Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 68: Sát ý trỗi dậy
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:10
Lượt xem: 226
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên chột mắt chỉ thấy thứ gì đó sáng loáng đ.â.m thẳng về phía , bèn vội vàng lùi nửa bước.
A Nghiễn xoay kiếm trong tay, lộn một vòng , trở về phía Tĩnh Bảo.
Tên chột mới vững, một lọn tóc đen phất qua mắt ...
Là tóc của .
Ngay lúc , Tĩnh Bảo bước lên một bước, đầu tiên là ôm quyền hành lễ, nở một nụ nhẹ, nụ rạng rỡ tựa ánh nắng.
A Man phía cầm ô cho nàng, cũng mỉm theo.
“Chư vị hảo hán, tiền bạc vốn là vật ngoài , sống mang đến, c.h.ế.t chẳng mang , các vị cứ việc lấy hết, coi như tiền rượu cũng . Chỉ là mạng chỉ một, xin các vị hạ thủ lưu tình, tha cho chúng một con đường sống.”
Tên chột chiêu của A Nghiễn dọa sững. Đều là luyện võ, dù mắt kém cũng chiêu thức. Nếu thực sự lấy đầu , tới mười chiêu là xong. Vì thế trong lòng dấy lên vài phần kiêng kỵ.
Lại tiểu công tử mặt dơ như , nỗi dè chừng càng sâu thêm.
Tĩnh Bảo thấy vẻ bán tín bán nghi, lập tức hiệu cho A Man ném bọc hành lý xuống đất.
“Trong bọc hai trăm lượng bạc, các vị cứ lấy . Nhị thúc, đại đường ca, các đừng đực đó nữa, mau lấy bạc chia cho các vị hảo hán .”
Tĩnh Bảo chỉ đám nông dân bên cạnh, tay còn tháo ngọc bội bên hông xuống.
“Họ đều là dân cày nghèo khổ, xin đừng khó họ. Ta còn một khối ngọc bội thượng hạng, mang cầm cũng vài trăm lượng bạc, họ chuộc lấy cái mạng mọn .”
“Ngươi là cái thá gì hả?” Trong đám cướp kẻ gào lên.
Tĩnh Bảo ném ngọc bội lên bọc hành lý: “Ta là chủ nhân của trang viện , đời gọi là Tĩnh Thất gia, đang là giám sinh Quốc Tử Giám. Gia chủ Tĩnh gia là cha , là con trai duy nhất của ông . Cho nên, thể chủ cha.”
Lời , thứ nhất là để bày tỏ phận; thứ hai là ngầm nhắn với tên chột rằng: đừng để bụng mấy lời của nhị thúc , chẳng đại diện gì, nơi do quyết định.
Tên cướp tiến lên một bước, nhặt lấy ngọc bội và bọc hành lý, tay thò trong kiểm tra, quả nhiên lôi hai tờ ngân phiếu.
“Lão đại, thật đấy.”
Tên chột nhếch môi gằn: “Mấy lượng bạc mà đuổi ông nội ngươi ? Ông nội ngươi rẻ mạt đến thế ?”
Tĩnh Bảo vẫn giữ vẻ tươi : “Nếu bạc đủ, chúng thể thương lượng tiếp. Ngươi cứ giá, cho dù bây giờ , sáng mai trời sáng sẽ sai tới ngân trang lấy.”
Thái độ hòa nhã của Tĩnh Bảo khiến tên chột bật ha hả.
Tên nhóc nghĩ tới đây chỉ vì mấy trăm lượng bạc đấy chứ?
là thư sinh, ngây thơ quá mức!
“Tiểu , thật với ngươi, bạc , đàn bà cũng . Hai món đó mà đủ, thì tha cho những khác một mạng.”
“Giao đàn bà đây!”
“Đàn bà , mang !”
“Mang !”
Một đám cướp nhao nhao hô lên. Tĩnh Bảo trong lòng kinh hãi, thầm nghĩ A Nghiễn quả nhiên đoán đúng, đám cướp chẳng khác gì súc sinh. Chuyện chẳng dễ giải quyết, chừng còn rơi kết cục cả hai cùng c.h.ế.t.
Nàng nhanh chóng tính toán trong đầu, nếu động thủ thì xác suất thắng là bao nhiêu.
“Gia, chỉ ba phần.” A Nghiễn liếc mắt sang Nhị lão gia.
Tĩnh Bảo lập tức hiểu ý.
Ba phần thắng còn trong điều kiện nhị thúc phối hợp, bằng …
“Các ngươi đàn bà, thì kỹ viện mà chơi, Thất gia sẽ trả tiền. Những cô nương ở đó phóng khoáng, các ngươi cũng dễ vui vẻ.”
Lời Tĩnh Bảo chợt đổi giọng, mang chút khẩn cầu: “Người trong trang đều là con gái nhà lành, dâu hiền vợ đảm. Các vị cũng chị dâu, , xin tha cho họ một mạng.”
“Lão tử cứ chơi gái nhà lành cơ!”
“Không thương lượng ?”
“Không thương lượng gì hết!” Tên chột mặt lạnh như sắt, khiến khỏi rùng .
Tĩnh Bảo trầm mặt xuống, nghiêm giọng quát: “Đừng ép quá đáng, nếu thực sự động thủ , ai thắng ai thua còn . A Nghiễn, đúng ?”
