Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 69: Cứu tinh đến
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:11
Lượt xem: 237
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo thể là sợ, cũng chẳng vội, chỉ lạnh lùng liếc cha con nhà Nhị phòng đang co rúm phía đám thị vệ.
là gan to bằng trời. Đến cả bề ngoài còn chẳng buồn che giấu, định mượn tay bọn cường đạo trừ khử nàng, thậm chí tiếc lấy sinh mạng của bao nhiêu nông phu để chôn cùng?
Trong lòng như mọc hai chiếc gai nhọn, cắm thẳng cổ họng.
Đau thật! Đau thấu tim gan!
Nàng c.ắ.n răng chịu đựng, gào lớn: “G.i.ế.c một tên cường đạo, bản gia thưởng một trăm lượng bạc!”
Một trăm lượng?!
Cả đời nông dân chất phác cũng từng thấy ngần bạc. Người tiền sai khiến cả ma quỷ, huống chi là .
“Liều mạng với chúng nó!”
“Chém c.h.ế.t chúng nó !”
“Lũ súc sinh! Ông liều mạng với chúng! Thất gia, một trăm lượng bạc đó để cho cháu , nó tên là Cẩu Nhị Đản!”
Khoé mắt Tĩnh Bảo nóng lên, cằm cũng bất giác siết : “Người nào c.h.ế.t trận, gia đình sẽ cấp thêm năm trăm lượng bạc lo hậu sự.”
Một câu châm bùng ngọn lửa trong m.á.u đám nông dân.
Dù trong tay chỉ là cuốc xẻng, nông cụ, nhưng vì cha , em, vợ con… bọn họ như hóa thành binh lính, khoác giáp cầm đao, xông trận sa trường.
Đao kiếm giao , sắt đá va chạm.
Trong chốc lát, ngờ thể đấu ngang ngửa với bọn cường đạo.
Thế nhưng thời gian càng kéo dài, nhược điểm của đám nông dân bắt đầu bộc lộ. Chỉ sức trâu, chống chọi với lũ sơn tặc lớn lên bên lưỡi đao m.á.u lửa?
A Nghiễn thấy tình thế bất lợi, bèn hiệu cho em gái .
A Man hai lời, lập tức nắm lấy tay Tĩnh Bảo: “Gia, thôi!”
Tay nàng lạnh băng, như tảng đá bọc tuyết, tức khắc dập tắt cả dòng nhiệt đang sục sôi trong đầu Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo cố gắng định thần, thấp giọng : “Chờ... chờ thêm chút nữa… … vẫn còn…”
Nàng bắt đầu lắp bắp, lời loạn cả lên. Nàng lập tức c.ắ.n mạnh đầu lưỡi.
Đau đớn đ.á.n.h thẳng lên óc, trong khoảnh khắc, bốn chữ hiện lên rõ ràng: “Đại thế mất!”
“Gia! Mau lên! Không nữa thì cả chúng cũng chôn vùi ở đây mất!” A Man cuống đến giậm chân.
“Vậy… thì…”
Lời thốt, một mũi tên dài từ cao lao xuống như cầu vồng, mũi tên mang theo sát khí như sấm sét, đ.â.m thẳng n.g.ự.c một tên cường đạo.
Ngay đó, mấy chục kỵ binh lao như gió cuốn đến, ngựa giơ đao c.h.é.m xuống, thế trận trong nháy mắt xoay chuyển.
Tĩnh Bảo sững sờ trợn tròn mắt, ánh như thứ gì đó cuốn hút, phóng về phía xa xa.
Chừng vài trượng phía , một cỗ xe ngựa đang đỗ , đầu xe, tay cầm cung tên.
Kẻ đôi mắt sâu thẳm, mí mắt như chạm trổ bằng dao, đuôi mắt sắc dài, ánh như lưỡi đao c.h.é.m thẳng.
Một cảm giác run rẩy khó tả lan khắp cơ thể nàng, ngỡ ngàng bàng hoàng.
Sao thể là ?!
Sao là chứ?!
Cố Trường Bình cất cung tên, thản nhiên Tĩnh Bảo, khẽ cau mày. Toàn chỉ mặc áo trong, mặt trắng chỗ đen chỗ, trong tay còn cầm… một cây vồ?
Ừ!
Tĩnh Thất gia thật phong tình!
“Gia! Là Tế tửu đại nhân!” A Nghiễn kích động hô lên.
Tĩnh Bảo vẫn còn ngây vì cú b.ắ.n , mãi mới khôi phục giọng : “…Không, sai… đúng là !”
A Nghiễn: “Sao đến đây?”
Tĩnh Bảo: “Ta… … cũng !”
“Phập!”
Xác một tên cường đạo hất văng, rơi đúng chân Tĩnh Bảo. Nàng hoảng sợ lùi nửa bước, t.h.i t.h.ể ghê rợn đó mấy giây, trong lòng bỗng nổi lên một suy nghĩ:
Tế tửu đại nhân mặt ở đây?
Chẳng lẽ là trùng hợp?
Cố Trường Bình nhảy xuống xe ngựa, bước nhanh tới, nhưng đường chặn.
Nhị lão gia cảm động đến rơi nước mắt: “Tế tửu đại nhân, ngài đến thật đúng lúc! Lũ cường đạo gan to bằng trời, giữa ban ngày ban mặt dám cướp cả điền trang của quan viên, g.i.ế.c phóng hỏa, tội ác tày trời…”
Cường đạo ư?
Chỉ trong chốc lát, Cố Trường Bình chợt nghĩ đến một việc, chẳng lẽ đây là đám cướp sạch sơn trang nước nóng của Thập Nhị Lang kiếp ?
