Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 667: Lòng quân không thể lay động
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:56
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngũ quan của Lý Tòng Hậu vặn vẹo cả .
Hai vị Thượng thư gần ngay mắt thấy rõ rành rành, trong lòng cũng dọa nhẹ.
Người cứu Lão Hầu gia là ai, khiến Hoàng đế giận đến thế?
Trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng chẳng dám mở miệng hỏi, chỉ thể âm thầm mắng Kỷ Cương mấy câu giả thần giả quỷ.
“Nhị vị Thượng thư hãy đến thiên điện nghỉ ngơi , trẫm vài lời hỏi Kỷ đại nhân.”
“Thần xin cáo lui.”
Hai , cơn giận của Lý Tòng Hậu kìm nén nữa, bèn túm lấy chén bên cạnh ném mạnh xuống đất.
Thiên hạ đều Cố Trường Bình xử trảm mặt ba quân, mà giờ hiển nhiên xuất hiện tại Biên Sa, chẳng khác nào tát mạnh mặt thiên tử.
Nếu Lão Hầu gia khi xuất phát báo chân tướng, chẳng ngay cả Lão Hầu gia cũng sẽ cho rằng là vị Hoàng đế nhu nhược bất tài ?
Đôi mắt Lý Tòng Hậu đỏ rực, Kỷ Cương một cái: “Kỷ đại nhân, chuyện , ngươi thấy thế nào?”
Kỷ Cương trả lời: “Thần cho rằng, việc là do Cố Trường Bình Cố Dịch , nhằm hai xác c.h.ế.t treo nơi cửa thành.”
Thi thể của Thịnh Vọng và Cố Ấu Hoa đưa về kinh thành, khiến Hoàng đế giận dữ cực độ.
Cẩm Y vệ là ch.ó mà Hoàng đế nuôi.
Thịnh Vọng là thủ lĩnh Cẩm Y vệ, chẳng những c.ắ.n chủ một cái, còn giả c.h.ế.t để cùng Cố Ấu Hoa bỏ trốn đó là đại nghịch bất đạo.
Thiên tử nổi giận, ngàn dặm đầu rơi.
Dù Lý Tòng Hậu bao dung nhân hậu đến , cũng nhịn lệnh đ.á.n.h xác hai bọn họ đến cả trăm roi, lột sạch áo quần, treo lên cổng thành cho dân chúng xem.
Một là hoạn quan gốc; một là tiểu thư từng khuynh quốc khuynh thành giờ treo trần truồng, khiến dân kinh thành đổ xô đến xem như hội, nhổ nước bọt xác, mắng: “Cẩu hoạn!”
“Đồ đĩ!”
Suốt mười ngày trời, cửa thành náo nhiệt như ngày lễ.
Tin tức tất sẽ truyền đến Bắc phủ. Người duy nhất c.h.ế.t tử tế, Cố Trường Bình cam lòng, thể cam lòng?
Lấy răng đổi răng, lấy mắt đổi mắt.
Cho nên mới nghênh ngang xuất hiện ở Biên Sa, một là để tuyên cáo thiên hạ rằng vẫn c.h.ế.t, Hoàng đế chỉ giở trò đ.á.n.h tráo, lừa gạt dân chúng.
Hai là hạ thủ từ gốc, thuyết phục Định Bắc Hầu khởi binh tạo phản, chặt đứt đường lui của Hoàng đế.
“Chuyện xảy đúng lúc như , chẳng qua là trò diễn do Cố Trường Bình đạo diễn.” Kỷ Cương tiếp: “Từ Tướng quân từng theo học Cố Trường Bình, khi Từ tướng quân tới Biên Sa, chính Cố Trường Bình đích tiễn khỏi thành. Quan hệ thầy trò giữa họ sâu sắc. Hoàng thượng, thể đề phòng!”
Con ngươi đang co rút của Lý Tòng Hậu dần dần giãn , ánh lên tia sáng lạnh lẽo lốm đốm: “Kỷ đại nhân cho rằng, trẫm nên phòng thế nào?”
Kỷ Cương ngờ Hoàng đế hỏi như , khựng .
“Là giam Lão Hầu gia, cách chức Từ Thanh Sơn?”
Kỷ Cương ngẩng đầu Hoàng đế, ánh mắt dọa cho run lẩy bẩy, vội khom trả lời: “Thần dám vọng ngôn.”
“Ngươi đúng là thể vọng ngôn.” Lý Tòng Hậu thu ánh lạnh lùng về, : “Trước lúc băng hà, tiên đế từng căn dặn trẫm: nghi ai thì nghi, chớ nghi Từ gia.”
“Tiên đế minh!” Lý Tòng Hậu lạnh lùng thu hồi ánh mắt: “Vương Trung?”
“Lão nô mặt!”
“Truyền ý chỉ của trẫm, lệnh thống lĩnh cấm quân Quách Trường Thành dẫn hai ngàn binh đón Lão Hầu gia!”
Kỷ Cương thấy Hoàng đế chẳng những nghi ngờ, trái còn phái Quách thống lĩnh đón, ơn huệ như thế, đời mấy ai ?
