Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 687: Bị nàng hành cho mòn mỏi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:16
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng tư nhân gian, trăm hoa đua nở, đào nở rộ nơi cổ tự núi.
Pháo hoa tháng tư, hoa đỏ, liễu xanh, nếu là , Cao mỹ nhân ắt sớm gọi bạn kéo bè, dạo chơi khắp kinh thành .
Còn năm nay...
Dưới tán cây, chiếc ghế .
Mỹ nhân uể oải vắt chân, mắt dán tổ chim cây, hệt như lão tăng nhập định.
Tiểu Cửu ngẩng đầu trời, bước đến nhắc: “Gia, hết một canh giờ , nên trở thôi, thì m.ô.n.g cong của ngài sẽ đè bẹp mất.”
“Ừm.”
Cao mỹ nhân đáp một tiếng, hạ một chân xuống, vắt chân lên.
Tiểu Cửu trố mắt đến suýt rớt tròng. Một lúc : “Gia, nắng to quá, để tiểu nhân đỡ ngài trong, đừng để đen mất làn da của ngài.”
Cao mỹ nhân chẳng buồn nhấc mí mắt, chỉ thở dài thườn thượt: “Nhan sắc khuynh thành vì ai mà ? Đen thì đen thôi!”
Không buồn nữa ?
Tiểu Cửu tuyệt vọng, phịch xuống ngưỡng cửa. Thôi , chủ tớ ba cùng im như xác c.h.ế.t là xong.
Ơ kìa, Tiểu Thất ?
“Gia! Gia! Không ! Không !”
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Tiểu Thất lao tới như gắn bánh xe lửa, suýt kịp phanh ghế .
Cao Triều lười nhác mở mắt: “Thằng nhãi đào mồ tổ tiên , gì mà hớt hơ hớt hải thế?”
“Gia! Gia! Nhị thúc của Từ Thanh Sơn tử trận !”
“Cái gì?!”
Cao Triều bật dậy, túm lấy cổ áo Tiểu Thất, giọng run run: “Ngươi... ngươi gì?”
“Từ Nhị gia tử trận , quân Bắc phủ b.ắ.n một tên xuyên tim, truyền chỉ trong cung chắc giờ cũng sắp tới Từ phủ .”
“Con nó...”
Cao Triều văng nửa câu chửi, bỗng nhảy dựng lên: “Mau! Mau chuẩn ngựa cho gia, gia ngoài!”
“Gia định ?”
Đi ?
Phải ... đây?
Không đúng!
Cao Triều sực tỉnh: “Gia tìm Tiền Tam Nhất, mau! Mau lên!”
Ngựa dắt đến, Cao Triều cần ai đỡ, tự leo lên lưng ngựa, vung roi phóng như bay.
Vừa quành khỏi đầu ngõ, xa xa thấy một một ngựa cũng đang phóng như bay về phía . Nhìn kỹ, Tiền Tam Nhất thì còn ai?
Cao Triều trong lúc khổ não cũng khẩy: Ừ, thằng nhãi chắc cũng tin .
Hai gặp , Cao Triều ghìm cương đổi hướng: “Tìm chỗ yên tĩnh chuyện!”
Tiền Tam Nhất mừng rỡ: “Đến lầu Ngoại Lâu !”
...
Lầu Ngoại Lâu, tấp nập, vẫn náo nhiệt như thường.
Chiến sự phương Bắc, cái c.h.ế.t của Từ Bình đối với dân chúng thành Tứ Cửu cũng chỉ là chuyện bàn tán lúc dư tửu hậu.
Chưởng quầy thấy hai vị công tử tới, lập tức dẫn họ lên gian phòng nhất tầng hai, sai dọn một bàn thức ăn đầy ắp.
Thế nhưng hai vị công tử chẳng đụng đến đũa, chỉ trợn mắt qua bàn thức ăn.
Tiền Tam Nhất nhịn nổi nữa: “Nói , giờ tính ?”
Cao Triều trừng mắt: Nếu gì, còn cần đây với ngươi ?
Tiền Tam Nhất xắn tay áo, “chậc” một tiếng: “Nếu thật sự , gọi Tĩnh Thất về . Đầu óc lanh lẹ, còn hơn là hai cứ thở ngắn than dài ở đây.”
“Ngươi mau thư !”
“Sao là ?”
“Ngươi là Trạng nguyên, văn chữ !”
Tiền Tam Nhất: “...”
Cao Triều chống cằm: “Gửi cho Thanh Sơn một phong luôn, tiện thể.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-687-bi-nang-hanh-cho-mon-moi.html.]
“Gửi cái gì? Cái c.h.ế.t của Nhị gia, chắc chắn đầu tiên . Chẳng lẽ kể hai nam nhân chúng sống nhàn cư buồn chán ?”
Tiền Tam Nhất nhếch mép: “Ru rú trong nhà, ép im, rảnh đến phát chán... Thôi bỏ , mắt, mặt mũi !”
Cao Triều chán nản: “Thêm chuyện chi bằng bớt chuyện, chỉ thư cho Thất gia thôi.”