Nghe sống sót năm kể : kẻ cầm đầu là một tên chột mắt, dùng song đao tròn bằng sắt.
Ánh mắt Cố Trường Bình đảo qua chiến trường, dừng tên chột đang giao đấu với A Nghiễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-69-cuu-tinh-den.html.]
Quả nhiên là bọn chúng.
“Cố Dịch!”
Cố Trường Bình quát lớn: “Bắt sống tên chột!”
“Rõ!”
Đồng tử Cố Dịch co , nhảy vọt đến cạnh A Nghiễn: “Tránh , tên để xử!”
“Cẩn thận đao .” A Nghiễn bụng nhắc.
Cố Dịch hất mũi lên trời: “Cho thêm mười cây nữa cũng vô dụng!”
A Nghiễn: “…” Tên … hổ báo quá!
Tên chột chọc giận, gào rú điên dại, liều mạng xông lên.
Cố Trường Bình hai bên vài , thấy cục diện trong tay, bèn đẩy Nhị lão gia sang bên, sải bước đến mặt Tĩnh Bảo.
Học trò sinh nỗi kính sợ với , Tĩnh Bảo theo bản năng lùi một bước, định khom hành lễ, nhưng tay quá nặng, cúi thì thấy vẫn đang cầm cái vồ.
Cố Trường Bình lên tiếng: “Tĩnh sinh? Trò đắc tội gì với đám cường đạo ?”
Tĩnh Bảo mặt mày khổ sở, thầm nghĩ: Ta tài đức gì mà chịu cảnh chứ!
Nàng c.ắ.n mạnh môi, đáp: “Bẩm , chuẩn ngủ, chúng xông , chỉ đòi tiền mà còn đòi cả phụ nữ. Ta… chọc giận gì bọn chúng, thật đấy.”
Trên mặt lem luốc, nhưng đôi mắt vẫn sáng long lanh, môi tuy nhợt nhạt, chỗ c.ắ.n đỏ tươi như máu, đến hồn xiêu phách lạc.
Tiếp xuống , lớp áo ướt dính sát , nếu kỹ còn thấy đường cong mờ mờ hiện .
Đường cong…
Ừ… cũng khá quyến rũ đấy chứ!
Sắc mặt Cố Trường Bình lạnh hẳn, nghiêm giọng quát: “Ăn mặc lôi thôi, còn thể thống gì? Làm mất mặt sách, mau đồ !”
Tĩnh Bảo cúi đầu xuống, như sét đánh.
Nàng lập tức vứt vồ, cắm đầu bỏ chạy, chẳng còn chút oai phong nào của đàm phán với cường đạo.
Aaaa!
Suýt nữa thì lộ !
…
Dù Cố Trường Bình chỉ mang theo mười , nhưng nào cũng thủ bất phàm, lấy một địch mười khó.
Lại thêm A Nghiễn, thị vệ nhà Nhị lão gia, và đám nông dân liều mạng vì tiền, bọn cường đạo dù hung hãn cũng chẳng chống cự nổi. Chỉ trong thời gian uống một chén , c.h.ế.t quá nửa, còn bắt sống.
Gió ngừng, mưa tạnh.
Cố Trường Bình sai trói tên chột, liếc mắt hiệu cho Cố Dịch.
Cố Dịch thừa dịp bận rộn khiêng xác, nhẹ nhàng lướt trong đêm, một tiếng động.
Gia hẳn là phái thám thính tình hình bên sơn trang nước nóng.
Chốc lát , Tĩnh Bảo khoác một chiếc áo rộng, bước khỏi phòng, gọi quản sự trong trang tới, dặn: “Ngươi đích đến nha môn báo quan.”
“Khoan .” Cố Trường Bình ngăn : “Tạm thời cần. Đợi thẩm tra tên chột . Tĩnh sinh, mượn phòng của trò một chút.”
Tĩnh Bảo sảng khoái đáp: “Là căn , cứ dùng. A Man, nấu ấm nước, pha cho ấm ngon.”
“Không cần.”
Cố Trường Bình xách tên chột ném phòng, liếc mắt lạnh lùng về phía Tề Lâm, bước .
Tề Lâm thuận tay đóng cửa, đó thẳng như thần giữ cửa, khí thế hùng hổ như “một giữ cửa, vạn quân khó qua”.
Tĩnh Bảo ngớ .
Đến cả nạn nhân như cũng ?
Nàng kịp nghĩ vì đại nhân thẩm tra riêng, bởi mắt còn nhiều việc cấp bách hơn.
Việc đầu tiên là kiểm kê c.h.ế.t, cứu chữa thương.
Mười bảy c.h.ế.t, ba mươi tám thương, trong đó hai trọng thương, hấp hối.
Tĩnh Bảo lập tức sai quản sự dẫn mời tất cả lang y trong vùng, lệnh cho khiêng t.h.i t.h.ể nhà, chờ quan sai đến khám nghiệm mới nhập liệm.
Người của những c.h.ế.t tin đều chạy tới, lóc bi thương.
Tĩnh Bảo mà nghẹn thở.
Những t.h.i t.h.ể đó, đối với nàng, chỉ là một cái mạng;
đối với một gia đình, họ là cha, là chồng, là con, là trụ cột trong nhà!
Trong lòng chua xót, nàng ở trong phòng chính, đành chắp tay lưng bước ngoài, thì thấy cha con nhà Nhị phòng đang mái hiên, thì thầm bàn bạc.
Sáu con mắt chạm , Tĩnh Bảo bật khẽ: “Nhị thúc, chú cháu chúng chuyện riêng một lát, chứ?”