Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 670: Cố Trường Bình làm mồi nhử
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:59
Lượt xem: 132
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi gáo nước lạnh dội xuống, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Cố Trường Bình.
Phải , dù quân Huyền Thiết mạnh đến thì đội bốn của bọn họ cũng chẳng tinh nhuệ. Một địch mười còn thể, một địch trăm thì đúng là mơ giữa ban ngày. Hơn nữa, binh mã trong thành U Châu cũng chẳng yếu.
Ánh mắt Cố Trường Bình thoáng xao động, : “Ta dự định chia quân ba đường."
Lão Kỳ lập tức vặn : “Ba đường nào?"
Cố Trường Bình , : “Đường thứ nhất, do mồi nhử, dẫn dụ một nửa binh lực trong thành xuất kích."
Sắc mặt lão Kỳ lập tức đổi, trông chẳng khác nào nhét cục chì miệng.
Tên nhóc con , dám lấy mạng mồi nhử? Mẹ kiếp, chẳng sống nữa ?
"Trong mắt thiên hạ, Cố Trường Bình c.h.ế.t. Bây giờ đường hoàng xuất hiện ở Bắc phủ, thử hỏi đám đầu thành U Châu nhịn nổi ?"
Cố Trường Bình bình thản : “Bắt hai lợi ích: Thứ nhất, thể lập công với Hoàng đế; thứ hai, thể chặt đứt một cánh tay của Hạo Vương. Lão Kỳ, nếu là ông, ông thử ?"
Lão Kỳ nhạt: “Chẳng quá rõ ràng ? Tất nhiên là thử !"
Bắt sống Cố Trường Bình, tương lai xán lạn rộng mở, ai còn c.h.ế.t dí ở cái nơi chim thèm ỉa , canh giữ một tòa thành cô lập?
"Nếu , sẽ dụ một nửa quân trong thành . Đường thứ hai, do Chương đại nhân dẫn quân, tấn công chính diện U Châu."
Cố Trường Bình Chương Vũ, ánh mắt sâu thẳm: “Trận sẽ vô cùng gian khổ và đẫm máu, các ngươi sẽ đối mặt với sự liều c.h.ế.t giữ thành của quân thủ thành."
Khí huyết Chương Vũ dâng trào, định mở miệng thì Cố Trường Bình giơ tay ngăn : “ cũng cần lo, sẽ đường thứ ba tiếp viện cho các ngươi."
"Đường thứ ba từ ?" Chương Vũ buột miệng hỏi.
Cố Trường Bình chuyển ánh mắt, sang Cố Dịch bên cạnh: “Đường thứ ba là chọn những binh sĩ tinh nhuệ nhất, võ công cao nhất nơi đây, lập thành một tiểu đội, tìm cách trộn trong thành, kích động dân chúng và châm lửa khắp nơi, tạo hỗn loạn nhân tạo."
Cố Dịch lẩm bẩm: “Gia, vì kích động dân chúng?"
"Mỗi kỵ binh Thát Đát tràn , đều là do Hạo Vương dẫn quân Huyền Thiết ngăn chặn. Người mà y bảo vệ chỉ là Bắc phủ, mà còn là thành U Châu. Điều , thiên hạ đều , dân U Châu cũng rõ."
Cố Trường Bình tiếp: “Trương Kiện, Tạ Quý, Trương Tín đều là quan phụ mẫu mới nhậm chức, trong khi Hạo Vương ở Bắc phủ hơn mười năm. Hai bên xung đột, các ngươi cán cân trong lòng dân sẽ nghiêng về bên nào?"
Cố Dịch lập tức hiểu .
"Thưa gia, chỉ cần chúng tung tin phong địa của Hạo Vương đại quân Diệp Phong bao vây, thành U Châu điều quân tiếp viện cho Diệp Phong thì dân chúng sẽ lập tức nghĩ tới những điều Vương gia cho họ bao năm qua?"
"Chưa đủ. Còn thêm một câu nữa: Quân Thát Đát nhân loạn tràn thành."
"Quân Thát Đát thành, đốt nhiều đám lửa hơn mới ." Giọng lão Kỳ như thể sợ thiên hạ đủ loạn.
Cố Trường Bình ông , thản nhiên mỉm : “Phần lớn quân thủ thành đều là dân U Châu. Một khi loạn lên, họ đối đầu với quân Huyền Thiết tấn công chính diện, lo cho vợ con trong nhà, ắt còn tâm trí chiến đấu. Lúc , đường thứ ba thể thẳng tiến đến phủ nha, bắt vua để dẹp loạn."
"Một khi bắt mấy vị đầu, chuyện còn sẽ dễ dàng hơn nhiều."
Lão Kỳ chen lời, hình như nghiện luôn: “Các ngươi cứ giả truyền mệnh lệnh của Hạo Vương, ai chịu hàng, mỗi trong nhà phát hai lượng bạc. Có tiền thì ma quỷ cũng lời. Trong phủ U Châu , ai còn đ.á.n.h nữa, chẳng đều đang đợi bạc của Vương gia !"
"Kế lắm!" Cố Trường Bình vỗ tay: “Không cần giả truyền mệnh lệnh gì cả, Vương gia quyết luôn. Các quân Huyền Thiết, các ngươi thấy ?"
