Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 680: Các ngươi đều là những đứa trẻ ngoan
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:09
Lượt xem: 128
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm buông xuống, nha môn phủ Mặc Châu đèn đuốc sáng trưng.
Từ ngoài, Từ Bình vén rèm bước phòng cha.
Ánh đèn leo lét như hạt đậu, Định Quốc công đang cúi bàn chữ.
Nghe tiếng bước chân, ông ngẩng đầu mà chỉ : “Chờ chút, cha xong ngay đây.”
“Cha thư cho Thanh Sơn ?”
Từ Bình đến gần, ánh mắt liếc qua vài dòng thư, bật : “Chỉ là mấy chuyện vặt thường ngày thôi, Thanh Sơn mà nhất định sẽ bảo là tẻ nhạt.”
Từ khi lão gia đến Bắc cảnh, mỗi chiều đều dành chút thời gian ghi chép tỉ mỉ những việc lớn nhỏ xảy trong quân doanh hôm , cùng với động tĩnh của đại quân Hạo vương.
Cứ mười ngày thì gom , sai đưa về Biên Sa.
Từ Bình cha dạy Thanh Sơn cách đ.á.n.h trận, nhưng kiểu dạy ... cũng thật kỳ lạ.
Binh pháp ?
Kế hoạch tác chiến ?
Tuyến hành quân ?
Định Quốc công đặt nét bút cuối, dùng miệng thổi khô mực, đó lấy chín phong thư ép chặn giấy , gấp từng lá cẩn thận nhét phong bì, đích giao cho thị vệ.
Đợi thị vệ rời , mới đầu hỏi: “Con tìm chuyện gì?”
Từ Bình nghiêm nghị: “Cha, chúng tiến Bắc cảnh gần ba tháng, cứ trì hoãn thế cũng cách. Trận chiến , cha định bao giờ khởi binh?”
Định Quốc công con trai: “Ta hỏi con, Hạo vương Lý Quân Hiền là thế nào?”
Từ Bình thoáng sững .
“Người thuở nhỏ bái Tô Thái phó , binh thư bao nhiêu mà kể, lăn lộn quân doanh suốt nhiều năm, cả văn lẫn võ đều xuất sắc.”
Định Quốc công trầm giọng : “Người khi giao chiến với địch bao giờ chờ kẻ địch tới cửa, mà luôn thích chủ động xuất kích. Nói cách khác, sở trường của là tấn công.”
Từ Bình bừng tỉnh.
Nhà họ Từ giỏi phòng thủ, còn Hạo vương giỏi tấn công. Vậy nên cha đang định chờ Hạo vương chủ động tay.
Định Quốc công bước tới bàn, trải bản đồ hành quân : “Gọi Phạm Trường Sinh đến đây.”
Phạm Trường Sinh từng theo cha của Từ Thanh Sơn trấn giữ Biên Sa, trung thành tận tụy với nhà họ Từ. Định Quốc công xuất chinh lập tức chỉ định phó tướng.
Phạm Trường Sinh cửa lập tức hành lễ với Định Quốc công.
“Lại đây.”
Thấy đủ, Quốc công chỉ bản đồ hành quân bàn : “Thành gần U Châu nhất, ngoài Mặc Châu nơi đang đóng quân, còn một nơi là Hùng huyện.”
Hai theo tay qua, thấy phủ Mặc Châu và Hùng huyện bản đồ gần như nối lập tức thành một đường thẳng.
“Ngày mai, Phạm Trường Sinh dẫn năm vạn quân, trấn giữ Hùng huyện!”
“Tuân lệnh!”
“Từ Bình dẫn năm vạn quân, trấn giữ Mặc Châu.”
“Tuân lệnh!”
Định Quốc công nghiêm giọng: “Mặc Châu và Hùng huyện nối bởi một cây cầu đá. Chặt cầu thì hai quân thể chia quân độc lập tác chiến. Nếu một bên gặp biến, bên cũng thể nhanh chóng yểm trợ, tương hỗ lẫn .”
Mắt Từ Bình sáng lên: “Nếu Hạo vương công thành Mặc Châu do con giữ thì Phạm Trường Sinh thể dẫn đại quân tập kích từ lưng.”
Phạm Trường Sinh tiếp lời: “Như sẽ tạo thế trong ngoài giáp công, bắt Hạo vương như bắt rùa trong hũ.”
Định Quốc công gật đầu: “ !”
Phạm Trường Sinh suy nghĩ: “Vẫn còn mười vạn đại quân, Định Quốc công bố trí ở ?”
Định Quốc công lùi tay nửa tấc, chỉ một tòa thành khác: “Ta sẽ dẫn quân trấn giữ Trấn Định.”
Hai theo tay , chỉ thấy Trấn Định phía Mặc Châu và Hùng huyện, tạo thành một hình tam giác ngược chỉnh.
Bố trí binh lực như , tức là dựng lên hai lớp phòng tuyến mặt Hạo vương.
Nếu đại quân Hạo vương phá phòng tuyến đầu do Từ Bình và Phạm Trường Sinh trấn giữ thì vẫn còn tầng phòng ngự thứ hai là đại quân của Quốc công.
