Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 693: Có kẻ thông địch bán nước
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:22
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Người Thát Đát cũng đến góp vui ?" Thẩm Trường Canh tức đến phát điên: “Ta phỉ nhổ tổ bà ! Một đám súc sinh như thế, chắc là tính toán sẵn việc Hạo vương vắng mặt ở phong địa mới dám ngang ngược đến !"
Tính toán sẵn?
Binh lính Thát Đát tính toán chuẩn xác đến thế?
Cố Trường Bình nhắm mắt mở, mở nhắm, cuối cùng lắc đầu thật mạnh.
Chắc là Quốc công gia .
Tuy rằng luôn mong thắng trận, nhưng chuyện điên rồ như thông đồng với ngoại địch, tuyệt đối .
Vậy thì sẽ là ai?
"Có thể ước đoán bao nhiêu binh Thát Đát ?"
"Bẩm , hiện tại dự đoán hơn vạn , phía viện binh vẫn rõ."
Nghe đến đây, tim Cố Trường Bình đập thình thịch: “Người !"
"Có mặt!"
Trong đôi mắt lạnh như băng của hề lấy một tia ấm áp: “Truyền lời cho Chương Vũ, cho dù chiến đấu đến cuối cùng, đổ giọt m.á.u cuối cùng, cũng giữ cho bằng cổng thành phía Bắc!"
"Rõ!"
...
"Báo! Lão tướng quân, cổng thành phía Bắc của phong địa xuất hiện quân Thát Đát, một vạn , đang công thành!"
"Cái gì?"
Định Quốc công lập tức thấy rợn tóc gáy.
Đám Thát Đát xuất hiện lúc ?
Không đúng!
Không đến góp vui.
Mục đích xâm phạm Bắc phủ của bọn chúng là lương thực, chiến mã và đàn bà. Hơn nữa, trong mắt chúng, Lý Quân Tiện chẳng khác gì chiến thần.
Nếu chỉ là góp vui, chúng dám trực tiếp tấn công phong địa của Hạo Vương?
Mồ hôi lạnh theo chiếc mũ giáp đầu Định Quốc công nhỏ giọt.
Quân Bắc phủ ai nấy đều căm thù Thát Đát đến tận xương tủy, bọn họ tuyệt đối tự đào mồ chôn . Rõ ràng là kẻ trong quân Nam lén truyền tin công thành cho Thát Đát, giáp công .
Sao thể vì thắng lợi mà lén thông đồng với Thát Đát?
Đây là bán nước!
Bán nước đó!!!
Mắt Định Quốc công đỏ ngầu, ánh lướt qua bốn phía, là phẫn nộ cùng tơ máu.
Là ai?
Là kẻ nào trong mười vạn , khoác da mà chuyện ?
"Trời giúp tướng quân !" Một vị thống lĩnh trẻ tuổi bên cạnh hưng phấn dị thường: “Tướng quân, giờ mà tăng thêm áp lực tấn công thành thì thắng lợi trong tầm tay!"
"Tướng quân, thêm hai vạn quân nữa !"
"Hai vạn đủ, dốc bộ lực lượng mới !"
"Lão tướng quân, mau quyết định!"
"Lão tướng quân?"
Định Quốc công chỉ thấy những gương mặt vây quanh mắt đều đáng ghét, bên tai ong ong, trong lòng chỉ còn một ý niệm:
Đợi khi đại chiến kết thúc, nhất định tìm kẻ đó. Trong quân đội Đại Tần thể chứa chấp loại ăn cháo đá bát , sớm muộn cũng sẽ là tai họa!
Định Quốc công nghiến c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi, cơn đau truyền đến giúp lập tức tỉnh táo: “Truyền lệnh của ! Lại dốc thêm hai vạn quân, tập trung hỏa lực, đ.á.n.h cổng thành phía Nam!"
"Rõ!"
"Lão tướng quân, còn cổng Đông, cổng Tây cần bố trí thêm binh lực ?"
Định Quốc công nhạt một tiếng: “Ngươi chỉ huy chỉ huy?"
Kẻ nhất thời chột , dám thêm lời nào.
...
"Bẩm , quân Nam dốc thêm hai vạn công thành, thế tấn công vô cùng dữ dội, cổng thành phía Nam chịu áp lực lớn!"
"Ta ." Cố Trường Bình hít sâu một , sắc mặt vẫn bình tĩnh: “Tề Lâm, lấy cung tên của đến."
Từ góc tường, Tề Lâm rụt cổ chạy đến, đưa mũi tên dài lưng : “Gia, cẩn thận một chút."
"Cẩn thận gì?"
Trên khuôn mặt tuấn tú của Cố Trường Bình hiện rõ vẻ khinh miệt. Trong mưa tên, nhanh như chớp kéo căng đại cung, b.ắ.n lập tức ba mũi tên.
Mũi đầu tiên trúng ngay cột cờ, lá cờ lớn của quân Nam gãy đôi.
Mũi thứ hai xuyên thẳng đầu một kẻ đang trèo lên theo thang mây.
Mũi cuối cùng, Cố Trường Bình phóng tầm mắt xa xăm, vận hết sức mạnh cánh tay, mũi tên bay vút đến chỗ Định Quốc công.
"Lão tướng quân, cẩn thận!"
Lời dứt, mũi tên "vút" một tiếng cắm thẳng xuống đất, cách chân Định Quốc công đầy một thước.
