Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 691: Chúng ta còn sống thì gặp lại

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:20
Lượt xem: 134

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ Trấn Định.

"Quốc công gia!"

Vệ thống lĩnh vội vã xông thư phòng, mặt tràn đầy vẻ hớn hở.

"Tin vui! Đại hỷ sự! Các đại thần ở Lưỡng Hồ và Lưỡng Quảng tự nguyện quyên góp, tập hợp hai mươi vạn binh lính, giúp Quốc công gia bắt Hạo Vương. Đại quân đang đường tiến về Bắc phủ, còn nhiều lương thảo nữa!"

"Thật ?"

"Ngàn thật vạn thật!"

Vệ thống lĩnh lấy hai phong thư từ trong ngực: "Quốc công gia xem ."

Định Quốc công xem qua vài dòng lập tức vỗ mạnh xuống bàn, hưng phấn : "Tốt quá , thật sự quá!"

Vệ thống lĩnh cũng thở phào: "Những hai mươi vạn đấy, cuối cùng chúng cũng thể thở nhẹ ."

"Khởi bẩm!"

Tiếng thị vệ từ bên ngoài vọng .

Định Quốc công: "Vào đây ."

Thị vệ: "Hồi bẩm Quốc công gia, nhận mật báo, nửa canh giờ , Hạo Vương dẫn theo hai ngàn Huyền Thiết quân rời khỏi phong địa."

Vệ thống lĩnh: "Hắn ?"

Thị vệ: "Nhìn theo lộ trình, lẽ là đến phủ Cam Châu."

Định Quốc công cau mày: "Cam Châu chẳng là phong địa của Túc Vương ?"

Vệ thống lĩnh như bừng tỉnh, vỗ đùi cái bốp: "Nhất định nhận tin bắt Vương, nên mới tìm viện binh."

Sắc mặt Định Quốc công đổi, cúi đầu bản đồ hành quân, ngẩng phắt lên: "Lập tức phái tiếp tục dò xét, nhất định xác nhận tung tích thật sự của Lý Quân Tiện."

Thị vệ: "Rõ!"

Ánh mắt Định Quốc công nghiêng: "Vệ thống lĩnh?"

"Thuộc hạ mặt!"

"Phái kỵ binh truyền tin nhanh nhất Lưỡng Hồ và Lưỡng Quảng dò xét xem đại quân hiện đang đến ? Bảo họ nhất định tăng tốc hành quân."

Vệ thống lĩnh hồ nghi: "Quốc công gia, ngài định..."

Định Quốc công dùng tay gõ gõ mặt bàn, giọng điềm tĩnh: "Nếu thật sự Cam Châu, thì Bắc phủ lúc chẳng khác gì rắn mất đầu. Cam Châu một chuyến ít nhất cũng mất mười ngày, mười ngày là cơ hội nhất để chiếm lấy Bắc phủ."

Phải , nghĩ chứ?

Cổ họng Vệ thống lĩnh rung động, tay siết chặt thành nắm đấm, kích động : "Thuộc hạ ngay!"

"Khoan !" Định Quốc công chớp mắt: "Cố Trường Bình hiện đang ở ?"

"Chuyện ..." Vệ thống lĩnh nhất thời trả lời .

"Nhất định bảo thám tử nghĩ cách dò la cho rõ Cố Trường Bình đang ở , mỗi ngày gì."

Định Quốc công trầm ngâm giây lát, : "Ta đoán, Lý Quân Tiện khả năng giao Bắc phủ cho ."

...

Cố Trường Bình đang gì?

Việc mỗi ngày là tuần thành.

Ba tòa thành cộng thêm một phong địa, sáng sớm xuất phát, đến chiều tối mới về, mất trọn một ngày.

Sau ba ngày tuần thành liên tục, mới nhận Thập Nhị năm qua dễ dàng gì. Phong địa chẳng khác nào một tiểu quốc, văn thần võ tướng, tiền triều hậu viện, việc gì cũng đến tay.

Ăn cơm xong, nghiêng giường đất sách một lát, xem mấy trang ném sách qua một bên, trong lòng thầm tính toán: Đoạn Cửu Lương đến ? Thập Nhị ? Quân Nam bên động tĩnh gì ?

Lơ mơ thế nào mà .

Trong mơ, vẫn là nha đầu , nét chữ mềm mại ẻo lả, chỉ thôi thấy bực.

Hắn cầm tay nàng, dạy nàng từng nét chữ. Trên nha đầu xức thứ gì, một mùi hương nhè nhẹ cứ chui thẳng mũi.

Cánh cửa "két" một tiếng mở từ bên ngoài, Từ Thanh Sơn ngay cửa, ánh mắt đầy sát khí, trong tay còn cầm một thanh đao lớn.

"Cố Trường Bình, buông nàng !"

Giấc mơ bỗng chốc tan biến.

Cố Trường Bình mở mắt trừng trừng, ngẩn một lúc, cảm thấy kỳ lạ, mơ thấy cảnh như .

Vừa định dậy rửa mặt tỉnh táo một chút thì đột nhiên cửa phòng đẩy , Cố Dịch xông : "Gia, , quân Nam động tĩnh!"

Cố Trường Bình lập tức tỉnh táo .

...

"Thưa , thám thính rõ, mười vạn quân quân Nam, bộ xuất chinh, trực tiếp tiến về phong địa, Định Quốc công chinh dẫn binh."

Chương Vũ hít sâu một : "Trong đó hai vạn kỵ binh tinh nhuệ, năm ngàn cung thủ."

