Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 666: Lão Hầu gia được người cứu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:55
Lượt xem: 180
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình từ từ cụp mắt xuống.
Không sai, đang phó thác cho đứa trẻ lúc lâm chung.
Ở kiếp , kết cục của Cố Ấu Hoa và Thịnh Vọng đều .
Cố Ấu Hoa phát bệnh điên, dùng một mồi lửa thiêu rụi Tầm Phương Các, chôn trong biển lửa;
Thịnh Vọng thì c.h.ế.t oan.
Tưởng rằng kiếp họ c.h.ế.t giả để thoát , trốn đến đảo Mỹ Nhân, một chủ một tớ thể bầu bạn đến già, nào ngờ...
Rốt cuộc vẫn thoát bàn tay to lớn của mệnh.
Vậy còn thì ?
Từng nghĩ kiếp trùng sinh, thể nghịch thiên cải mệnh, nhưng những bên cạnh lượt rời , dần dần mới nhận ...
Hồng trần vạn vật, vui buồn thế tục, tất cả đều theo quỹ đạo định sẵn, tiến về phía .
Vì , mới tự quyết định bộ thế của A Bảo .
Từ Thanh Sơn việc đều thẳng thắn.
Hắn thích Tĩnh Bảo, dù là nam nữ vẫn cố chấp mà thích như thế.
Sau lưng nhà họ Từ trăm năm ngã, trong tay đại Từ gia quân danh chấn thiên hạ, hai thứ là điều mà ai sánh bằng.
Nếu thất bại thì mới là thể thật sự ở bên nàng, bảo vệ nàng suốt cả cuộc đời.
Cao Triều yên lòng, Tiền Tam Nhất yên lòng, những khác... đều yên lòng!
Còn việc khiến lòng Từ Tướng quân xáo động ?
Cố Trường Bình thầm, thì hỏi chính tướng quân thôi.
Là khiến lòng xáo động?
Hay là khiến lòng kiên định hơn!
“Thưa !”
Giọng Lăng Nguỵ vang lên ngoài xe: “Đã đưa Thất gia và Cao công tử đến nơi an . Hai mỗi gửi một lời nhắn, nhờ chuyển đến .”
Cố Trường Bình mở mắt: “Nói .”
“Thất gia bảo chăm sóc thể ; Cao công tử thì hãy giữ gìn thể.”
Cố Trường Bình còn kịp suy nghĩ kỹ về sự khác biệt trong lời của hai thì lão Kỳ bỗng giơ tay rút hết châm cứu , cuối cùng chằm chằm mắt , tò mò hỏi: “Nói , bao lâu đụng đến đàn bà?”
“...”
“Chậc chậc chậc!”
Lão Kỳ thấy bộ dạng sững sờ của thì trong lòng vô cùng sảng khoái: “Nhóc con, lời thần y một câu, về nhà tìm một phụ nữ mà giải toả , cứ dồn nén thế , thứ hỏng mất!”
“...”
“Ta lúc bằng tuổi ngươi, một đêm bảy còn thấy ít!” Lão Kỳ nhớ đến những năm tháng phong lưu thuở trẻ, đắc ý : “Không bao nhiêu nữ nhân ôm lấy mà ròng, cả đời từng thỏa mãn như thế!”
“Thế nên bây giờ ngươi nữ nhân, ... còn nữa.”
Lão Kỳ: “...”
“Cho nên, một đời ăn bao nhiêu cơm, hưởng bao nhiêu phúc, chịu bao nhiêu tội, đều định sẵn cả.”
Cố Trường Bình buông một câu kết liễu: “Lão Kỳ, đó gọi là nhân quả báo ứng!”
Lão Kỳ: “...”
Còn cứu gì?
Đầu độc cái thằng nhãi c.h.ế.t luôn cho !
Đường về, xe ngựa phóng nhanh nghỉ, chỉ năm ngày năm đêm tới ranh giới giữa Biên Sa và Bắc phủ.
Cỗ xe đang lao bỗng nhiên dừng .
Cố Dịch vén rèm bước : “Gia, mật tín từ Bắc phủ, hai việc: Thứ nhất, Diệp Phong chủ động điều binh; Thứ hai, quan Trưởng sử của phủ Hạo Vương, Cát Thành phản bội.”
Tim Cố Trường Bình chợt khựng : “Cát Thành phản bội?”
Cố Dịch trả lời: “Vâng, mang theo một trăm binh rời khỏi lãnh địa của Hạo vương.”
Cố Trường Bình hỏi tiếp: “Bọn họ chạy ?”
Cố Dịch: “Trong thư rõ.”
Cát Thành theo Hạo vương nhiều năm, năm mười hai tuổi kinh diện thánh cũng mang theo , cho thấy Hạo vương coi trọng .
Người hiểu rõ thế trận phòng thủ trong lãnh địa, cũng rõ cách bố trí binh lực trong quân.
Nếu phản thì Hạo vương nguy mất !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-666-lao-hau-gia-duoc-nguoi-cuu.html.]
Cố Trường Bình trầm ngâm chốc lát, vịn vai Cố Dịch bước ngoài: “Lăng Nguỵ!”
Lăng Nguỵ lập tức bước lên: “Có mạt tướng!”
Cố Trường Bình: “Dẫn một ngàn kỵ binh về Bắc phủ, bảo vệ chủ tử của ngươi cho an .”
