Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 703: Định Quốc Công tử trận rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:15:59
Lượt xem: 136
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiến báo từ Bắc phủ đưa đến thành Tứ Cửu đúng hôm .
Lý Tòng Hậu đang phê duyệt tấu chương trong ngự thư phòng, thấy Quách Trường Thành vội vã , trong lòng bất giác căng thẳng.
“Hoàng thượng, chiến báo đưa tới.”
“Đưa đây!”
Vương Trung lập tức nhận từ tay Quách Trường Thành, dâng lên cho Hoàng đế.
Lý Tòng Hậu liếc mắt qua, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch, đến môi cũng tái nhợt như còn một giọt máu.
Vương Trung lo lắng gọi: “Hoàng thượng?”
“...”
“Hoàng thượng?”
“...”
Vương Trung và Quách Trường Thành đưa mắt .
Một lúc lâu yên lặng như c.h.ế.t, Lý Tòng Hậu chợt phắt dậy, vai run, nghiến răng từng chữ: “Định Quốc Công, vì nước hy sinh !”
Hai Vương, Quách chỉ cảm thấy tim đập thình thịch.
Mới đó thôi, mà đến cả Định Quốc Công cũng mất , họ Từ trong vòng một tháng chịu tang hai , chuyện ... chuyện ...
“Truyền ý chỉ của trẫm.”
Lý Tòng Hậu bật : “Truy phong Định Quốc Công Anh Liệt Vương, nhập táng hoàng lăng.”
Lời dứt, đến cả Vương Trung từng trải bao biến cố lớn cũng sững sờ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Từ khi Đại Tần khai quốc đến nay, từng tiền lệ thần tử chôn cùng hoàng lăng. Triều tuy , nhưng chỉ những lập công lao hiển hách khi c.h.ế.t mới vinh hạng .
“Tuyên Binh bộ Thượng thư Vương Tử Trừng, Tô Thái phó cung gặp trẫm.”
Lý Tòng Hậu đưa tay chỉ Vương Trung đang đờ đẫn, lạnh lùng : “Còn mau !”
“Nô tài lập tức ngay.”
Vương Trung vội vàng nhấc hai chân già, chạy như lốc.
Quách Trường Thành len lén ngó Hoàng đế, thấy bên mép giọt m.á.u rịn , giữa mày hằn ba nếp nhăn sâu hoắm, thoạt như già hơn mười tuổi chỉ trong thoáng chốc.
“Quách thống lĩnh!”
Hoàng đế trầm giọng nặng nề : “Giang sơn của trẫm, ngươi thấy còn giữ nữa ?”
Quách Trường Thành sợ đến chân mềm nhũn, phịch một tiếng quỳ xuống, gấp giọng: “Hoàng thượng, giang sơn là tiên đế truyền cho , ai cũng thể cướp !”
“Không thể cướp ...” Hoàng đế ngã phịch long ỷ, lẩm bẩm: “Thật sự... thể cướp ...”
*
Tĩnh phủ.
Trong thuỷ tạ, nóng bốc lên nghi ngút.
Tiền Tam Nhất gắp một đũa thịt dê bỏ miệng, ăn nhướng mày cảm thán: “Ngày tháng thế , phơi nắng, ăn lẩu, nhúng thịt dê, uống rượu ngon, triều, chẳng cần kiếm tiền, sung sướng như thần tiên . Mỹ nhân, ngươi thấy đúng ?”
Mỹ nhân nhấp một ngụm rượu, lười biếng : “Không chỉ sung sướng như thần tiên, bây giờ là thần tiên .”
Phải chứ.
Ăn đồ nhà Tĩnh phủ, uống rượu nhà Tĩnh phủ, ngủ cũng ngủ trong nhà Tĩnh phủ, còn A Man của líu ríu chạy chạy hầu hạ hai các ngươi, nếu thần tiên thì là gì?
Ngoài thuỷ tạ, A Man lặng lẽ bĩu môi.
Tiền Tam Nhất nhớ công quên đào giếng, nâng chén : “Cảm tạ Thám hoa lang.”
Cao mỹ nhân tiếp lời: “Cảm tạ Thất gia.”
“Không cần cảm tạ !”
Tĩnh Bảo hai một xướng một hoạ, khổ: “Cảm tạ thành Tứ Cửu gió nổi hạc kêu, cảm tạ Cẩm Y vệ canh phòng nghiêm ngặt. Nếu các ngươi chịu tiết kiệm thêm chút nữa, bạc trong tay còn thể để các ngươi thần tiên vài năm nữa.”
“Ngồi ăn núi lở đấy, Thất gia!”
A Man rốt cuộc nhịn , thuỷ tạ bĩu môi một câu.
Tĩnh Bảo nha đầu , thấy vui lòng, chua xót trong lòng.
Vui vì nha đầu thật lòng lo cho phủ nhà;
Buồn vì nàng một lòng nhiệt huyết tới kinh thành, cứ tưởng thể chuyện gì, ngờ thời thế như , đành ở nhà sống mòn từng ngày.
“A Man .”
Nàng giấu nỗi buồn, đùa vui : “Ngày mai ngươi phố dựng quầy, đoán tử vi, kiếm cho gia vài đồng bạc lẻ nhé.”
