Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 678: Nhất định sẽ có cách
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:07
Lượt xem: 151
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Định Quốc công xong, liếc Từ Bình bên cạnh.
Từ Bình phất tay một cái, đám binh lính vây quanh ba lập tức tản .
Hai cha con xoay lên ngựa, chẳng mấy chốc khuất dạng trong bụi đất mù mịt.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Tiền Tam Nhất véo mạnh một cái.
Đau thật!
"Có nghĩa là nãy giờ nhầm, triều đình thật sự phái lão hầu gia... , Quốc công gia xuất chinh !"
Cao Triều ngơ ngác lẩm bẩm: "Tại phái ông ? ông đấy lớn tuổi đến thế mà?"
Tĩnh Bảo mặt mày tái nhợt, sang A Nghiễn phía : "Lập tức đến trạm dịch hỏi thăm tình hình trong kinh thành, rốt cuộc xảy chuyện gì?"
"Dạ!"
Tĩnh Bảo vươn tay kéo Tiền Tam Nhất: "Tam Nhất, theo về phòng!"
Tiền Tam Nhất lúc lúc để giận dỗi, lập tức gật đầu.
...
Trạm dịch kẻ , là nơi tin tức từ bốn phương hội tụ. A Nghiễn chỉ mất chút bạc, thoáng cái dò la rõ ràng.
Nghe A Nghiễn thuật , ba lặng , sắc mặt dần dần tái .
Một lúc .
Tiền Tam Nhất cụp đầu, buồn bã : "Chuyện trộm xác, coi như từng nhắc đến. Tĩnh Thất đúng, giờ phong thanh truyền khắp nơi, thể liên lụy các ngươi."
Chuyện tình cảm nhỏ bé trở nên mờ nhạt quốc gia đại sự. Từng năm sống đời, từng Quốc công gia những lời nặng nề như thế.
Tĩnh Bảo , hề lộ chút vui mừng nào, trái trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh thấu xương.
Chỉ thấy Cao Triều vỗ vai Tiền Tam Nhất, hỏi: "Tạm bàn đến chuyện trộm xác, chỉ lão hầu gia và đối đầu , các thấy ai khả năng thắng cao hơn?"
Hô hấp của Tĩnh Bảo lập tức căng thẳng, nàng chợt hiểu luồng khí lạnh từ mà đến.
Cao Triều nhận cả thở của nàng cũng đổi, nàng hiểu ý , bèn dứt khoát thẳng: “Tĩnh Thất, Tam Nhất, một dự cảm chẳng lành. Tượng Vương múa kiếm, thực nhắm đến núi Thanh Sơn."
Mi mắt Tiền Tam Nhất giật mạnh, nghiến răng : "Chiêu đúng là độc thật đấy!"
Cao Triều dùng khuỷu tay huých Tĩnh Bảo: "Thất gia, chúng bây giờ?"
Tĩnh Bảo: "..."
Làm bây giờ?
Nàng thấu thời cuộc hỗn loạn mắt, cũng chẳng cách gì xoay chuyển. Huống hồ, tay trói gà chặn bánh xe?
Chỉ thể im lặng!
Căn phòng rơi tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Một lúc , Tĩnh Bảo mới mở miệng: "Có bài học từ Cẩm Hương bá đó, trận nhất định sẽ kéo dài đến tháng ba sang năm, khi xuân về hoa nở.
Mỹ nhân, ngươi cần theo về phủ Lâm An, hãy đến hoàng lăng thăm cha ngươi .
Tam Nhất, ngươi trở kinh thành, đừng nghĩ tới chuyện trộm xác nữa. Nhị gia nhẫn nhịn động, chắc chắn dụng ý riêng. Ta về phủ Lâm An, chúng cứ yên ăn tết xong tính tiếp."
"Rồi nữa?" Cao Triều và Tiền Tam Nhất đồng thanh hỏi.
"Sau đó ư?" Tĩnh Bảo hít sâu một : "Sau đó, chúng cứ chờ xem trận chiến sẽ kết thúc . Nếu thật sự cuối cùng hai họ đối đầu , ..."
Nàng bỗng sặc nước miếng, ho đến trời long đất lở, nước mắt chảy ròng ròng.
Từ phủ Lâm An đến kinh thành, từ Quốc Tử Giám đến Mật Thư đài, nàng tự cho rằng gì là thể, chẳng sợ điều chi.
Thế nhưng giờ khắc , nàng mới nhận quá nhiều việc bất lực.
Cao Triều thoáng qua nét mặt đau khổ của nàng, tiếp lời: "Chúng ... cùng nghĩ cách. Nhất định sẽ cách thôi. Đừng nóng vội, giữ vững tinh thần."
Lần đầu tiên giọng của Cao Triều trầm đến thế, Tiền Tam Nhất cũng gật đầu: "Chuyện gấp nên chậm trễ, chúng xuất phát ngay, cần trì hoãn nữa. Tĩnh Thất, tới phủ Lâm An thì gửi cho một phong thư."
Cao Triều chống tay lên bàn dậy: "Còn thì cần gửi thư, dự định ở hoàng lăng đến rằm tháng Giêng, đó sẽ trở về kinh."
Tiền Tam Nhất: "À , gửi lời thăm tới Ôn đại ca và cả của ngươi nữa."
