Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 698: Hạo Vương trở về sớm
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:27
Lượt xem: 155
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối đường mật đạo.
Quân Huyền Thiết ôm quyền với Thẩm Trường Canh: “Thẩm , vượt qua hai ngọn núi phía , về hướng tây ba ngày nữa là tới phủ U Châu. Đến nơi đó, các ngài sẽ an .”
“Tiểu vất vả !” Thẩm Trường Canh cũng ôm quyền đáp lễ.
“Thuận buồm xuôi gió.”
Thẩm Trường Canh bóng lưng , bỗng mở miệng hỏi: “Tề Lâm, ngươi từng lên giường với nữ nhân ?”
Tề Lâm: “...”
“Ngươi từng ăn tám mươi tám món ngự phẩm trong cung ?”
Tề Lâm: “...”
“Ngươi từng mặc xiêm y thêu chỉ vàng, chỉ một sợi đáng mấy lượng bạc ?”
Tề Lâm lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Thẩm , lúc mà ngài còn mấy chuyện vớ vẩn gì?”
Trời ơi đất hỡi!
Thẩm Trường Canh trừng mắt đầy khinh bỉ.
Tên nhóc ngốc thế, ngầm hiểu ẩn ý trong lời ?
“Nếu ... thì dẫu mỹ nhân tuyệt sắc, sơn hào hải vị ăn hết, lụa là gấm vóc khoác đầy , ý nghĩa gì ?”
Mắt Tề Lâm bỗng mở to, tròn như hạt châu: “Thẩm, Thẩm ...”
“Nếu là một phong thư thì nhận. Thư ném lòng , xoay bỏ , khỏi thấy cho sạch mắt.”
Thẩm Trường Canh chuyện nghiêm trang mà nội dung thì chả : “Vậy mà chỉ bảo truyền hai chữ, kiếp, chỉ hai chữ, ngươi xem, chủ tử nhà ngươi quá đáng ?”
Tề Lâm: “...”
Tề Lâm đảo mắt một vòng, gật đầu như gà mổ thóc: “Quá đáng, quá đáng lắm!”
Đứa nhỏ thể dạy !
Thẩm Trường Canh hài lòng vỗ vai : “Cho nên, cách đối phó kẻ quá đáng, là tuyệt đối thể theo lời . Ngươi đồng ý ?”
“Đồng ý, đồng ý!”
Thẩm Trường Canh sờ lớp râu mấy ngày cạo, híp mắt: “Vậy còn chờ gì nữa?”
Tề Lâm mừng rỡ đến phát điên, giật lấy tay nải vai Thẩm Trường Canh: “Thẩm , nhanh lên, chậm nữa là kịp !”
Đi nạp mạng mà còn hăng hái ?
Thẩm Trường Canh bật ha hả.
Trước đây phát hiện, tên nhóc cũng đáng yêu phết?
...
Hai theo mật đạo trở thành, nhặt hai thanh trường kiếm giữa đống xác c.h.ế.t.
Thử qua, cũng khá tay!
C.h.ế.t thì cũng kéo theo vài tên Thát Đát đệm lưng, bằng c.h.ế.t cũng nhắm mắt .
Thẩm Trường Canh: “Đi, đến cổng Bắc !”
Tề Lâm đẩy Thẩm Trường Canh phía : “Tiên sinh , nhỡ chuyện thì...”
“Sao? Khinh thường ?”
“Kính già yêu trẻ!”
Đến nạp mạng mà cũng nạp một cách ‘kính già yêu trẻ?
Thẩm Trường Canh đến ngậm miệng. Có thằng ngốc cùng đường xuống Hoàng tuyền, cũng buồn!
Hai lao nhanh đến cổng Bắc.
Cổng Bắc mở toang, xác c.h.ế.t chồng chất như núi, m.á.u chảy thành sông, Thẩm Trường Canh nước mắt tuôn rơi: “Xong , thành vỡ !”
“Thẩm , đừng nữa, g.i.ế.c Thát Đát thôi!”
lúc , một binh sĩ Bắc phủ tuổi chừng mười sáu mười bảy lao tới như điên.
“Tiểu !” Tề Lâm kéo : “Người thủ thành , chẳng lẽ c.h.ế.t sạch cả ?”
“Phì phì phì!” Tiểu binh lườm Tề Lâm một cái rõ to: “Ngươi thể lời ? Đường đường là theo bên Thẩm , mà miệng mồm tệ như ?”
Tề Lâm: “...”
Tề Lâm vội hỏi: “Vậy... trong thành ?”
“Đang đ.á.n.h giặc chứ còn gì!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-698-hao-vuong-tro-ve-som.html.]
Tiểu binh trưng bộ mặt coi thường: “Chẳng lẽ cũng như các ngươi, rảnh rỗi lang thang?”
Tề Lâm: “Đánh ở ? Thát Đát ?”
