Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 70: Hai chú cháu
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:12
Lượt xem: 233
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn bát tiên, một đầu là chú, một đầu là cháu.
Người cháu chậm rãi uống , vẻ mặt bình thản.
Người chú thì bồn chồn yên, ánh mắt lộ rõ vẻ chột .
Tĩnh Bảo đặt chén xuống, thản nhiên : “Một đại gia tộc, thể tiêu diệt từ bên ngoài, nhất định là tự diệt từ bên trong . Nhị thúc dù gì cũng sách Thánh hiền, lý lẽ hẳn là hiểu chứ?”
Nhị lão gia gượng: “G.i.ế.c g.i.ế.c gì đó, hiểu.”
Tĩnh Bảo đổi giọng: “Là thật sự hiểu, giả vờ hiểu?
Nếu thật sự hiểu, thì nhị thúc sống đến từng tuổi, chẳng khác gì sống uổng phí.”
“Vô lễ!” Nhị lão gia tức giận đập bàn: “Ngươi chuyện với trưởng bối kiểu gì ? Đừng tưởng dựa phủ Tuyên Bình Hầu là trời cao đất dày!”
Tĩnh Bảo như chẳng thấy: “Nếu là giả vờ hiểu, thì cháu ngại thẳng cho nhị thúc . Nếu g.i.ế.c cháu, thì cứ nhắm một cháu. Cháu ở đây, nếu nhị thúc g.i.ế.c , đó là bản lĩnh của nhị thúc.”
“Ai... ai g.i.ế.c ngươi?” Nhị lão gia đỏ mặt tía tai.
“Nếu g.i.ế.c cháu, thì xin , gánh lấy cơn giận của cháu thôi. Tĩnh Thất gia từ nhỏ học cái quy tắc đ.á.n.h trả, mắng cãi đó.”
Tĩnh Bảo dậy, từ cao xuống ông : “Nếu nhị thúc cháu đến phủ Thuận Thiên tố cáo, thì ngoan ngoãn móc tiền đền cho những mất mạng, thương vì nhị thúc . Người c.h.ế.t, năm trăm lượng; thương, ba trăm lượng. Chuyện , cháu sẽ nhịn. Bằng ...”
“Bốp!”
Nhị lão gia đập bàn bật dậy: “Bằng ngươi định gì?”
Tĩnh Bảo thản nhiên đó, lắc đầu : “Bằng , dù đ.á.n.h đổi tất cả những gì cháu đang , cháu cũng sẽ bắt nhị phòng đền mạng cho những c.h.ế.t!”
“Loạn , loạn thật !” Nhị lão gia giận đến phát điên, gào lên: “Người , ! Viết thư đến phủ Lâm An, cứ tên súc sinh ..."
“Tên súc sinh ?” Tĩnh Bảo giật , lập tức ngẩng đầu.
Cố Trường Bình bước một chân qua ngưỡng cửa, chậm rãi , xuống chiếc ghế thái sư bên cạnh.
“Con dạy là của cha; học trò dạy là của . Đại nhân bất mãn với Tĩnh sinh, với là một tiếng?”
Nhị lão gia thoáng khựng , vội vàng gượng: “Cố đại nhân nặng lời , chỉ đùa vài câu với đứa nhỏ thôi.”
“Trưởng bối cãi với vãn bối?”
Cố Trường Bình lạnh lùng , lời đầy châm chọc: “Nó nghịch ngợm hiểu chuyện, mà ngài cũng hạ đôi co với nó ?”
Nhị lão gia đỏ mặt tía tai, nửa ngày lời nào.
Về quan chức thì ông ngang ngửa với Cố Trường Bình, thua kém gì.
về quan hệ và thế lực, hai khác biệt một trời một vực. Chưa đến họ Cố , chỉ riêng vị Thủ phụ lưng y thôi, cho ông thêm lá gan, ông cũng dám chọc .
Ánh mắt Cố Trường Bình chuyển sang: “Tĩnh sinh, quỳ xuống!”
Tĩnh Bảo tiếng nào mà quỳ xuống, hiểu vành mắt bất giác ươn ướt.
Người ... đang bảo vệ nàng!
Cố Trường Bình hắng giọng: “Đại nhân thể vô cớ mắng ngươi là súc sinh, chắc chắn ngươi chuyện gì nghịch ngợm. Nói!”
Nhị lão gia nào dám để Tĩnh Bảo mở miệng, như thế chẳng là để nàng phơi bày hết những việc ông ?
Ông vội vàng cướp lời: “Cố đại nhân, đứa nhỏ hỏi ý tự tiện hứa cho những khuất mỗi năm trăm lượng, thương ba trăm lượng. Không gì lớn cả, tiền đó để lo. Tĩnh Bảo, giờ ngươi lòng chứ?”