Thân hình Định Quốc công loạng choạng, may mà Vệ thống lĩnh bên cạnh đỡ kịp.
Trên tường thành, quân Huyền Thiết đồng loạt reo vang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-693-co-ke-thong-dich-ban-nuoc.html.]
"Cố giỏi lắm!"
"Huynh , thấy ? Cờ quân Nam gãy, chủ soái cũng chỉ là con rùa rụt cổ, điềm gở đấy, sợ quái gì chúng!"
"G.i.ế.c nó!"
"Xông lên!"
"Đám khốn nạn, tới đây, ông đây liều mạng với tụi bây!"
Vừa còn đang động chịu trận, quân Bắc như tiếp thêm sức mạnh thần kỳ. Vài hiệp qua , đám quân Nam trèo lên tường thành đều kẻ c.h.ế.t, thương.
Sĩ khí vĩnh viễn là vũ khí mạnh nhất của một đội quân.
Định Quốc công đẩy Vệ thống lĩnh , về phía Cố Trường Bình tường thành, khỏi sinh cảm giác rùng .
Ít ai , họ Cố sở trường nhất binh pháp, đao thuật, mà là thuật b.ắ.n cung, dùng là cung pháp Thát Đát.
Cố Trường Bình mà học tám phần!
"Người , cổng Đông và cổng Tây, mỗi nơi dốc thêm một vạn quân, tấn công thành!"
"Rõ!"
Mười ngón tay đan chặt lưng Định Quốc công bất giác siết .
Mũi tên b.ắ.n về phía , thường thể . Cố Trường Bình chắc chắn vận bộ chân khí trong .
Đây là chiêu "tổn ngàn , g.i.ế.c địch tám trăm" của nhà họ Cố.
Không đến bước đường cùng, Cố gia tuyệt đối dùng đến chiêu .
Hắn dùng chiêu , ngoài mục đích khích lệ sĩ khí, còn là để thu hút sự chú ý của . Có thể suy , dồn bộ binh lực cổng Nam và Bắc.
Còn cổng Đông, cổng Tây yếu!
"Tiên sinh, cổng Đông công kích !"
"..."
"Tiên sinh, quân Bắc bắt đầu tấn công cổng Tây!"
"..."
Cố Trường Bình nghiến răng, cố nuốt xuống vị tanh nồng nơi cổ họng, trầm giọng quát: “Vẫn là câu : thành mất, mang đầu tới gặp !"
"Rõ!"
...
Trên cao, đàn sói xám lặng, chim kền kền lượn quanh gào rú, lá cờ dính đầy m.á.u và bụi đất run rẩy trong gió.
Chương Vũ chống đao xuống đất, chạm tay lên ngực.
Máu nhuộm đỏ áo giáp, nỗi đau rách da xé thịt như lửa thiêu linh hồn . Máu trào đến miệng kịp nuốt, ngậm lấy, mồ hôi lạnh vã đầy trán.
Tròn một ngày một đêm, quân Thát Đát liều mạng công thành, điên cuồng như phát rồ.
Hắn gắng sức nuốt một ngụm máu, hét lớn: “Người còn sống, tất cả báo danh cho !"
"Lưu Nhị, mặt!"
"Đổng Thiên, mặt!"
"Mã Kiến, mặt!"
"..."
Chương Vũ âm thầm đếm trong lòng, đếm đến bảy mươi ba thì dừng .
Mẹ kiếp!
Bao giờ thì ông đây nghèo nàn đến mức chỉ còn bảy mươi ba cây thương?
mà vẫn còn bảy mươi ba cây!
Đánh suốt một ngày một đêm mà vẫn còn bảy mươi ba , , ngài thấy ? Gia chỉ dùng binh giỏi, mà còn minh thần dũng.
Chắc là nghĩ tới mức quá đắc ý, n.g.ự.c đau nhói, ho khan từng trận, ho đến khó chịu bèn há miệng nhổ một ngụm máu.
Hắn tiện tay quệt ngang mu bàn tay, lớn giọng: “Huynh , đoán nghỉ thêm một khắc thôi là đám Thát Đát xông lên. Này, ai di ngôn thì cứ , sai tiểu binh ghi , sẽ chuyển cho Vương gia."
"Chương ca, ngủ với một cô gái, đời gia từng chạm tay đàn bà, uổng quá!"
"Nhà còn già, bảo Vương gia lo liệu hậu sự cho bà là ."
"Dưới ván giường giấu hai mươi lượng bạc, dùng đó cưới vợ cho em trai ."
"Con trai ba tuổi, vợ hai mươi tròn, giữ nổi, nếu đàn ông , xin Vương gia giúp nàng tái giá. Ta chẳng cầu gì, chỉ cần đó với con là đủ."
"..."
"..."
"Chương ca thì ? Có gì ?"
Chương Vũ phì một ngụm đờm xuống đất, khoé môi khô khốc nhếch lên: “Cầu ông trời thương xót, kiếp đừng để đầu thai súc sinh, cho vẫn một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất. Ta vẫn sẽ giữ thành vì Vương gia, đ.á.n.h giang sơn!"
"Không xong , quân Thát Đát công thành!"
Một tiểu binh hét toáng lên.
"Công thì công, Chương gia sợ tụi bây chắc!"
Chương Vũ giơ đao ngang ngực, oai phong lẫm liệt hét lớn: “Huynh , theo xuất thành, g.i.ế.c sạch chúng nó!"
"G.i.ế.c!"