Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 694: Chúng đều không phải người
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:23
Lượt xem: 121
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Màn đêm buông xuống, u ám nặng nề.
Tiếng hò hét g.i.ế.c chóc ngút trời dần dần yếu , Cố Trường Bình bệt xuống đất, một cánh tay trần lộ ngoài.
Bên cạnh, Tề Lâm nướng con d.a.o găm lửa, nghiến răng một cái, nhẫn tâm móc xuống.
Con d.a.o sắc bén đ.â.m sâu thịt, rút mũi tên gãy bên trong như thể móc củ cải.
Máu b.ắ.n tung tóe.
Sắc mặt Cố Trường Bình đổi, nhưng mồ hôi lạnh trán từng giọt từng giọt to như hạt đậu rơi xuống.
“Gia, đau ?” Tề Lâm rắc t.h.u.ố.c cẩn thận băng bó.
“Không đau!”
Cố Trường Bình vỗ nhẹ vai Tề Lâm: “Đừng như đàn bà thế, tay chân nhanh lên.”
“Vâng!” Băng bó xong, Cố Trường Bình dậy, nghiêng đầu nhổ một ngụm máu, lớn tiếng hỏi: “Cổng Đông, yên chứ?”
“Bẩm , yên !”
“Cổng Tây, yên chứ?”
“Yên !”
“Cổng Bắc, yên chứ?”
“...”
“Cổng Bắc, yên chứ?”
“...”
“Cổng Bắc, yên chứ?!”
“...”
Ánh mắt Cố Trường Bình bỗng sắc lạnh: “Người , xem!”
Vừa dứt lời, một tiểu binh gầy nhỏ, bê bết m.á.u chạy đến: “Tiên sinh! Cổng Bắc yên !”
Cố Trường Bình định thở phào một ...
Chỉ thấy vành mắt tiểu binh đỏ hoe, nghẹn ngào : “Bẩm , cổng Bắc giờ chỉ còn một tiểu nhân... xin phái thêm binh mã.”
Chỉ còn một ?
Chương Vũ...
Tim Cố Trường Bình thắt , đau đến mức lục phủ ngũ tạng như xé toạc, bàn tay bám lấy thành tường trắng bệch vì siết quá chặt.
Một lát , y thấy giọng vô cùng lạnh tĩnh: “Ai sẽ trấn giữ cổng Bắc?”
“...”
“Ta hỏi một nữa: Ai sẽ trấn giữ cổng Bắc?”
“Ta!”
Tiểu binh bước lên một bước, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu: “Xin giao cho hai ngàn binh mã, trấn giữ!”
“Ngươi...”
Vừa định thốt hai chữ “Được ?” thì thấy tiểu binh quệt tay lau mặt, nét bi thương quét sạch, đó là sát khí bừng bừng.
Sát khí khiến khuôn mặt còn phảng phất nét trẻ con của bỗng trở nên đáng sợ đến kỳ lạ.
Cố Trường Bình : “Ngươi quy củ ?”
Tiểu binh ưỡn ngực: “Biết! Thành còn, còn; thành mất, c.h.ế.t!”
Trong mắt Cố Trường Bình lộ rõ vẻ xót xa, hề che giấu, cũng chẳng che giấu. Y dịu giọng : “Vậy thì, chúng gặp khi còn sống!”
“Ta...”
“Gặp khi còn sống!” Cố Trường Bình nhấn mạnh thêm một .
Tiểu binh há miệng, dậm mạnh chân : “Được, gặp khi còn sống!”
“Người , chia hai ngàn binh sĩ, theo...”
Cố Trường Bình bỗng khựng : “Ngươi tên gì?”
“Tiểu nhân tên Lữ Nhị Ngưu!”
“Chia hai ngàn binh sĩ, theo Lữ Nhị Ngưu trấn giữ cổng Bắc.”
“Rõ!”
Cố Trường Bình đưa mắt tiễn Lữ Nhị Ngưu rời , đầu lập tức thấy sắc mặt Tề Lâm trắng bệch, ngơ ngác về một hướng.
“Yên tâm, từng xem mệnh cho Tiểu Dịch , c.h.ế.t, nó cũng sẽ c.h.ế.t !”
“C.h.ế.t, c.h.ế.t, c.h.ế.t!” Tề Lâm bất chợt đá đổ chậu nước, tức giận : “Gia thể mấy câu , cát lợi, dễ ?!”
Cố Trường Bình chỉ mỉm , về phía các tướng sĩ, bố trí chiến thuật phòng thủ cho đợt tấn công kế tiếp của quân Nam.
Tề Lâm đôi chân bước khập khiễng của y, đập tay lên trán, thầm mắng: “Má nó, chắc quỷ nhập mới dám kiểu đó với gia, tất cả là tại cái họ Cố !”
Họ Cố giờ đang .
Nếu dùng hai chữ để miêu tả, “thống khoái”!
Nếu dùng bốn chữ, “thống khoái đến c.h.ế.t”!
Hắn dẫn theo năm trăm , đ.á.n.h lui, dụ một vạn quân địch rời khỏi phong địa. Đến khi quân Nam nhận thì dẫn tới bờ hồ La Na.