Cao Triều: "Tiện đây cũng dặn thêm một câu, ai cũng thư cho Biên Sa và Bắc phủ. Trước khi họ đối đầu, chúng chỉ là khán giả, tuyệt đối để bản cuốn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-678-nhat-dinh-se-co-cach.html.]
Tĩnh Bảo ngừng ho, hai họ, dậy chắp tay hành lễ, cố nặn một nụ : "Non xanh đổi, nước biếc chảy dài. Cao Triều, bảo trọng. Tam Nhất..."
Nàng lặng lẽ Tiền Tam Nhất hồi lâu, : "Nếu ngươi thật lòng thích Nhị gia, luôn ủng hộ. điều kiện tiên quyết là để .
Tình cảm vốn là chuyện của hai , một chỉ là độc diễn, hai mới thể hoà nhịp. Tình cảm đoạn tụ là chuyện khó khăn nhất, chúc ngươi may mắn."
"Ta chúc ngươi may mắn!"
Cao Triều nghĩ đến chuyện bản cầu mà , lạnh nhạt : "Ta khuyên ngươi đầu là bờ, đừng để cuối cùng cũng giống ."
Tiền Tam Nhất rõ trong lòng là vị gì, như ngọt, như đắng. Một lúc , nhạt tự giễu: "Bớt mấy lời chua chát đó , xuất phát thôi!"
Hắn và Nhị gia còn bóng dáng gì mà!
Phủ Lâm An về hướng đông;
Thành Tứ Cửu về phía nam;
Hoàng lăng ở ngoại ô kinh thành, về phía bắc.
Xe ngựa lao vun vút, Tĩnh Bảo vén rèm hai bóng dần khuất xa hai bên đường, cúi đầu c.ắ.n một miếng lương khô lạnh cứng, nhai.
Mỹ nhân vẫn lấm lem;
Món thịt đưa lên, nàng chẳng còn tâm trạng ăn một miếng;
Tiền Tam Nhất vì trộm xác mà biến thành ăn mày, buông bỏ chỉ trong khoảnh khắc.
Không đau khổ, gọi là nhân gian?
Thế giới của lớn, thể , thể , nhưng thể tùy hứng, dám, cũng nỡ.
Trên đường trở về phủ Lâm An từ trạm dịch, Tĩnh Bảo gặp ba trận tuyết. Đến khi tuyết tan, nàng về đến Tĩnh phủ.
Bữa cơm đêm giao thừa vẫn thịnh soạn như thường.
so với những năm khi mấy phòng nhà họ Tĩnh quây quần đông vui thì năm nay lặng lẽ mà ấm áp lạ thường.
Tĩnh Bảo uống mấy chén rượu với và tam tỷ, cùng Tiểu Nhất Ninh chơi pháo trong sân, đó sớm trở về phòng.
Tự mài mực, trải giấy, nàng cầm bút cho Ôn Lư Dụ một phong thư, trong thư chỉ bốn chữ: "Giao thừa an lạc!"
Thư do A Nghiễn mang đến ngân trang, Tĩnh Bảo trông mong kẻ lang bạt như Ôn Lư Dụ sẽ đón năm mới ở phủ Lâm An, chỉ là thành nhờ vả của Tiền Tam Nhất.
Không ngờ khi A Nghiễn về, mang theo bức thư tay của Ôn Lư Dụ.
Không tiết kiệm chữ nghĩa như nàng, thư của Ôn Lư Dụ nhiều hơn mấy chữ: "Chào mừng trở về, giao thừa an lạc! Đệ nguyện cùng say một trận ?"
Tĩnh Bảo mấy , sai nhà bếp nhỏ chuẩn thêm chút rượu và thức ăn, gọi A Man, A Nghiễn, Nguyên Cát, Cao thúc và Cẩu Nhị Đản.
Họ đều là những cùng nàng sinh tử.
Tĩnh Bảo uống mấy chén, cảm thấy choáng, A Man dìu trong buồng nghỉ.
Nàng dựa đầu giường, nhớ đến Cố Trường Bình.
Trận chiến giữa Hạo Vương và Diệp Phong, sự sắp xếp binh lực của ?
Lão hầu gia tự trận, cảm thấy thế nào? Có hiểu dụng ý của Hoàng đế đằng việc ?
Hắn nhớ nàng ?
Có nhớ Cố Ấu Hoa ?
Có nhớ lão phu nhân ?
Ai đang ở bên tiễn năm cũ, đón năm mới?
Lại nghĩ tới Từ Thanh Sơn.
Hắn tin tổ phụ xuất chinh ?
Trong lòng hăn lo lắng lắm ?
Vết thương tay đỡ ?
Hắn đang một uống rượu trong lều, đang cùng các binh sĩ nâng chén?
Nàng nghĩ đến Cao Triều, Tiền Tam Nhất, Uông Tần Sinh, Thịnh Nhị gia, Lục Hoài Kỳ... thậm chí cả lão hầu gia đang ở nơi biên cương xa xôi.
Khi tỉnh dậy, năm Kiến Hưng thứ ba đầy biến động trở thành ký ức;
Mùa xuân năm Kiến Hưng thứ tư, lặng lẽ đến .