Cao Triều tiếp lời: “Ta thể giúp ngươi vài câu quảng cáo: ‘Xem quẻ chính, phản càng chuẩn’.”
Tiền Tam Nhất: “A Man cô nương, trợ thủ cho ngươi ?”
A Man: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-703-dinh-quoc-cong-tu-tran-roi.html.]
Nàng dậm chân một cái, mặt đỏ bừng chạy mất.
Không , tối nay biểu thiếu gia tới, nhất định mách mới . Bây giờ đến cả gia cũng bênh nàng, sống thế mà chịu nổi?
“Ơ kìa, biểu thiếu gia, hôm nay đến sớm ?”
Thật đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay, cách mấy trượng, Lục Hoài Kỳ vội vã chạy tới.
“Thất gia nhà ngươi ?”
“Dạ, đang ăn lẩu ạ!”
A Man còn đang nghĩ đến chuyện mách lẻo, chân bèn xoải chặn giữa đường nhỏ: “Biểu thiếu gia... ái da!”
“Tránh !”
Lục Hoài Kỳ hất nàng sang một bên, chân đáp đất lập tức lao thẳng trong.
A Man: “...”
Xong , ngay cả biểu thiếu gia cũng rảnh nàng , Tĩnh phủ xem như tiêu đời .
Trong thuỷ tạ.
Ba thấy tiếng “ái da” của A Man, đầu , thấy Lục Hoài Kỳ phóng tới, trong lòng đều trầm xuống.
Cao mỹ nhân: “Tính theo thời gian, bên đó cũng nên tin .”
Tiền Tam Nhất: “Chỉ sợ tin lành.”
Tĩnh Bảo hai , lặng lẽ đặt đũa xuống.
A Man nào mấy hôm nay Tiền Tam Nhất và Cao mỹ nhân mặt dày bám lấy Tĩnh phủ ăn chực, mà bởi vì cả ba đều Cẩm Y vệ theo dõi, chỉ thể giả vờ sống phè phỡn, rượu chè qua ngày.
Lục Hoài Kỳ lao , thở hổn hển, vội vã : “Tiểu Thất, phương Bắc xảy chuyện !”
Tĩnh Bảo tim nhảy lên tới cổ: “Biểu ca, mau !”
“Định Quốc Công... tử trận .”
“Cái gì?”
“Cái gì?”
“Cái gì?”
Ba phản ứng y như , chỉ khác ở chỗ...
Tiền Tam Nhất bật dậy phắt dậy;
Cao mỹ nhân rơi chén rượu, b.ắ.n lên bộ;
Còn Tĩnh Bảo thì thụp xuống ghế, c.h.ế.t lặng như khúc gỗ.
Sao nhanh như ?
Từ khi Từ Bình tử trận đến giờ, mới bao lâu ?
Lục Hoài Kỳ cầm lấy chén lạnh ai uống còn sót, tu một ngụm lớn, : “Trong cung hạ chỉ, truy phong Định Quốc Công Anh Liệt Vương, nhập táng hoàng lăng.”
“...Không !”
Cao mỹ nhân còn để tâm đến áo quần ướt , cuống cuồng hỏi: “Vậy trận đó là thắng thua?”
“Thua . Mười vạn đại quân quân diệt. Ba thành phía bắc Mặc Châu, Hùng Huyện, Trấn Định tất cả đều đổi chủ.”
Lục Hoài Kỳ đổi giọng, : “Túc Vương Lý Cẩm Sinh cũng phản , bao lâu nữa, quân phương Bắc sẽ nam tiến.”
Ầm ầm ầm!
Ầm ầm ầm!
Ầm ầm ầm!
Trời sập đất nứt, sơn hà vỡ vụn cũng sánh bằng một câu của Lục Hoài Kỳ lúc .
Từ xưa đến nay, văn thần võ tướng truy phong vương vị vốn hiếm hoi, huống hồ Định Quốc Công còn thua trận.
Tĩnh Bảo cứng ngắc xoay đầu Cao Triều và Tiền Tam Nhất, thấy cả hai đều mang vẻ mặt kinh hãi tột độ, lòng nàng cũng sụp đổ.
Thế ... thật sự là hết .
Cao Triều trấn tĩnh , ngẩng đầu Lục Hoài Kỳ: “Vậy... ngươi rõ hơn , Quốc công gia rốt cuộc c.h.ế.t thế nào?”
Lục Hoài Kỳ xuống bên cạnh, hạ giọng : “Chuyện chỉ truyền miệng giữa chúng , đừng để lọt ngoài, là cơ mật triều đình, năn nỉ cha, van cả tổ tiên mới .”
Cao Triều túm lấy cánh tay : “Đừng rề rà nữa, mau !”
Lục Hoài Kỳ tay đang nắm tay , trong lòng lẩm bẩm: mặt trắng đúng là mặt trắng, tay còn trắng hơn cả đàn bà.
Cao Triều lúc mới sực nhớ kích động quá mức, vội buông tay: “Ngươi mau !”
Lục Hoài Kỳ hạ giọng kể: “Quân Bắc phủ bắt sống Quốc công gia, dồn lên tường thành, Quốc công gia thà c.h.ế.t chứ chịu khuất phục, bèn nhảy xuống từ thành... Nghe ... óc vỡ tung, tứ chi gãy nát.”
Lời dứt...
Cả thế gian như lặng .