Những lời cuối, ông nghiến răng ken két, lộ rõ vẻ đe dọa.
Tĩnh Bảo nghĩ đến chuyện của Đỗ thị vẫn giải quyết, bèn vội vàng lành: “Nhị thúc chịu bỏ tiền , cháu nào dám hài lòng. Cháu mặt các tá điền cảm tạ nhị thúc.”
Nói xong, nàng cúi hành lễ với Nhị lão gia.
Trong ánh mắt Nhị lão gia lóe lên một tia tàn độc, ông phất tay áo bỏ .
Trong phòng chỉ còn hai .
Tĩnh Bảo định dậy, bỗng nhiên một bàn tay mạnh mẽ kéo lấy cánh tay. Chưa kịp dùng sức, thể đỡ vững.
“Rốt cuộc trò với ông vì chuyện gì mà trở mặt ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-70-hai-chu-chau.html.]
Tĩnh Bảo khổ: “Nhà nào cũng chuyện khó , đừng hỏi nữa!”
Dù trong nhà đấu đá đến , Tĩnh Bảo cũng để ngoài coi thường Tĩnh gia.
Đây bao che, mà là vinh nhục , mất mặt cùng chịu.
Cố Trường Bình cũng hỏi nữa, đổi chủ đề: “Tĩnh Thất, thương lượng với trò hai chuyện.”
“Tiên sinh cứ !”
Tĩnh Bảo xong mới nhận tay vẫn còn trong bàn tay to của , vội đỏ mặt rút .
Cố Trường Bình liếc , giả vờ thấy.
“Chuyện thứ nhất: ngày mai báo quan. Nếu ai hỏi vì tới đây, trò cứ là tự ý trốn học, đến bắt về.”
Tĩnh Bảo há miệng, nổi nửa lời.
“Chuyện thứ hai: tên chột đó nhất định c.h.ế.t.”
Tĩnh Bảo mềm nhũn cả chân, loạng choạng một cái. Cố Trường Bình đưa tay đỡ thắt lưng nàng, nhẹ nhàng giữ : “Lý do thể cho trò .”
Tĩnh Bảo c.ắ.n mạnh đầu lưỡi, mượn cơn đau để giữ bình tĩnh: “Vậy cũng trả lời hai câu hỏi của Tĩnh Thất.”
Cố Trường Bình nàng dạng ngoan ngoãn, đáp: “Trò hỏi .”
“Tiên sinh nhắm tên chột?”
Cố Trường Bình gật đầu.
Tĩnh Bảo cau mày: “Tên chột nhằm học trò?”
Cố Trường Bình lắc đầu.
Không nhắm nàng, là nhắm ai gần đây? Không thể để tên chột sống, tức là giấu chuyện ?
Vậy y đang che giấu cho ai?
Vì giấu?
Tĩnh Bảo bỗng thấy giống , cũng giấu nhiều bí mật.
Không đúng, bí mật của nàng chỉ một.
Còn y, thì nhiều.
Trong lòng Tĩnh Bảo chợt dâng lên một cảm giác thể gọi tên. Một giấu nhiều bí mật như ... hẳn là sống mệt mỏi.
Cố Trường Bình thấy nàng ngẩn , gì, cũng thúc giục, chỉ lặng lẽ đợi nàng quyết định.
Một lúc , Tĩnh Bảo lấy tinh thần: “Tiên sinh, Tĩnh Thất mạo hỏi một câu: tên chột c.h.ế.t thế nào?”
Yết hầu Cố Trường Bình khẽ động.
Theo lý, chuyện riêng thế vốn cần , chỉ cần dùng uy nghiêm của là đủ dập tắt lòng tò mò của nàng.
nghĩ đến việc nàng từng sắp đặt g.i.ế.c c.h.ế.t Thạch Thuấn, Cố Trường Bình cảm thấy, cho nàng cũng chuyện .
Người gan, trí.
“Ta định sắp đặt để bỏ trốn, đường chạy trốn thì tập kích, giả hiện trường sơn tặc g.i.ế.c c.h.ế.t.”
“Vậy, , ...”
Tĩnh Bảo bỗng lắp bắp.
Cố Trường Bình gương mặt trắng bệch, bàng hoàng của nàng, trong lòng áy náy.
Chắc là nàng sợ .
Nào ngờ, Tĩnh Bảo đột ngột ngẩng đầu, túm lấy tay áo y: “Tiên sinh, nếu tên chột bỏ trốn... thể bắt theo một chạy ?”
Ánh mắt Cố Trường Bình lập tức đổi hẳn.