“Hoàng thượng minh, Định Bắc Hầu một lòng vì nước, trung hiếu nhân ái, tất lời đường mật của nghịch tặc mê hoặc. Là tiểu nhân lòng hẹp hòi của thần!” Lý Tòng Hậu phủ nhận, thản nhiên : “Chuyện liên quan tới Định Bắc Hầu hôm nay, trẫm từng . Nếu lời đồn thổi loan truyền, Kỷ đại nhân...”
Kỷ Cương vội quỳ xuống: “Xin Hoàng thượng yên tâm, thần xin lấy đầu bảo đảm.”
Lý Tòng Hậu giống như lập tức cho lên, mà chỉ thật sâu, lạnh giọng : “Tấm lòng trung thể lay chuyển, lòng quân càng thể d.a.o động. Về nếu bất kỳ tin tức gì về Từ gia hoặc Biên Sa, trực tiếp tâu cho trẫm, tuyệt đối kể cho ai .”
“Thần tuân chỉ!”
“Đi !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-667-long-quan-khong-the-lay-dong.html.]
“Thần cáo lui!”
Kỷ Cương khom lui khỏi đại điện, sờ gáy lập tức thấy ướt đẫm mồ hôi.
Ngẩng đầu thì thấy Vương Tử Trừng, Binh bộ thượng thư lẽ đang uống , sưởi lửa trong thiên điện vội vã chạy ngược trở về.
Hai lướt qua , Vương Tử Trừng dừng bước, chỉ gật đầu với Kỷ Cương.
Tim Kỷ Cương khựng một nhịp, vô thức ngẩng đầu về phía bắc.
Phía bắc trời đen kịt, khí thế ngột ngạt như giông bão sắp ập đến.
...
“Hoàng thượng, trong quân khẩn cấp báo tin.”
Vương Tử Trừng thở hổn hển: “Diệp tướng quân chủ động xuất binh .”
Lý Tòng Hậu bật dậy: “Khi nào?”
“Hai ngày .”
Vương Tử Trừng liếc sắc mặt Hoàng đế, vội tiếp: “Còn một tin vui nữa, trưởng sử phủ Hạo Vương Cát Thành phản bội.”
Mỗi chữ như sấm nổ bên tai, trong đồng tử đen kịt của Lý Tòng Hậu tràn đầy vẻ kinh hoàng.
Khi tiên đế còn sống, âm thầm sắp đặt mật thám bên cạnh các phiên vương, mà Cát Thành là một trong đó.
Y ở cạnh Hạo Vương hơn mười năm, tin tưởng.
Hôm Hạo Vương kinh, cố nhịn triệu kiến y, mà chuyển sang nhắm Hạo vương phi.
Hạo vương phi là phụ nữ, kiến thức hạn, Hạo Vương tuyệt đối sẽ bí mật quân sự cho nàng.
Sớm muộn cũng đối đầu với Bắc phủ, để quân cờ là Cát Thành bại lộ quá sớm, hy vọng giữ đến thời khắc then chốt, thể phát huy tác dụng bất ngờ.
Ai ngờ... y tự ý phản bội, đào thoát khỏi phủ Hạo vương?
Lý Tòng Hậu cảm thấy như ai đó giáng cho một gậy đầu, mắt tối sầm, hồi lâu mới run run hỏi: “Tại ?”
Vương Tử Trừng thấy sắc mặt Hoàng đế khó coi, càng thêm nghi ngờ, chẳng đây là một tin mừng ?
“Hoàng thượng, nhất định là Cát đại nhân đồng bọn với Hạo vương, nên mới từ bỏ bóng tối về với ánh sáng.”
“Ngươi thì cái gì?” Lý Tòng Hậu gầm lên khản cả giọng: “Hắn là của trẫm, trẫm cho phép, dám hành động?”
Mọi biểu cảm mặt Vương Tử Trừng đông cứng , há miệng nhưng thốt lấy một lời.
“Người , !” Lý Tòng Hậu đột nhiên gào lên.
Vương Trung truyền tin trở về, thấy tiếng quát giận dữ lập tức rùng , vội vã chạy .
“Hoàng thượng!”
“Lập tức phái tới quân doanh, điều tra rõ ràng, minh bạch cho trẫm!”
Vương Trung sửng sốt, ánh mắt vô thức liếc Vương Tử Trừng đang quỳ đất, chuyện truyền tin trong quân là do Binh Bộ phụ trách, một thái giám như ông...
“Khốn nạn, còn mau !”
Một tấu chương ném tới, Vương Trung lãnh trọn, định lên tiếng trình tấu thì thấy Vương Tử Trừng từ đất bật dậy, hoảng hốt : “Hoàng thượng, thần sẽ lập tức phái ngay.”
Đợi bóng lưng Vương Tử Trừng khuất hẳn, Lý Tòng Hậu mới mệt mỏi phịch xuống long ỷ, nét mặt phức tạp, bi thương phẫn nộ.
Phía bắc nhất định xảy chuyện gì đó, bằng Cát Thành tuyệt đối hành động như thế.
...
Rốt cuộc là chuyện gì?
Giờ phút , Lý Tòng Hậu hận thể mọc cánh, bay thẳng đến Bắc phủ.
Chứ chiếc long ỷ cao ngạo lạnh lẽo , kiệt sức chờ đợi tin tức, cẩn trọng đề phòng...
Từng bên cạnh !