A Nghiễn đáp bằng một tiếng hú dài, khiến màng nhĩ rung lên ong ong.
Tên chột mặt mày đại biến. Tiếng hú , nếu nội lực thâm hậu thì tuyệt đối phát . Mẹ nó, ngờ chỗ cao thủ ẩn .
“Chỉ cần ngươi động đến của , thể khế vay nợ một vạn lượng bạc, đến lúc đó ngươi tới Tĩnh phủ lấy. Ngươi cầm bạc đưa nơi khác sống cuộc đời tiêu dao.”
Tĩnh Bảo thừa thế xông lên: “Thật sự để xảy án mạng, đừng nha môn Hình bộ tha cho các ngươi, ngay cả Tĩnh gia cũng sẽ dốc bạc mời bằng hữu giang hồ truy lùng g.i.ế.c các ngươi cho bằng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-68-sat-y-troi-day.html.]
Tên chột chằm chằm Tĩnh Bảo.
Tên Thất gia gầy gò nho nhỏ, nhưng chuyện việc vô cùng khí phách, khiến lòng xao động thôi.
Hắn nhận vụ cũng chỉ vì ba ngàn lượng, chia cho là hết, còn chạy trốn khắp nơi.
Chi bằng như lời y , cầm một vạn lượng bạc, cùng tiêu d.a.o tự tại.
Chỉ là, tên nhóc lời giữ lời ?
Có thể tin ?
Tĩnh Bảo thấy sắc mặt phần dịu , đầu tiên cảm thấy ông cha vô dụng của … cũng vô dụng.
“Ngươi yên tâm, . Đến lúc đó ngươi cứ để địa chỉ, sẽ đích đưa bạc tới; nếu ngươi yên tâm, thể tới lấy, sẽ phái thị vệ đưa ngươi khỏi thành, tuyệt đối báo quan.”
Tên chột gì, rõ ràng đang cân nhắc.
Dưới mái hiên, sắc mặt Nhị lão gia u ám như trời sắp mưa.
Một là, mơ cũng ngờ cái đồ phế vật để bên Thất gia một cao thủ như .
Hai là, câu “gia chủ Tĩnh gia là cha , thể cha chủ” khiến nghiến răng nghiến lợi.
Ba là, thằng nhóc dùng ân dùng uy, vài câu khống chế cục diện, quả là dũng mưu.
Loại , thể để sống. Sống là tai họa!
Nhị lão gia đầu đứa con đang run rẩy núp lưng , trong đầu chợt lóe lên một ý niệm độc ác...
Đại phòng thể chấp chưởng gia nghiệp, đều là nhờ thằng súc sinh . Nếu nó tên chột g.i.ế.c c.h.ế.t thì ?
Lục thị chắc chắn c.h.ế.t;
Đại ca là đồ vô dụng khỏi cần bàn;
Đứa con hoang cửa cũng chẳng đáng ngại, còn đỏ hỏn, sống nổi cũng chắc.
Như , sản nghiệp Tĩnh gia chẳng sẽ yên rơi tay nhị phòng ?
Điều quan trọng nhất là đường thoát.
Người g.i.ế.c, là do bọn cướp. Trong ngoài đều dễ bề ăn .
Còn chuyện và con trai sống sót?
Đám chẳng chỉ cần tiền và đàn bà ? Hắn cho!
Tĩnh Nhị gia khép mắt, thầm nhủ: “Không độc trượng phu, lòng nhỏ mọn xứng quân tử.” Dù , cũng cược một phen cho nhị phòng.
Hắn lặng lẽ lùi vài bước, ghé sát tai thì thầm với thị vệ lưng. Thị vệ tỏ vẻ khó hiểu, nhưng ánh mắt hung ác của Nhị lão gia dọa đến run .
Hắn nghiến răng, dậm chân, lao lên đ.â.m thẳng kiếm về phía tên cướp.
A Nghiễn bắt động tác , lập tức quát lớn: “Dừng tay!”
muộn.
Một kiếm “phập” một tiếng, đ.â.m thẳng n.g.ự.c một tên cướp, m.á.u tươi đặc sệt theo kiếm trào , nhỏ từng giọt xuống bùn.
Tên chột lập tức nổi giận, gào lên: “Ông tổ nhà ngươi! Huynh , g.i.ế.c hết cho ! G.i.ế.c thằng Thất gia đó !”
“G.i.ế.c!”
“G.i.ế.c!”
“G.i.ế.c!”
Mọi chuyện đổi chỉ trong chớp mắt.
Tĩnh Bảo còn kịp nghĩ tại nhát kiếm , thì A Nghiễn kéo mạnh phía . Hai thị vệ của Hầu phủ lập tức lao đỡ đòn.
A Man ở bên hét chói tai: “Còn đó gì? Xông lên đ.á.n.h với chúng nó ! Dù cũng c.h.ế.t, đ.á.n.h thắng còn đường sống!”
Đám nông dân lúc mới bừng tỉnh, thi vung cuốc, vung liềm lao lên.
họ thể là đối thủ của bọn che mặt.
Hai xông lên đầu còn kịp giơ cuốc liềm, c.h.é.m hai đoạn. Những phía sợ đến mức c.h.ế.t trân tại chỗ.
Một mùi tanh nồng nặc của m.á.u xộc mũi, Tĩnh Bảo đột nhiên thấy mặt dính thứ gì đó, vô thức đưa tay lên lau, chỉ thấy một tay là máu.