Tiền Tam Nhất lập tức dậy mở cửa, gọi tiểu nhị lấy giấy bút, xuống cái bàn nhỏ bên cạnh, lập tức một mạch.
Viết xong, thổi nhẹ, đưa cho Cao Triều xem.
Cao Triều xem xong, giơ ngón tay cái khen ngợi đưa cho Tiểu Cửu lưng: “Bảo đưa cho Thất gia.”
“Dạ!”
“Khoan !”
“Gia còn dặn gì nữa ạ?”
Cao Triều gõ nhẹ ngón tay lên chén , hồi lâu mới : “Không gì, .”
Tiểu Cửu rời , Tiền Tam Nhất ghé đầu gần, chằm chằm Cao Triều: “Vừa ngươi định , nếu Tĩnh Thất kinh, khi cả lão Hầu gia cũng gặp nguy?”
“Ngươi là giun trong bụng ?”
Cao Triều khẩy, tưởng chừng như đùa, nhưng mặt vẻ đùa cợt.
“Diệp Phong thua, Từ Bình thua, phía Bắc phủ chỉ còn mỗi Định Quốc công. Nếu ông cũng... thì đây là ván cờ tử. Thanh Sơn sẽ ?”
Tiền Tam Nhất cứng họng.
...
Vùng ngoài quan ải, cát bụi mịt mù, khói lửa nơi sa mạc.
Từ Thanh Sơn trở về từ thao trường, trời tối đen.
Mạch Tử đón ngoài sân: “Gia, Bắc phủ gửi thư.”
Từ Thanh Sơn nhận thư, vội mở, chỉ nhẩm nhẩm độ dày đưa : “Đặt lên bàn, tắm rửa xong sẽ .”
“Vâng!”
Từ Thanh Sơn bước phòng tắm.
Chính giữa phòng đặt một thùng gỗ lớn. Hắn cởi áo, múc nước từ chum bên cạnh dội lên .
Mạch Tử bưng áo quần sạch bước , thấy nước đọng đầy đất, bèn trách: “Đã bao , trời vẫn lạnh mà gia cứ . Ngồi tắm trong thùng chẳng hơn ?”
“Đàn ông con trai nào trong thùng tắm, việc đàn bà.”
“Cao công tử, Tiền Công tử đều trong thùng cả, chỉ mỗi gia đặc biệt. Nếu là mùa hè thì , chứ giờ còn mặc áo bông, lỡ cảm lạnh, sinh bệnh thì ?”
Mạch Tử đặt áo xuống, thấy gia lời nào, cứ tưởng hối cải, định thêm thì bỗng thấy gia mặt đỏ bừng.
Sao đỏ mặt?
Mạch Tử theo bản năng liếc xuống... mắt trợn tròn, đầu óc trống rỗng, sắc mặt đổi mấy vội vẻ như chuyện gì, bước ngoài.
“Ai là cảm lạnh, ông đây nóng c.h.ế.t đây ! Từ giờ nước lạnh thùng!”
Phía vang lên giọng Từ tiểu tướng quân, đầy cáu bẳn.
Mạch Tử mà rợn tóc gáy, bước chân như dầu trơn trượt.
Không ! Phải nhanh tìm một cô gái giải tỏa cho gia! Cứ tiếp tục thế sẽ nổ tung mất!
Nếu Mạch Tử chậm thêm chút nữa, lẽ sẽ thấy tiếng thở dài oán trách vang lên từ lưng nhỏ tướng: “Cái chút khí huyết đàn ông của , sắp đàn bà đó hành cho tiêu tán hết ...”
Người đàn bà đó là Tĩnh Bảo.
Cái gọi là “hành hạ”, là bởi đêm nào cũng mơ thấy nàng.
Mỗi mơ thấy, thể phản ứng, đây là căn bệnh khó trong lòng Từ tiểu tướng quân mấy tháng nay.
Để trị chứng bệnh , mỗi ngày dậy từ tờ mờ sáng huấn luyện, đến tận lúc mặt trời lặn mới dừng.
Trong quân Từ lưu truyền một câu: Đại tướng quân rõ ràng gương mặt chinh phục phụ nữ, mang trái tim chinh phục đàn ông.
Chính nhờ hoài bão , Từ Thanh Sơn lượt trừ sạch các gián điệp của bộ tộc Biên Sa ẩn trong Từ gia quân;
Lại cho những lão binh cố chấp nghỉ hưu, đề bạt một loạt binh sĩ trẻ giỏi tác chiến tâm phúc.
Đợt chỉnh đốn , chiến lực của Từ gia quân mạnh hơn thời cha mấy . Trong mấy tháng gần đây, trận nào cũng thắng.
Giờ đây cả trong quân lẫn ở Biên Sa đều , đại tướng quân Từ Thanh Sơn còn hung hãn, còn sắc sảo, còn mưu trí hơn cả cha .
Từ Thanh Sơn hạ hỏa, lau khô , áo quần sạch bước khỏi phòng tắm.
Trên bàn, lá thư vẫn lặng lẽ đó.
Từ Thanh Sơn xuống ghế thái sư, lượt từng lá thư một, đến lá cuối cùng, sắc mặt đổi !