Trái ...
Một khi Hạo vương bại trận, Từ Bình và Phạm Trường Sinh sẽ trở thành mũi nhọn phản công đầu tiên, tấn công thẳng phủ U Châu.
Còn mười vạn quân trong tay Quốc công, thể lập tức tiến quân lên phía bắc, áp sát phủ Hạo vương.
Tuyệt diệu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-680-cac-nguoi-deu-la-nhung-dua-tre-ngoan.html.]
Từ Bình và Phạm Trường Sinh ...
Gừng càng già càng cay.
So với lối đ.á.n.h ào ạt của Diệp Phong, kế sách của Quốc công quả thật vững chắc từng bước.
Định Quốc công liếc cả hai, : “Trận các ngươi cẩn thận với hai .”
Từ Bình: “Một là Cố Trường Bình.”
Phạm Trường Sinh: “Một là tín của Hạo vương, Lăng Nguy.”
Định Quốc công gật đầu hài lòng.
Ba tháng huấn luyện uổng phí. Không tới binh sĩ, chỉ riêng hai vị tướng lĩnh hình thành sự ăn ý tuyệt đối.
Sự ăn ý thoạt gì đáng kể, nhưng chiến trường vô cùng quý giá.
Liên quan đến sống c.h.ế.t!
“Hai , một là nhất văn thần, một là võ tướng thể trấn quốc an thiên.”
Định Quốc công thở dài: “Trận U Châu, Cố Trường Bình dùng kỳ binh đ.á.n.h hạ thành, khiến Diệp Phong thất bại trở về. Người quá thông minh. Còn Lăng Nguy, gọi là chiến thần bất tử, cũng như Cố Trường Bình, đều là những khúc xương khó gặm.”
Từ Bình nghiêm túc: “Cha, phòng họ?”
Định Quốc công lắc đầu: “Không phòng .”
Từ Bình chau mày, trực giác cho , chữ “ phòng ” , đơn giản chỉ là nghĩa đen.
Tuy nhiên, Quốc công thêm nữa, chỉ lạnh lùng lệnh: “Binh quý thần tốc, hai lập tức xuất phát! Đường giữa hai huyện cho dò xét kỹ lưỡng, tránh để Hạo vương mai phục tại đó. Một khi Hạo vương tấn công, lập tức truyền tin, lúc nguy cấp thì dùng khói hiệu tín hiệu...”
Giọng Quốc công trầm , sắp xếp từng bước một cách chu .
Khi lời cuối cùng rơi xuống, Phạm Trường Sinh chắp tay, lớn tiếng : “Xin Quốc công yên tâm, nhất định phụ mệnh!”
Từ Bình cũng : “Cũng xin cha yên tâm, con còn thì thành còn!”
Định Quốc công họ chăm chú, gật đầu liên tục: “Tốt lắm, !”
Hai chắp tay lui .
Chưa kịp thu bản đồ, Từ Bình .
Hắn đến mặt cha, vung áo quỳ phịch xuống đất, đó “cộp cộp cộp” dập đầu ba cái.
Mỗi cái dập đầu đều vang dội.
Đồng tử Định Quốc công co , chỉ thấy khô miệng khô lưỡi, bất ngờ kéo mạnh con trai dậy, hồi lâu thốt một lời.
Ông mặc giáp, tóc gần bạc trắng. Có lẽ do tuổi tác, vóc dáng vốn ngang bằng với con trai, giờ chỉ cao đến lông mày .
Từ Bình cha thật lâu, lòng chợt nghẹn ngào.
“Cha còn gì dặn dò con ?”
ông chỉ , .
Gương mặt mắt dần dần trùng khớp với gương mặt trong ký ức.
Ông mấy con trai, trong đó chỉ con cả và con thứ là giống ông nhất. Những lúc nhớ con cả, ông thường gọi con thứ tới, ngắm nghía vài cái, hoặc trò chuyện đôi câu.
“Con trách cha đưa con tới Bắc cảnh ?”
Cha?
Đó là cách xưng gọi thời thơ ấu của .
Từ Bình bỗng đỏ hoe mắt, lắc đầu: “Dù cha đưa con thì con cũng sẽ theo cha trận.”
“Tốt, lắm...” Lão gia vỗ vỗ má Từ Bình: “Nhà họ Từ đàn ông đầu hàng đánh, các con... các con đều là những đứa trẻ ngoan.”
Từ Bình gắng nén lệ: “Cha hãy bảo trọng, con đây. Nếu chẳng thể sống sót về, xin cha chăm sóc cho Phí thị và mấy đứa nhỏ.”
Nói xong, siết c.h.ặ.t t.a.y cha một cái rời .
Định Quốc công theo bóng con khuất dần nơi sân, cô đơn cứng cỏi.
Thoáng ngẩn ngơ.
Ông nhớ tới cha của Thanh Sơn, cũng từng từ biệt như thế, một lên đường Biên Sa.
Chỉ khác là...
Một là thiếu niên tuấn, một là trung niên.