Cố Dịch lập tức hỏi : “Gia, kế của , nhưng chỉ hỏi một câu, định dẫn bao nhiêu quân mồi nhử?"
"Năm trăm kỵ binh!"
"Không đủ!"
Cố Dịch quát lớn: “Quá ít, một nghìn kỵ mới !"
Cố Trường Bình tên nhóc , đầu đau như nứt . Gần đây nó cứ thích cản chân cản tay suốt.
Chương Vũ vốn thông minh tuyệt đỉnh, lập tức tiếp lời: “Tiên sinh nhất định dẫn theo một nghìn kỵ, bên cạnh còn Kỳ Thần y nữa. Nếu mà xảy chuyện gì, cái đầu của cũng đủ để Vương gia chém."
Nói thừa!
Ông đây là Thần y, kiếm tiền như nước, mạng quý giá lắm chứ!
Kỳ Thần y liếc mắt, đểu: “Mạng già đáng tiền, mạng của Cố nhà ngươi mới quý. Nếu ngươi mà c.h.ế.t, sẽ thành quả phụ đấy!"
Cố Trường Bình càng thêm đau đầu.
Lão già giỏi thật, chọc tim .
"Một nghìn kỵ, theo !" Cố Trường Bình lập tức nhảy lên xe ngựa, giơ tay gọi to: “Một nghìn kỵ theo Chương Vũ ! Còn hai trăm , theo Cố Dịch! Các , tương lai của đám phản thần tặc tử chúng là phá thuyền đoạn hậu, quyết chiến đến cùng, chỉ thể lấy cái c.h.ế.t mà đổi lấy sự sống!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-670-co-truong-binh-lam-moi-nhu.html.]
Lời vốn đầy khí thế, thêm dáng vẻ và giọng điệu quả quyết của Cố Trường Bình, khiến khỏi m.á.u nóng sục sôi.
"Tiên sinh!"
Chương Vũ giơ cao đại đao: “Ta đây, nếu còn sống sẽ gặp !"
"Gia!" Cố Dịch xoay lên ngựa, kéo dây cương: “Tiểu Dịch nhất định phụ sứ mệnh!"
Vẻ thư sinh nho nhã mặt Cố Trường Bình tan biến sạch sẽ. Dù khoác giáp cầm thương, nhưng toát một khí thế sát phạt nghiêm nghị.
"Ngàn còn , theo !"
...
Trên tường thành vùng phong địa của Vương phủ, quân Huyền Thiết dày đặc giương cung chờ lệnh.
Từ xa vọng tiếng c.h.é.m g.i.ế.c.
Khung cảnh chiến trường như , Lý Quân Tiện quá quen thuộc. Quen đến mức m.á.u trong bắt đầu sôi sục yên.
lúc , vẫn xuất chiến, bởi trong lòng còn một nỗi lo.
"Bên Tiên sinh tin gì ?"
"Bẩm Vương gia, vẫn ."
"Phái thăm dò tiếp!"
"Tuân lệnh!"
Thị vệ rời , chạy vội đến.
"Bẩm... Vương gia, bộ một và bộ ba của quân Huyền Thiết rút về."
"Có thương vong ?"
"Bẩm Vương gia, c.h.ế.t và thương hơn bảy trăm . Họ đại quân của Diệp Phong dường như đường chúng sẽ , nên đ.á.n.h áp đảo."
Trên tường thành, khí lặng như tờ.
Lý Quân Tiện nâng mí mắt đang nhíu chặt, nghiến răng bật hai chữ: “Cát! Thành!"
"Bẩm... Vương gia, đại quân Diệp Phong bắt đầu đợt tấn công thứ hai."
"Bao nhiêu ?"
"Đen kịt một mảng, thấy tận cùng, ước chừng ít nhất năm vạn!"
Sắc mặt Lý Quân Tiện lập tức biến đổi.
Năm vạn ?
Chắc chắn là Diệp Phong nếm chút lợi, nên dốc lực tấn công.
Sau một hồi trầm mặc, Lý Quân Tiện từ từ rút kiếm dài.
"Vương gia !"
"Vương gia phận quý giá, ngàn vạn thể!"
"Chúng ép tới tận cửa nhà , bản vương thể trong phủ nghênh chiến!"
Lý Quân Tiện mặc sẵn chiến giáp, cầm kiếm bước nhanh xuống tường thành, phi lên ngựa.
Cửa thành mở , mùi m.á.u tanh xộc thẳng mặt, quân Huyền Thiết mặc giáp nặng lao vút qua hai bên .
Trên mu bàn tay nắm kiếm của Lý Quân Tiện nổi đầy gân xanh. Khóe môi cong lên, giữa tiếng sát khí ngập trời, nở nụ lạnh lẽo đến rợn .
Gió mỗi lúc một lớn, tuyết vẫn tan.
Quân Huyền Thiết và đại quân Diệp Phong lao .
Họ đều là da vàng, mắt đen. Đều cha , vợ con. Đều quá khứ cay đắng, và giấc mơ tương lai.
Điều khác biệt duy nhất...
Chỉ kẻ chiến thắng, mới thấy ánh bình minh ngày mai từ chân trời ló rạng.