Cố Trường Bình: "Phong địa hiện tại bao nhiêu binh mã?"

Chương Vũ: "Tổng cộng hơn ba vạn, đến bốn vạn, còn phân bố ở ba thành Mặc Châu, Hùng huyện và U Châu. Tiên sinh, cần lập tức truyền tin, bảo họ tới viện trợ ?"

Cố Trường Bình liếc một cái: "Nếu ba thành kéo quân đến viện trợ, Định Quốc công lập tức thể chia mấy vạn binh lực, chiếm ba thành đó ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-691-chung-ta-con-song-thi-gap-lai.html.]

Chương Vũ sửng sốt: "Tại ?"

Cố Trường Bình thản nhiên: "Bởi vì trong ba thành , nhiều nhất Bắc quân, mà là quân hàng phục. Một sơ sót là trúng kế ông ngay."

Chương Vũ xong thì nghẹn họng, tiến xong, lùi , khó chịu tả nổi.

"Vậy... ?"

"Thủ thành!" Cố Trường Bình cúi đầu chỉ bản đồ: "Phong địa bốn cổng Đông Tây Nam Bắc. Chương Vũ!"

"Thuộc hạ mặt!"

“Ngươi giữ cổng Bắc."

Cổng Bắc áp lực tương đối nhẹ, Chương Vũ ưỡn ngực, dõng dạc: "Tiên sinh, xin giữ cổng Nam!"

Cố Trường Bình chẳng buồn để ý, sang vị tướng khác: "Tần Uyên, ngươi giữ cổng Đông."

"Rõ!"

"Trương Ngọc!"

"Thuộc tướng mặt."

“Ngươi giữ cổng Tây."

"Rõ!"

Chương Vũ thấy ngay cả hai giỏi đ.á.n.h trận nhất là Trương Ngọc và Tần Uyên cũng chỉ giữ hai cổng phụ, bèn vội : "Tiên sinh, cổng Nam ai giữ?"

"Là ! Ta giữ!" Cố Trường Bình : "Bởi vì chỉ khi giữ, Định Quốc công mới dám đem bộ binh lực tập trung hướng Nam."

Chương Vũ: "Tại ?"

"Bởi vì kiêng dè !"

Cố Trường Bình tiếp tục: "Còn nữa, đừng tưởng các ngươi nhàn nhã, binh lực phân cho ba các ngươi chỉ hai ngàn, hơn nữa một ai thuộc Huyền Thiết quân."

Cả ba tim đập thình thịch.

Lúc , Cố Trường Bình lấy hổ phù trong n.g.ự.c , đưa tới mặt: "Nếu quân Nam công ba cổng , coi như các ngươi may mắn; nếu công..."

Hắn hít sâu một : "Thành phá, các ngươi c.h.ế.t, đường lui."

Ba im lặng.

Cố Trường Bình nhạt, quát lớn: "Dám dám, cho một câu rõ ràng!"

"Mẹ nó chứ!" Chương Vũ c.h.ử.i lớn: "Có gì mà dám! Hai ngàn là đủ ! Nếu để thành phá, kiếp súc sinh!"

Khóe môi Trương Ngọc cong lên: “Ngươi kiếp sống như súc sinh , còn kiếp gì nữa."

Chương Vũ giận dữ: "Họ Trương , ngươi c.h.ế.t hả!"

Trương Ngọc phá lên , chắp tay với Cố Trường Bình: "Tiên sinh yên tâm, mạt tướng thề c.h.ế.t giữ thành."

"Mạt tướng cũng !" Tần Uyên tay đặt lên kiếm bên hông, nghiêm giọng: "Thành vỡ, c.h.ế.t, còn gì để ."

"Tốt lắm!" Cố Trường Bình hét lớn: "Tề Lâm, mang rượu tới!"

Chén lớn rượu mạnh,

Ngoài cửa gió rít,

Một trận c.h.é.m g.i.ế.c sắp ập đến, khiến ai nấy đều nghiêm trọng.

Cố Trường Bình đưa bát rượu : "Một khi vong, sẽ âm dương cách biệt, , chúng còn sống thì gặp ."

"Còn sống gặp !"

"Còn sống gặp !"

"Còn sống gặp !"

Bốn chén rượu va vang dội, uống cạn, ném bát, ba rời .

Cố Trường Bình lau rượu bên mép, ánh mắt về phía Cố Dịch.

Cố Dịch tiến lên: "Gia?"

"Tiểu Dịch, ngươi chọn trong Huyền Thiết quân năm trăm kỵ binh tinh nhuệ nhất, vòng phía quân Nam, nghĩ cách dụ một hai vạn binh lực của chúng."

Cố Dịch lập tức hiểu : "Rồi để một hai vạn đó đuổi theo chúng , kéo dài thể lực chúng."

Thông minh!

Cố Trường Bình đầu với Tề Lâm: "Mang giáp của tới, để mặc ."

Tề Lâm gì, sang phòng bên cạnh bê giáp , nghiến răng : "Họ Cố , ngươi ơn cẩn thận chút."

"Không nỡ xa ?"

"Ai mà nỡ!" Tề Lâm giậm chân: "Ta sợ ngươi hỏng giáp của gia, tiền đền!"

"Vịt c.h.ế.t vẫn cứng mồm!" Cố Dịch dí trán y: "Yên tâm , thể để ngươi một đẽ mặt gia chứ."

“Ngươi..."

Tề Lâm giơ nắm đ.ấ.m đấm một cái: "Cút cho !"

 

Loading...