“La Na” nghĩa là “Thánh nữ”.
chẳng hiểu vì , từ xuống quân Nam đều cảm thấy bất an tột độ.
Cảm giác bất an đạt đến cực điểm khi năm trăm Huyền Thiết quân dàn trận, giương đao chắn mặt họ.
Năm trăm !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-694-chung-deu-khong-phai-nguoi.html.]
Một vạn !
Nếu đầu óc năm trăm vấn đề thì... đây hẳn là năm trăm tinh binh mạnh nhất trong Huyền Thiết quân.
Quân Nam đoán đúng.
Đó là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, đao pháp, kỵ thuật, bố trận... ai sánh bằng.
Chỉ thấy họ hai một hàng, bất ngờ xông thẳng đội quân vạn , tốc độ như chớp, vung đao như sấm, tìm từ nào để miêu tả.
“Huynh , bên trái giao cho ngươi.”
“Yên tâm, chỉ cần ngươi giữ bên .”
“Không khoác lác , gia thể g.i.ế.c năm trăm !”
“Mẹ nó, mới năm trăm mà khoe , coi thường ai thế?!”
Vừa dứt lời, đao lớn vung lên đồng loạt, hàn quang chớp loáng, năm trăm cái đầu bay lên trung.
Khi rơi xuống, mắt bọn họ vẫn trợn trừng như tin nổi đầu lìa khỏi cổ.
Tiếng gào t.h.ả.m vang lên từng đợt, quân Nam lập tức rối loạn.
Đây là trận pháp gì?
Sao kỳ dị như thế?
Làm phản kích đây?
Còn kịp phản kích, từ lưng ngựa, Cố Dịch gọi lớn: “Huynh ! Rút!”
Huyền Thiết quân chỉnh tề rút lui, như gió như mây, biến mất dấu vết.
Rút thật ?
Có nên đuổi ?
Đuổi, sợ c.h.ế.t.
Không đuổi, cách nào giao phó.
Một vạn bắt năm trăm, ai tin?
“Huynh quân Nam! Đuổi theo!”
Thế là đuổi nửa dặm, năm trăm đột ngột đầu ngựa, hai một hàng, c.h.é.m tới!
Lại vô quân Nam ngã xuống, kẻ thậm chí kịp kêu t.h.ả.m một đao c.h.é.m đứt cổ.
Dàn trận, rút lui!
Rút lui, dàn trận!
Quân Nam trơ mắt đại quân một vạn ... hóa thành tám ngàn, sáu ngàn, ba ngàn...
Tất cả đều hoảng loạn, bối rối, cuống cuồng, Huyền Thiết quân thật sự lợi hại đến thế ?!
“Các !” Cố Dịch gào to: “Đã đến lúc cho chúng thấy Huyền Thiết quân chân là thế nào!”
“Rõ!”
Năm trăm đồng thanh gọi vang.
Dưới ánh trăng, đao sáng như tuyết, chiến mã tung vó, đó là những chiến sĩ thép do Lý Quân Tiện dùng hơn mười năm, bằng núi xác sông m.á.u mà luyện thành.
Ngay cả ngựa chân bọn họ cũng nuôi dưỡng từ đồng cỏ phì nhiêu nhất của Bắc phủ.
Khi trời rạng sáng, nước hồ La Na nhuốm đỏ màu máu.
Hai ngàn quân Nam còn sót vứt đao quỳ xuống, giữa sống nhục và c.h.ế.t oanh liệt, họ chọn sống.
Không còn tức giận, càng chẳng buồn đau.
Chỉ , sống.
Cố Dịch dùng nước hồ lạnh lẽo rửa tay, ăn nốt hai cái bánh trong lòng, sải bước giữa năm trăm : “Tất cả tụ đây!”
Năm trăm nhai xong lương khô, đồng loạt bước tới.
“Trước khi xuất phát, dặn dò một chuyện. Tiên sinh quân Nam dám bất ngờ tấn công, chắc chắn phía hậu thuẫn. Hậu thuẫn chẳng gì ngoài đám quân Tần Vương ở Lưỡng Quảng, Lưỡng Hồ.”
Năm trăm nín thở dám thở mạnh.
“Tiên sinh , đám quân Tần Vương còn chẳng bằng ngón út của quân Nam. hy vọng chúng tiêu diệt xong quân Nam, thể tìm cách chặn đám Tần Vương vài ngày.”
Ánh mắt Cố Dịch lóe lên tia phấn khích: “Còn , chỉ xem các ngươi dám !”
Năm trăm?
Hai mươi vạn?
Tù binh bên cạnh thấy, suýt nữa bật thành tiếng.
là mơ giữa ban ngày!
“Dám!”
Năm trăm đồng thanh gọi vang, tiếng vọng vang vọng giữa núi non.
Dám!
Dám!
Dám!
“Giỏi lắm!” Cố Dịch hét lớn, vung đao c.h.é.m rơi đầu chiến mã của quân Nam, ngựa còn giãy giụa dứt.
Bầy ngựa còn thấy thế, lập tức hoảng loạn bỏ chạy.
Thú vật cũng giữ mạng.
“Xuất phát!”
Năm trăm Huyền Thiết quân phi lên ngựa, một ai ngoái đầu đám tù binh, như ma quỷ mà biến mất giữa cõi trời mênh mông.