Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 692: Cổng Bắc có người tấn công

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:21
Lượt xem: 130

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió lốc cuốn lên cát vàng, chim ưng lượn vòng giữa bầu trời đêm.

Từ cao xuống, mảnh đất cằn cỗi u ám của phương Bắc đang một mảng đen đặc của quân Nam nhanh chóng kéo tới bao quanh.

Di chuyển!

Di chuyển!!

Mà ngay phía tòa thành , hàng nghìn binh sĩ đang gấp rút hai việc: tưới dầu hỏa và đào chiến hào.

Cố Trường Bình tường thành, gió đêm thổi tung tay áo rộng của y, phía là Thẩm Trường Canh trong bộ thanh bào.

Trán Thẩm Trường Canh lấm tấm mồ hôi lạnh, nhỏ tong tong xuống đất.

Mười vạn đại quân áp sát thành, ôi chao hiền ơi, Quốc công gia thật sự là quyết một phen sống mái để báo thù cho con trai!

“Cố Trường Bình, gia c.h.ế.t trong lao ngục của Cẩm Y vệ, chẳng lẽ c.h.ế.t ở đây?”

“Có thể lắm chứ!”

“Ngươi...” Gương mặt già nua của Thẩm Trường Canh tức đến tái xanh, đang định mắng thì y tiếp: “Đi một vòng từ phong địa đến Cam Châu hết mười ngày, Thập Nhị lo cho nhà cửa, đường nhiều lắm cũng chỉ tám ngày, cầu viện thì mất một, hai ngày nữa.”

Bàn tay to lớn của Cố Trường Bình vỗ lên vai : “Ta tính , chỉ cần chống bảy ngày... thì sẽ c.h.ế.t .”

Bảy ngày?

Trong lòng Thẩm Trường Canh gió gào sóng cuộn, ngàn lời gom chỉ thành một câu ngớ ngẩn: “Đến lúc thì hoa cải cũng héo !”

“Quốc công gia giỏi thủ giỏi công, chỉ cần điều binh hợp lý, hoa cải sẽ héo .”

Cố Trường Bình đột ngột xoay , lớn tiếng hô: “Tất cả cung thủ lệnh! Khi đợt đầu tiên quân Nam tràn lên, mục tiêu của mũi tên trong tay các ngươi là chiến mã!”

Tay binh sĩ phần lớn đều khiên, thể đỡ tên, nhưng ngựa thì .

Hàng trăm con ngựa cùng lúc ngã xuống và rít gào, âm thanh đủ khiến quân Nam tê cả da đầu, một cú thị uy đầu tiên.

“Rõ!”

“Sau khi b.ắ.n tên dài, phóng Hỏa Long!”

“Rõ!”

Lửa lớn hừng hực cháy lên, binh sĩ thiêu đốt lăn lộn gào thét, sẽ khiến lòng quân Nam rối loạn. Đây là đòn thị uy thứ hai.

Nửa canh giờ , một một ngựa phóng đến chân thành: “Bẩm, quân Nam cách phong địa còn năm mươi dặm!”

Năm mươi dặm?

Chỉ còn năm mươi dặm!

Cố Trường Bình liếc về phía thị vệ bên cạnh, thị vệ vung cờ, gọi lớn: “Tất cả, thành!”

Binh lính ào ào rút thành, cửa thành nặng nề “rầm” một tiếng khép .

Tiếng “rầm” như trống trận, vang lên trong lòng mỗi một binh sĩ quân Bắc phủ, cũng vang lên trong lòng Cố Trường Bình.

Y ngẩng đầu bầu trời đen đặc, bàn tay bất giác nắm chặt chuôi kiếm lưng.

Họ Cố.

Cố gia từng là một nhà tướng binh mã lẫy lừng.

Vậy nên...

Định Quốc công, ngài cứ việc đến đây !

Nếu thế cục tử vong chừa cho một chút thời gian xoay chuyển, thì... đ.á.n.h một trận sinh tử !

“Lão Từ Tướng quân, cách phong địa của Hạo vương còn năm mươi dặm.”

“Tiến nhanh lực, cách phong địa mười dặm thì hạ trại, đến sáng tấn công!”

“Rõ!”

Quốc công gia lưng ngựa, đưa ống nhòm lên, về bức tường thành mơ hồ trong bóng tối, trong lòng nặng trĩu từng thấy.

Ông giỏi tấn công, nhưng thời cơ chờ , Hạo vương rời là thiên thời.

Trận là canh bạc liều lĩnh.

May mà phía vẫn còn hai mươi vạn đại quân, nếu họ nhận tin và đến kịp thời thì phong địa của Hạo vương tất sẽ đ.á.n.h hạ.

Lấy phong địa, chẳng khác nào cắt đứt hậu phương của Lý Quân Tiện, sĩ khí quân Nam tất sẽ đại chấn, như câu “một trống khí thế, hai trống suy, ba trống kiệt”... thế cục thất bại thể xoay chuyển.

Đang nghĩ ngợi, bên tai chợt một tiếng “Ầm...” phía cánh đại quân vang lên tiếng huyên náo.

“Không , địch tập kích!”

“Là quân Huyền Thiết!”

“Mẹ kiếp bọn Huyền Thiết, a...”

