống.

Nếu trận thua nữa... bản e cũng chỉ thể học theo Định Quốc Công, nhảy khỏi lầu thành mà thôi.

“Thưa !”

Lý Tòng Hậu thở dài, vẻ mặt đau buồn: “Giang sơn là tiên đế đích giao cho trẫm. Vậy mà nay... trẫm dồn đến đường cùng.”

“Hoàng thượng!”

Tô Thái phó mà lòng đau như d.a.o cắt: “Còn xa lắm mới đến bước . Vạn tự hủy uy phong, tăng thêm khí thế cho địch.”

“Trẫm hối hận vì lời , chuyện tước phiên lẽ nên từ từ.”

Những ngày Lý Tòng Hậu ngẫm việc, mới thấy phạm một chữ “gấp”.

Mười tháng hoài thai mới sinh đứa trẻ, chuyện nước cũng như . Chỉ tiếc rằng, cung giương, thể đầu. Trên đời chẳng t.h.u.ố.c hối hận để uống.

Ánh mắt Tô Thái phó dịu dàng: “Thanh kiếm mang tên Từ Thanh Sơn, Hoàng thượng mài gần đủ . So với hối hận, chi bằng nghĩ xem thế nào để dùng , dùng đúng.”

Lời quả thực trùng ý với Lý Tòng Hậu: “Trẫm ban hôn, thấy ?”

Tô Thái phó nghĩ đến chuyện Từ Thanh Sơn loạn trong lễ thành của con gái , trả lời: “Một chữ ‘ban’, là ban ân. Nếu Tiểu Từ tướng quân trong lòng thì ?”

“Ý là?”

“Nếu , thể ban hôn; nếu trong lòng thì nên cho y quyền chọn yêu.”

Tô Thái phó vuốt chòm râu bạc, bổ sung một câu: “Hoàng thượng, lấy nhu thắng cương.”

Ánh mắt Lý Tòng Hậu sáng lên: “Tốt! Trẫm .”

Lúc , Tô Thái phó bỗng dậy, vén áo quỳ xuống hai gối.

“Tiên sinh?”

“Hoàng thượng, thần dạy hai kẻ nghịch đồ, thẹn với kỳ vọng của tiên đế. Hoàng thượng chấp chuyện cũ, vẫn tín nhiệm thần. Vì niềm tin , thần nhất định sẽ dốc sức giữ vững giang sơn cho Hoàng thượng.”

Tô Thái phó thẳng mắt Hoàng đế, : “Cố Trường Bình một điểm yếu.”

“Gì?”

“Nặng tình.”

“Ý là...”

“Hoàng thượng còn nhớ mấy học trò liên lụy vì Cố Trường Bình ? Đối với Cố Trường Bình, họ là thầy trò; đối với Từ Thanh Sơn, là kết nghĩa sinh tử. Hoàng thượng nghĩ cách tận dụng điểm một chút?”

Lý Tòng Hậu Tô Thái phó đang quỳ mặt, tim đập thình thịch.

Lại nghĩ giống !

Trẫm sớm sai Cẩm Y vệ âm thầm giám sát đám , cũng là nghĩ ngày dùng .

Lý Tòng Hậu đích đỡ Tô Thái phó dậy.

“Tiên sinh, nên dùng thế nào?”

 

Loading...