“Thát Đát Lăng tướng quân đ.á.n.h chạy khỏi thành . Lăng Tướng quân tới, bọn súc sinh đó trợn trắng mắt, gào tháo chạy như ma đuổi!”
Lăng Nguy?
Không hai lời, Tề Lâm vung tay tự tát một cái.
Mẹ kiếp!
Đau thật, mơ!
“Ngươi, ngươi Vương gia mang viện binh trở về ?”
“Không nhảm thì là gì?” Tiểu binh Tề Lâm đầy chán ghét: “Đừng chậm trễ việc g.i.ế.c Thát Đát, nó, dám thừa lúc Vương gia vắng mặt mà đ.á.n.h lén, xem gia thịt bọn chúng thế nào!”
Tề Lâm ngây như phỗng, xoay tóm lấy cánh tay Thẩm Trường Canh: “Thẩm , gia cứu , gia c.h.ế.t nữa, chúng cũng c.h.ế.t nữa, hu hu...”
Khóc, , chỉ !
Tên nhóc con , thể khá hơn một chút ?
Có thứ gì đó từ mặt Thẩm Trường Canh chảy xuống, lau một cái, là nước mắt.
Thẩm Trường Canh cứng miệng nghĩ: Ta đây là vì mừng quá nên , thật, tuyệt đối !
...
Cũng vì mừng mà rơi lệ, là Cố Trường Bình.
Y khuôn mặt phong sương như già mười tuổi của Lý Quân Tiện, nước mắt bỗng chốc tuôn trào.
Sáu ngày rưỡi. Thập Nhị chỉ mất sáu ngày rưỡi từ Cam Châu trở về, mà thế?
Làm ư? Không ngừng phi ngựa chạy như điên mà thôi!
Nghĩ đến chuyện nếu chậm thêm chút nữa là còn gặp tên nhóc ... Lý Quân Tiện bất ngờ vung tay, tát Cố Trường Bình một cái thật mạnh, gào lên giận dữ: “Ngươi thể tin bản vương một chút , hả?”
Máu từ khóe miệng Cố Trường Bình rỉ , Lý Quân Tiện đỏ hoe mắt, nghiến răng : “Người ! Mau bắt lão Kỳ, thần y đó về đây, nếu mất một cọng tóc, lột da, rút gân lão!”
Trên núi Trường Bạch, lão Kỳ đang hái t.h.u.ố.c thì đột nhiên hắt ba cái liên tục: “Chậc, ai mà nhớ bản thần y dữ trời!”
“Khoan , ngươi mang bao nhiêu binh về?” Cố Trường Bình đưa tay cản .
“Bao nhiêu ?”
Khóe môi Lý Quân Tiện nhếch lên, mắt lóe hàn quang: “Một vạn tinh kỵ đến , phía còn đại quân. Bản vương đây, chờ tin thắng trận của !”
Hắn nở nụ đắc ý, phóng ngựa như bay lao thẳng cuộc chiến ngoài thành.
“Vương gia đến !”
“Báo thù cho c.h.ế.t!”
“Bắc phủ cứu !”
“Xông lên!”
Cố Trường Bình bước lên tường thành, nơi đó giờ còn ai.
Ngẩng đầu xa.
Trong gió bụi mịt mù, hai phe đang liều c.h.ế.t c.h.é.m g.i.ế.c, giáp bạc nhuộm máu, m.á.u loang lổ đổ xuống, cứ thế xoay vòng, bất tận.
Cố Trường Bình chớp mắt, gương mặt lấm lem hiện rõ vẻ cô tịch và thê lương.
Giang sơn mỹ lệ, quyền thế như núi, khiến bao hùng liều mạng tranh đoạt.
ai , con đường đầy m.á.u , từng những tên Chương Vũ, Lưu Nhị, Đổng Thiên, Mã Kiến, Lữ Nhị Ngưu... vĩnh viễn xuống trong cuộc chiến .
Cố Trường Bình nhớ đến đôi mắt nhắm nổi của Lữ Nhị Ngưu, trong ánh mắt một nỗi đau cách nào kiềm chế.
Nếu kẻ tên Từ Thanh Sơn cũng ngã xuống mặt y như ...
Y cho phép!
...
Doanh trại chỉ huy của quân Nam, tin chiến sự phía liên tiếp truyền đến.
“Lão tướng quân, ! Hạo Vương dẫn một vạn kỵ binh về!”
“Lão tướng quân, nhận tin do thám báo về, đại quân phủ Cam Châu đang đường tiếp viện, do Túc Vương đích thống lĩnh, phản !”
“Lão tướng quân, quân Thát Đát thấy tình thế , rút lui!”
Sắc m.á.u mặt Định Quốc Công như rút sạch trong chớp mắt, trắng bệch như tờ giấy.
Ông hít sâu một : “Hai mươi vạn đại quân bắt vương ở Lưỡng Hồ, Lưỡng Quảng... hiện đang ở ?”