Chưa đợi Định Quốc công biến sắc, một kỵ binh phi ngựa tới mặt ông: “Lão Từ Tướng quân! Quân Huyền Thiết tập kích!”

“Bao nhiêu ?”

“Ban đêm rõ, nhưng ít.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-692-cong-bac-co-nguoi-tan-cong.html.]

“Rút một vạn , g.i.ế.c!”

“Rõ!”

Một vạn binh mã nhanh chóng tách khỏi đại quân, đuổi về phía tây bắc.

Vệ Thống lĩnh kéo dây cương, ghé hỏi nhỏ: “Lão Tướng quân, một vạn đủ ?”

Định Quốc công trả lời, mà hỏi : “Đã dò Cố Trường Bình hiện ở ?”

Một tên thị vệ trả lời: “Bẩm tướng quân, phản tặc Cố Trường Bình đang trấn thủ cổng Nam.”

“Tốt!” Định Quốc công quát vang, sang với thống lĩnh Vệ: “Lý Quân Tiện tổng cộng chỉ mười vạn đại quân, hai trận chiến tổn thất hai vạn.

Ba thành U Châu, Mạc Châu, Hùng huyện cần đóng quân giữ thành, ba bốn vạn, thì quân còn ở phủ Hạo vương nhiều lắm cũng chỉ ba, bốn vạn.

Chính vì , Cố Trường Bình mới giở trò vặt vãnh . Hắn vốn quen đ.á.n.h nhỏ thắng lớn, chia một vạn quân là đủ!”

Vệ Thống lĩnh vị lão tướng quân với ánh mắt đầy kính phục.

Chỉ thấy ông khoác giáp sắt, đeo đao lớn bên hông, sống lưng còn thẳng hơn cả đám thanh niên.

Nếu vì hai nếp nhăn sâu nơi khóe miệng, thật khó tin ông gần sáu mươi.

Lão tướng ngẩng đầu chim ưng xoay vòng bầu trời đêm, cổ họng chuyển động mấy , thầm nguyện cầu bằng giọng như quyết tử: “Tiểu Bình, phù hộ cha trận thắng!”

Khi tia sáng đầu tiên ló rạng nơi chân trời, trống trận chính thức vang lên.

Trên tường thành, vạn mũi tên cùng lúc b.ắ.n , đích ngắm là, chiến mã.

Ngựa thương, đồng loạt rít gào. Tiếng rít vang dội, khiến tất cả lạnh cả sống lưng, tim thắt .

lúc , một con Hỏa Long bùng cháy giữa mặt đất, như ngọn lửa địa ngục bùng lên, thiêu đốt cả mảnh đất.

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết, tiếng c.h.ử.i rủa... vang vọng trời cao.

Quân Nam mơ cũng ngờ, đợt công thành đầu tiên gặp lối phòng thủ kỳ quái như .

“Đừng hoảng, bọn chúng đổ dầu hỏa đất, giữ vững, rút lui!”

Định Quốc công dẫu cũng là từng trải, lệnh đưa thương binh, ngựa thương lui , lệnh quân sĩ giữ nguyên vị trí.

Hỏa Long nhanh chóng tắt.

Đợt công thành thứ hai sắp bắt đầu, quân Nam cầm khiên vũ khí, từng bước từng bước tiến tới, đó dựng thang mây.

Chiến thuật giống hệt khi Hạo vương tấn công Mạc Châu.

Khác biệt ở chỗ, lưng hàng khiên, Định Quốc công bố trí tới năm ngàn cung thủ. Đáng sợ hơn là, đầu mũi tên trong tay họ đều bọc vải tẩm dầu đang bốc cháy dữ dội.

Tên lửa rơi trong thành, bắt lửa cháy rực. Hơi nóng từ vải dầu lan khắp khí, một vài binh sĩ Huyền Thiết né kịp, tên b.ắ.n trúng, lập tức hóa thành sống thiêu.

Biết thể sống, lập tức nhào khỏi tường thành.

Trong góc, ánh mắt Cố Trường Bình trĩu nặng đau đớn đen ngòm.

Lấy cách trả , cũng là đạo lý.

Gừng vẫn là càng già càng cay!

Lúc , quân Nam bắt đầu dựng thang dài.

Trên tường thành, đợt cung thủ thứ hai vị trí, Cố Trường Bình quát lớn: “Bắn tên!”

“Bắn!”

“Bắn!”

“Bắn!”

Giữa màn mưa tên mù mịt, trống trận vang dồn dập, thang dài dựng xong, kèn hiệu tấn công cũng vang lên.

Giữa biển lửa núi dao, xác chất chồng thành núi, m.á.u nhuộm đỏ mảnh đất chân, đây là địa ngục nhân gian, tất cả đều là ác quỷ trong địa ngục.

G.i.ế.c , hoặc g.i.ế.c.

Cố Trường Bình ngoái khắp phong địa, lớn tiếng hỏi: “Cổng Đông thế nào?”

“Bẩm , bình an!”

“Cổng Tây?”

“Bình an!”

“Cổng Bắc...”

“...”

Cố Trường Bình siết chặt thanh kiếm lưng, hỏi: “Cổng Bắc?”

“Bẩm... bẩm , cổng Bắc tấn công thành!”

“Người nào?”

“Bọn Thát Đát!”

Ánh mắt Cố Trường Bình thoáng run lên, tràn đầy khiếp hãi!

 

Loading...