Lăng Nguỵ là thị vệ cận của Hạo vương, luận võ công là hán tử một của Bắc phủ.
Diệp Phong chủ động xuất binh, tất sẽ là đại quân áp sát, chiến trường đao thương mắt, Lăng Nguỵ về bảo vệ chủ nhân ngay.
Lăng Nguỵ: “Vậy còn thì ?!”
Cố Trường Bình: “Ta sẽ đến .”
Lăng Nguỵ: “Tiên sinh, dẫn tám trăm kỵ về , để hai trăm kỵ hộ tống .”
Cố Trường Bình phí một khắc thời gian nào: “Được, mau!”
“Mạt tướng xin cáo từ, bảo trọng!”
Lăng Nguỵ ôm quyền, tung lên ngựa, rút cờ Bắc phủ từ trong n.g.ự.c , vung mấy động tác, lập tức một ngàn kỵ binh tách thành hai toán.
Hắn dẫn tám trăm kỵ phóng vút như nước chảy mây trôi.
Cố Trường Bình dõi theo bóng họ xa dần: “Cố Dịch, chúng cũng !”
Cố Dịch vội động, trái hạ giọng, ghé sát: “Gia, một quan trọng như Cát Thành mà còn phản bội, đủ thấy bên cạnh Hạo vương sạch sẽ. Gia cần... tránh một thời gian ?”
Thấy ánh mắt Cố Trường Bình nghiêm , Cố Dịch dám tiếp, chỉ tủi bĩu môi. Trong lòng , trời sập xuống cũng bằng mạng của gia.
Chuyện Hạo vương phi , còn hết sợ.
“Chưa chắc là do Hạo vương sơ sót. Có thể là quân cờ do tiên đế bố trí sẵn cho Hoàng thượng, âm thầm cài Bắc phủ.”
Cố Trường Bình ngẩng đầu về phía kinh thành: “Lấy con cờ dùng lúc , e là sốt ruột !”
*
Kinh thành, hoàng cung.
Giờ là tháng cuối cùng trong năm, theo lệ năm, trong cung ắt treo đèn kết hoa, dọn dẹp điện đài, chuẩn đón giao thừa.
năm nay vì chiến sự với Bắc phủ, trong cung ngoài cung đều vắng vẻ lạ thường.
Trong ngự thư phòng, khí ấm như ngày xuân.
Lý Tòng Hậu liếc Binh bộ Thượng thư Vương Tử Trừng: “Lương thảo ở phương Bắc sắp xếp thỏa ?”
Vương Tử Trừng: “Tâu Hoàng thượng, đợt lương thảo mới nhất xuất phát ba ngày , đồng thời vận chuyển cùng là năm vạn bộ áo bông cho binh sĩ.”
Lý Tòng Hậu hỏi tiếp: “Lão Thượng thư, tài lực Hộ bộ gánh nổi ?”
“Cũng còn gánh !”
Mồm thì nhẹ như , nhưng trong lòng Hộ bộ thượng thư rỉ m.á.u từng giọt.
Cuộc chiến đ.á.n.h trò trẻ con.
Phía bắc gió tuyết lạnh cắt da, nước nhỏ xuống đóng băng, tay chân duỗi nổi, nên khởi binh lúc . Thế mà Hoàng thượng vẫn cố dùng sức cả nước để thắng trận với Bắc phủ!
Haiz...
Nhìn quốc khố ngày càng vơi , lão Thượng thư dám dâng lời can gián, chỉ dám âm thầm thở dài một tiếng.
là nóng vội quá !
“Hoàng thượng!” Vương Trung vội vã bước : “Kỷ đại nhân của Cẩm Y vệ cầu kiến!”
Mắt Lý Tòng Hậu sáng lên: “Mau tuyên!”
Một chữ “mau” khiến Vương Tử Trừng và lão Thượng thư liếc mắt .
Từ khi Kỷ Cương mang xác Thịnh Vọng và Cố Ấu Hoa từ Phủ Lâm An trở về, Hoàng đế càng thêm sủng ái , thường xuyên triệu ngự thư phòng.
Cẩm Y vệ vốn là lực lượng riêng của Hoàng đế, chuyên giám sát động tĩnh của văn võ bá quan trong thiên hạ, quyền thế ngập trời.
Giờ khiến đám quan tam phẩm, nhị phẩm như bọn họ khom lưng cúi đầu một tên thái giám như Kỷ Cương.
Thật chẳng thể thống gì cả!
Kỷ Cương bước , hành lễ xong lập tức tâu: “Tâu Hoàng thượng, nhận mật báo, Định Bắc Hầu gặp tập kích của Khương ở phía bắc, thương vong nặng nề.”
Hoàng đế giật : “Lão Hầu gia thế nào? Có thương ?”
“Tâu Hoàng thượng, lão Hầu gia cứu, tổn hại gì. Mà cứu ...”
Kỷ Cương liếc sang hai vị Thượng thư, bước tới gần, ghé tai Hoàng đế : “Là phản thần nghịch tặc Cố Trường Bình. Hắn còn phái hộ tống lão Hầu gia hơn trăm dặm.”
Sắc mặt Lý Tòng Hậu lập tức trắng bệch chuyển sang xanh mét, ngũ quan cũng vặn vẹo cả .